Sáng hôm sau, khi gặp lại, Văn Trân thấy Tôn Minh Hà phờ phạc hẳn. Nụ cười rực rỡ thường ngày biến mất, thay bằng hai quầng thâm to tướng, ngồi thừ trên ghế ngẫm đời. Cằm còn nổi một cục mụn đỏ ửng, sưng to.
Thầy Tôn Hồng Binh dạy tiết một nên đã ra lớp từ sớm.
“Bông hoa trắng” hiếm khi không ríu rít, hôm nay cũng ngồi im. Thấy Văn Trân vào, cô lập tức ngoắc tay.
Văn Trân bước lại. “Bông hoa trắng” hạ giọng: “Không biết sao mà chị Tôn đến còn sớm hơn em. Hôm qua chị ấy không trực, không ngủ lại trường. Nhìn thế này… có phải cãi nhau với anh nhà không?”
Giọng vừa lo cho đồng nghiệp, vừa đậm mùi hóng chuyện. Thời gian qua tiếp xúc, ấn tượng của Văn Trân về cô cũng khá lên phần nào, một đóa “hoa trắng” vừa đáng yêu vừa đáng ghét, nhất là cái tật lắm lời: ghét cũng dở, thương cũng dở.
Văn Trân cũng đáp nhỏ: “Hỏi thẳng đi. Mình cứ thì thầm dễ làm chị ấy hiểu lầm.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT