Tống Khâm Dương đưa mắt nhìn qua sân phơi bên ngoài cửa kính, từ chỗ này vừa khéo có thể thấy được nhóm người Diệp Từ, quả không hổ là nhóm đỉnh lưu nam thần trong giới, vừa ngồi xuống liền lập tức thu hút ánh nhìn. Trong ấn tượng của cậu, Diệp Từ cũng rất có cảm giác tổng nghệ, không biết mức phí thông cáo có thể thương lượng tới bao nhiêu…
Chung Nghiêu nhìn thấy ánh mắt cậu dừng lại, ánh nhìn sáng ngời, dùng khuỷu tay huých nhẹ một cái, cắt đứt sự trầm mặc giữa hai người:
“Này, cậu có thấy Diệp Từ có chút giống Tạ Hàn Dật hồi cấp ba không? Không chỉ là diện mạo, mà khí chất cũng cực kỳ giống, cái kiểu thanh lãnh băng sơn ấy, mặc bộ đồ trắng kia mà đứng đó là lập tức có thể đi chịu tang luôn.”
Tống Khâm Dương bị lời nói không đứng đắn của hắn chọc cười, sự khó xử giữa đôi bạn lâu năm cũng nhờ đó mà tan biến:
“Tôi sao lại không thấy ra chứ.”
“Fan người ta đều nói là giống mà.” Chung Nghiêu nhướng mày nhìn cậu, “Tôi gọi người đến cho cậu nhé?”
“Không cần, tôi qua đó là được rồi, Chung công tử thì đi bồi các "em gái" của cậu đi.”
Dứt lời, Tống Khâm Dương mở cửa đi tới chỗ Diệp Từ đang ngồi bên bàn, Diệp Từ lễ phép đứng lên chào hỏi, những người xung quanh cũng phối hợp tản ra, chừa chỗ bên cạnh Diệp Từ cho cậu.
Tống Khâm Dương lúc nói chuyện công việc, bên môi luôn mang theo nụ cười ấm áp, khiêm tốn nhìn vào mắt đối phương, không hề có chút thái độ ngạo mạn nào. Tính cách của Diệp Từ thực ra không lạnh lùng, thêm vào đó chương trình lại có tổng tài đích thân đến trò chuyện cùng, nên hắn cũng rất nhiệt tình, cả hai nói chuyện rất vui vẻ.
Chung Nghiêu ngồi ngay ngắn quan sát bên phía họ, âm nhạc sôi động hơn vang lên giữa sân, Diệp Từ đang nói chuyện khiến Tống Khâm Dương không nghe rõ, vì vậy cậu nghiêng người đến gần tai Tống Khâm Dương thêm một chút.
Động tác vốn dĩ rất bình thường ấy, nhưng khóe môi Chung Nghiêu lại hiện ra nụ cười gian tà, tìm một góc độ chụp ảnh, biên tập xong rồi đăng lên Weibo.
_____
Tạ Hàn Dật đẩy cửa phòng làm việc được trang hoàng tráng lệ ra, lập tức đối mặt là một câu trách cứ dội xuống đầu.
“Mày thật đúng là dám dây dưa với đàn ông!”
Ánh mắt Tạ Hàn Dật lạnh lùng dừng trên người người đàn ông phía sau bàn làm việc, thản nhiên hỏi:
“Thì sao?”
Người đàn ông bị thái độ này của anh chọc giận thêm, hung hăng ném một xấp ảnh chụp lên bàn.
Tạ Hàn Dật cầm mấy tấm bay đến phía mình nhìn qua, tất cả đều là hình mình và Tống Khâm Dương.
Có tấm là cả hai đang ăn cơm trong nhà hàng, có tấm là Tống Khâm Dương từ xe anh bước xuống dưới tòa nhà công ty, còn có ảnh hai người hôn nhau dưới bãi đỗ xe ngầm.
