Tống Khâm Dương qua hai giây, vẫn là nhẹ nhàng rút tay một chút, Tạ Trầm thuận thế buông cậu ra.
Xúc cảm trong lòng bàn tay vẫn còn vương lại, cậu không trực tiếp nhìn Tạ Trầm, giấu đi mà khẽ hắng giọng đề nghị
“Khụ, đi dạo phía trước chút đi?”
“Qua bên kia?” Tạ Trầm không ngờ lại cùng cậu đồng thời mở miệng.
Không hiểu sao Tống Khâm Dương cảm thấy nhiệt độ bên tai lại một lần nữa nóng lên. Hai người bề ngoài gió êm sóng lặng đi phía trước, tựa như đoạn thời gian trong bóng đêm vừa rồi đều hiểu ngầm nhưng không nói ra.
Nhưng nội tâm cậu lại chẳng hề bình tĩnh. Trong ấn tượng của cậu, Tạ Trầm vốn là người chán ghét tiếp xúc tay chân với người khác. Cậu không cách nào đoán được, Tạ Trầm khi nắm tay mình rốt cuộc là nghĩ gì, hay nên nói là, cậu không dám đoán.
Con đường trong trường học khá vắng vẻ, chỉ có vài học sinh đi ngang qua, liên tục quay đầu nhìn bọn họ. Tống Khâm Dương cảm thấy hẳn là do Tạ Trầm quá giống Tạ Hàn Dật, sau khi Tạ Trầm về nước, cuộc sống chắc chắn sẽ rất bất tiện.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play