Lâm Lâm nhân lúc học cấp hai đã tìm cơ hội nhận lại nguyên chủ. Thị trấn chỉ có một trường trung học, hai người đụng mặt là chuyện khó tránh, huống hồ từ học kỳ hai lớp 8, nguyên chủ còn là giáo viên bộ môn của Lâm Lâm.
Cô bé mắng nguyên chủ vô tình vô nghĩa, bỏ chồng bỏ con. Nguyên chủ giải thích chuyện năm xưa và nỗi bất đắc dĩ của mình. Tất nhiên cô nói rất uyển chuyển, dù sao Lâm Lâm vẫn phải sống ở nhà họ Lâm; nếu cô vạch trần Đại Lâm và mẹ anh ta quá khó nghe, sau này Lâm Lâm biết đối mặt với cha và bà nội thế nào.
Không ngờ Lâm Lâm nói cô bé biết bà nội trọng nam khinh nữ, cũng biết cha mình chuyện gì cũng nghe bà.
“Bà nội chưa từng che giấu chuyện thích cháu trai. Nhưng bà cũng nói, năm đó bà không hề nghĩ để hai người ly hôn. Là bà ngoại tới nhà mắng chửi, làm ầm ĩ quá nên mới buộc phải ly hôn. Nói cho cùng là vì cô không coi trọng cháu. Nếu cô thật sự thương cháu, cô chắc chắn sẽ ngăn bà ngoại đừng làm ầm. Dù có ầm, cũng chưa chắc phải ly hôn. Hơn nữa ly hôn xong cô lại không về thăm cháu.”
Nguyên chủ nghĩ một chút là hiểu ngay. Mẹ Đại Lâm nói vậy vì bà hối hận rồi. Vợ mới của Đại Lâm lại sinh một bé gái. Dù bà tức giận cũng bó tay, chẳng lẽ lại ly hôn lần nữa? Dù ly hôn, cũng chưa chắc có ai chịu lấy; ai mà muốn vừa cưới đã mang sẵn hai con gái riêng, lại không cùng mẹ, lỡ sau này sinh tiếp con gái còn đối mặt nguy cơ bị bỏ nữa?
Trong tình cảnh ấy, đem so sánh, mẹ Đại Lâm thấy nguyên chủ so với Ngô Tiểu Phương vẫn tốt hơn nhiều: có học, có việc làm, tính nết cũng không tệ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT