Tống Khâm Dương nghe anh nói xong thì ngẩn ra tại chỗ hai giây, sau mới bừng tỉnh, lập tức đẩy anh ra.
“Thật không hiểu nổi.”
Nói rồi xoay người rời đi, để lại Tạ Hàn Dật phía sau với khóe miệng còn mang theo nụ cười. Ít nhất lần này sau khi bị mình hôn, Tống Khâm Dương không mắng chửi, cũng không dùng ánh mắt chán ghét để nhìn mình, thậm chí còn có thể thấy được chút ngượng ngùng.
Tạ Hàn Dật chợt nghĩ, chẳng lẽ đây là chuyện đáng để kiêu ngạo sao? Bởi vì trước kia khi Tống Khâm Dương dành cho anh trăm phần tốt, anh lại không biết trân trọng. Về sau chỉ còn mười lăm phần, bây giờ tăng lên thành ba mươi phần, liền trở nên đặc biệt quý giá.
Vài ngày sau, đến ngày kỷ niệm thành lập trường cấp ba của bọn họ. Tống Khâm Dương nhớ tới trước đó Tạ Trầm từng nói muốn đi cùng mình, liền nhắn tin hẹn trước một ngày.
[Y: Ngày mai là kỷ niệm thành lập trường, cậu có rảnh không? Chín giờ rưỡi gặp nhau ở cổng trường được chứ?]
Đối diện rất nhanh đã trả lời:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT