Thành thật mà nói, sau khi xâu chuỗi mọi chuyện và có “góc nhìn của thượng đế”, Dương Văn Trân cũng phải sững sờ.
Người chồng thứ hai của nguyên chủ đúng là kiểu “simp” chính hiệu: liếm đến cuối cùng vẫn trắng tay. Từ lúc Tang Vũ Hàng trở về bên mẹ ruột và đổi tên, không chỉ người mẹ nuôi là nguyên chủ bị nó quên sạch, mà người cha nuôi là Tang Văn Đăng cũng y như vậy. Đứa trẻ đi một lần là biệt tăm, cắt đứt hoàn toàn với quá khứ.
Thế mà Tang Văn Đăng vẫn không oán không than.
Ở cái xó núi heo hút này mà còn xuất hiện loại “si tình” như trong tiểu thuyết ngôn tình, đúng là mở mang tầm mắt.
Tang Văn Đăng cũng là con nhà nông, lớn hơn nguyên chủ một tuổi, sinh năm 1965. Cuối năm 1976, đội sản xuất thôn Tang Gia Trang đón đợt “thanh niên trí thức về nông thôn” cuối cùng. Trong số đó có mẹ ruột của Tang Vũ Hàng: cô gái 16 tuổi từ tỉnh thành tên Nhan Ngọc Vinh. Mới về làng mấy hôm, cô đã gặp Tang Văn Đăng, cậu bé 11 tuổi bị lũ trẻ trong làng cô lập vì mồ côi cha mẹ; bọn trẻ con mồm miệng không kiêng dè, nói năng còn sắc hơn người lớn, vô tình mà tàn nhẫn. Nhan Ngọc Vinh lên tiếng bênh vực vài câu, lập tức trở thành “tia sáng” trong lòng Tang Văn Đăng.
Nhan Ngọc Vinh ở Tang Gia Trang đến cuối năm 1978. Suốt hai năm đó, ánh mắt Tang Văn Đăng luôn dõi theo cô. Cô cũng thỉnh thoảng động viên cậu. Nói mấy câu hay ho thì có mất mát gì, hơn nữa “tiền công” cũng chẳng phải ít: đứa trẻ mười mấy tuổi đã kéo được nửa suất lao động, bỏ việc nhà để ngày ngày theo sau giúp cô làm đồng, đỡ cho cô không ít sức.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play