Tống Khâm Dương cũng không để ý tới ánh mắt của Tạ Trầm dừng lại sau lưng mình, ẩn chứa bao nhiêu cảm xúc phức tạp. Cậu đạp xe có chút chậm, đợi đến khi Tạ Trầm song song với mình thì cười nói:
“Cậu giờ lái xe, sao kém tôi nhiều như vậy.”
Tạ Trầm cảm thấy nụ cười ấy dưới ánh mặt trời thật chói lóa, khóe môi khẽ cong:
“Lâu lắm rồi tôi không đi xe.”
“Cũng đúng, trước kia tôi toàn đuổi không kịp cậu.”
Từ lúc quyết tâm muốn cùng Tạ Trầm về nhà, cậu mới học đi xe đạp. Ban đầu đạp thật sự chậm, hoàn toàn không theo kịp tốc độ của Tạ Trầm, chỉ có thể nhân lúc đèn đỏ mới đuổi kịp.
Tạ Trầm lại quay đầu nhìn cậu một cái:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play