Trong ảnh, hắn một tay chống lên cửa xe, một tay ôm eo Tống Khâm Dương, cúi đầu chuyên chú hôn đối phương, còn Tống Khâm Dương hơi nâng cằm, hàng mi rũ yên tĩnh, đuôi mắt mang theo vẻ nhuốm hồng tình ý.
Anh chỉ cần nhìn thôi, cũng có thể hồi tưởng lại cảm giác mềm mại nơi môi đối phương.
Tạ Hàn Dật khẽ cười nhận xét:
“Chụp cũng không tệ đâu.”
Câu đó khiến người đối diện tức đến không chịu nổi:
“Mày còn biết xấu hổ không! Tao hỏi mày về nước là để làm gì, cái công ty nhỏ kia của cậu ta hồi đầu có một khoản đầu tư lớn đến từ tài khoản nặc danh, chẳng phải là mày sao? Sau đó còn tiếp tục ngấm ngầm hỗ trợ cậu ta, đúng không?”
Tạ Hàn Dật không để ý tới câu hỏi tiếp theo, ảnh mà paparazzi không chụp được, anh có thể dễ dàng lấy được, điều tra mấy chuyện đó cũng chỉ như trở bàn tay.
Anh chỉ lạnh nhạt châm chọc:
“Liêm sỉ của tôi so ra kém ông. Con trai cả của ông vì ông mà thành người thực vật nằm trong bệnh viện, con thứ hai thì nghiện ngập chẳng thiếu loại nào, hiện tại còn đang treo trên đầu trang tin tức, trở về nước là ngồi tù. Đường cùng rồi mới nhớ đến mình còn có một đứa con riêng, kết quả lại là đồng tính, quá thảm, đến mức cảm thấy xấu hổ đến độ chỉ muốn tự kết liễu.”
Tạ Hàn Dật lắc đầu mỉa mai, đôi mắt đen như mực chẳng có chút ý cười.
Mấy món đồ cùng xấp ảnh trên bàn bị vung tung tóe đầy đất, người đàn ông mặc đồ sang trọng kia lúc này chẳng buồn giữ hình tượng, giận dữ gào lên:
“Câm miệng cho tao! Tao đã đủ khoan dung với mày rồi, mày muốn làm âm nhạc tao không quản, bây giờ lập tức cắt đứt quan hệ cho tao!”
“Ông không cần ra lệnh cho tôi, Túc tổng, cũng không cần nhắm vào công ty nhỏ của cậu ấy. Ông còn chưa hiểu sao? Quan hệ giữa chúng ta giờ là mua bán trên thị trường, tôi vui thì ông còn có thể có một người thừa kế, còn nếu đàm phán thất bại, cái gia nghiệp mà ông xem như mạng sống đó chỉ có thể giao cho người ngoài thôi.”
Nói xong, Tạ Hàn Dật lập tức quay đầu bỏ đi, để lại phía sau một tiếng quát đầy tức giận:
“Chẳng lẽ mày thật sự nghiêm túc với gã đàn ông đó? Điên rồi đúng không?!”
“Ai mà biết được.”
Khi về đến nhà, Tạ Hàn Dật dừng lại trước cửa mấy giây nhắm mắt, đến khi mở ra thì sắc mặt đã xóa hết sát khí vừa rồi, lúc này mới mở cửa bước vào.
Cả căn nhà tối om, chẳng lẽ Tống Khâm Dương đã đi ngủ rồi?
Anh đẩy cửa phòng ngủ ra, giường trống trơn, trong thư phòng và phòng tắm cũng đều không có ai.
Tạ Hàn Dật lấy điện thoại ra, đã là 11 giờ. Anh nhíu mày, muộn thế này rồi Tống Khâm Dương còn có thể đi đâu?
Anh gọi điện, bên kia chỉ vang lên tiếng chuông “tu — tu —”, nhưng vẫn không ai nghe máy. Mãi đến khi bị ngắt tự động, gọi lại vẫn là như vậy.
Trong lòng Tạ Hàn Dật bắt đầu thấy bực bội, chẳng lẽ Tống Khâm Dương vì mình lúc nãy không tới đón mà giận dỗi bỏ đi? Đến mức đó sao?
