Tống Khâm Dương nghe Tạ Trầm nói xong, liền dịch lại gần anh một chút, nhìn anh buông thấp hàng mi.
Tạ Trầm kể đoạn chuyện kia, cũng không mang theo cảm xúc mãnh liệt gì, thậm chí bình thản đến mức giống như đang thuật lại câu chuyện của người khác. Nhưng Tống Khâm Dương có thể khẳng định, chuyện năm đó nhất định đã để lại cho anh ảnh hưởng không nhỏ. Trong ấn tượng của cậu, Tạ Trầm khi còn niên thiếu vẫn luôn kiêu ngạo nhưng cũng rất nhạy cảm, mà việc bị xé toạc hiện thực phơi bày ngay trước mặt, thật sự quá tàn nhẫn.
“Vậy mà tôi lại chẳng phát hiện gì cả.” Cậu nâng tay lên, vốn dĩ định ôm lấy vai Tạ Trầm một chút, nhưng đến gần thì lại do dự, cuối cùng chỉ khẽ vỗ nhẹ lên vai anh.
Tống Khâm Dương bất chợt dâng lên một cảm giác thất bại, rõ ràng theo đuổi người ta lâu như thế, vậy mà lại hoàn toàn không biết gì về những chuyện Tạ Trầm đã trải qua. Đến khi anh gục ngã, cậu cũng chẳng nhận ra dấu hiệu nào, thậm chí còn từng hỏi anh vì sao lại từ bỏ cơ hội tốt đẹp như vậy.
Tạ Trầm nghe ra trong lời cậu có một tia áy náy, bả vai vì cú vỗ kia mà hơi cứng lại. Anh vốn nghĩ sau khi kể ra, Tống Khâm Dương sẽ bởi vì mình che giấu mà thất vọng, hoặc bởi vì mình không còn tự tin, tiêu sái như trong ấn tượng của cậu mà sinh ra cảm giác vỡ vụn, thậm chí tình cảm dành cho mình cũng vơi bớt đi đôi phần.
Anh ngàn vạn lần không ngờ, Tống Khâm Dương lại là áy náy. Còn thấy rằng năm đó mình chưa đủ quan tâm đến anh, nên mới không phát hiện. Bởi vậy mà tự trách bản thân.
Toàn bộ lo lắng và xấu hổ trong lòng anh đều bị khoét một lỗ, theo đó mà bay hơi, chỉ để lại dư vị vừa chua xót vừa cay đắng. Tống Khâm Dương làm sao có thể đứng hoàn toàn ở góc độ của anh, để đau lòng thay cho anh mà không hề nghĩ đến điều này có công bằng với bản thân mình hay không?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play