Tống Khâm Dương gạt cánh tay đang chắn trước người mình ra, đối diện với câu hỏi kia dường như không chút ngạc nhiên:
“Anh lại muốn gây sự vô cớ sao?”
Tạ Hàn Dật nhìn vẻ bình thản của cậu, trong lòng hừ lạnh một tiếng, Tống Khâm Dương đối xử với mình và với “Tạ Trầm” quả thật là hai thái độ hoàn toàn khác nhau.
“Rõ ràng là em ở lại đến tận gần mười hai giờ mới chịu về.” Giọng anh mang theo chút ấm ức, “Ở bên Tạ Trầm, em liền quên luôn cả thời gian. Em căn bản vẫn chưa buông bỏ được anh ta, cái gì mà từ bỏ chứ.”
Tống Khâm Dương không hiểu vì sao anh ta lại cứ vướng mắc ở điểm này, vô thức đưa mắt tránh đi:
“Dù tôi còn cảm giác với anh ấy hay không, thì chuyện tôi quyết định buông bỏ cũng không hề liên quan.”
Hôm qua cậu đã cảm nhận rõ ràng chỉ cần đến gần Tạ Trầm, lý trí liền mất kiểm soát. Điều đó thật đáng sợ, giống như mười năm qua cậu chẳng hề tiến bộ. Để khỏi một lần nữa rơi vào cuồng nhiệt tuyệt vọng, cậu chỉ có thể giữ khoảng cách, buộc bản thân phải tỉnh táo.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play