Anh gọi cho Tiểu Phương, bảo cậu ta đến cao ốc Phương Đường xem thử Tống Khâm Dương có đang tăng ca không.
“Không có đâu ạ,” Tiểu Phương lập tức đáp, “Anh dâu đang đi party bên ngoài kia kìa, em còn thấy trên Weibo.”
“Cái gì cơ?”
Cảm nhận được sự lạnh lẽo trong giọng nói đối diện, Tiểu Phương vội vàng nói tiếp:
“Là bài đăng đầu tiên của Chung Nghiêu trên Weibo đó, em thấy ảnh anh dâu trong đó.”
Cuộc gọi đột ngột bị ngắt. Tạ Hàn Dật mở ngay Weibo, bài đăng lòe loẹt đầy vàng son của Chung Nghiêu đang treo ngay đầu trang.
Cậu ta đăng một bài ảnh chín khung, mà chính giữa là một tấm đặc biệt nổi bật.
Tống Khâm Dương ngồi ở trung tâm bức ảnh, khóe miệng mỉm cười nhìn người bên cạnh, mà Diệp Từ đang cúi đầu, khóe mắt đuôi mày tràn đầy ý cười, hẳn là đang nói gì đó với anh, khoảng cách… cực kỳ gần.
Góc chụp cộng thêm ánh đèn, càng khiến khung cảnh trở nên mờ ám.
Bên dưới còn rất nhiều bình luận.
【 Ảnh thứ 5 không phải Diệp Từ sao! Đẹp trai quá đi mất! Mẹ không cho phép con vẫn còn rong chơi ngoài đường như thế này đâu nhé! 】
【 Soái ca bên cạnh Diệp Từ là ai vậy? Gương mặt này, sơ mi vest kiểu cấm dục thế kia, a a a tui chịu không nổi! 】
【 Chưa từng thấy qua, là người mới của công ty nào thế? Hay không phải trong giới? Điều kiện thế này không vào showbiz thì thật là lãng phí trời cho! 】
【 Sít…., bức ảnh này sao lại đầy cảm giác couple thế này? Diệp Từ ghé tai người ta nói chuyện cười kiểu đó, tui có thể tự biên 1 triệu chữ luôn á. 】
Tạ Hàn Dật càng kéo xuống xem thì sắc mặt càng tối. Người này có mù không vậy? Không ngờ kéo xuống dưới còn thấy mù hơn.
【 Phụt, góc nghiêng này của Diệp Từ trông thật sự giống Tạ Hàn Dật, tôi còn suýt nhận nhầm nữa cơ. 】
【 Trời đất, sao cứ bú fame không dứt vậy? Soái ca thì ai chẳng có nét giống nhau. 】
【 (Không phải fan Diệp cũng không phải fan Tạ) Mặt chính diện thì mỗi người một vẻ, nhưng góc nghiêng thì thật sự giống. Ngũ quan Diệp Từ có phần mềm mại hơn chút, cảm giác giống với Tạ Hàn Dật hồi mới debut, tất nhiên rồi, cả hai anh đều là nhan sắc thần thánh trong giới mà! 】
Tạ Hàn Dật tức đến nghiến răng, bật ra tin nhắn cuối cùng Tống Khâm Dương gửi cho anh:
[ Được thôi, hôm nay anh có về không? ]
Cái giọng điệu này, chẳng thấy chút gì gọi là hụt hẫng, ngược lại còn mang theo cảm giác vui vẻ nhảy nhót.
Như thể đang nói: Không về à? Vậy thì tôi sẽ đi chơi với người giống anh, trẻ hơn anh, còn biết cổ vũ người ta cùng nhau uống rượu, thức trắng đêm nói chuyện nhé.
Anh thậm chí còn không biết Tống Khâm Dương và Diệp Từ quen nhau từ bao giờ.
Tạ Hàn Dật siết chặt điện thoại, các đốt ngón tay căng cứng, khí áp xung quanh nhanh chóng trầm xuống, xoay người sải bước đi ra cửa.