Chiều tối, Dương Dũng từ ruộng về, lúc vào cổng còn xách theo hai vỏ chai thuốc trừ sâu, tiện tay đặt xuống khoảng đất trống cạnh cửa.
Giờ đang đoạn mới gặt lúa mì xong chưa bao lâu, ngô đã nảy mầm. Dương Dũng ra ruộng dạo một vòng là để tỉa ngô: chỗ nào mọc dày thì nhổ bớt, chỗ nào thưa thì dặm thêm hạt.
Từ bây giờ đến vụ thu, ruộng ngô chủ yếu là nhổ cỏ định kỳ. Còn sức lực chính phải dồn cho ruộng bông, sâu đục quả không phải chuyện đùa. Thứ này kháng thuốc mạnh, từ lúc nảy mầm đến khi thu hoạch phải phun thuốc mấy lần.
Lý Hiểu Tây vừa xách nước cho ông rửa tay vừa càm ràm: “Ông lại nhặt mấy thứ này về!”
Vừa than vừa xót. Mấy cái vỏ thuốc trừ sâu này đâu phải vứt bừa bên đường nhặt phát được ngay, người ta thường quẳng ở đầu ruộng, muốn nhặt thì phải vượt qua con mương lớn gần hai mét do tập thể thôn đào. Bận cả buổi chiều rồi, không lo về nghỉ, lại còn đi đường vòng chỉ để nhặt vỏ chai, không mệt chắc?
Nói đến cái mương lớn này là Lý Hiểu Tây tức. Hồi trước huy động mọi người đào mương thì nói như rót mật, bảo để tiện tưới tiêu, mà có nước đâu cơ chứ, tưới cái nỗi gì. Mưa hạ xong đọng được tí nước, chưa bao lâu đã bốc hơi hết, dùng chẳng được. Cái mương to này ngoài việc làm đường hẹp lại, gây thêm phiền phức thì chả có tác dụng gì. Vì có cái mương mà mỗi lần chở thóc ra khỏi ruộng ai nấy đều phải đi vòng.
Tất nhiên, làm việc tập thể thì cũng không thiệt. Tuy chế độ công điểm đã bỏ, nhưng việc đào mương vẫn được tính công giờ, cuối cùng có thể trừ vào một phần công lương. Nộp ít công lương đi cũng tốt, nên thôn có tổ chức làm mấy việc vô thưởng vô phạt thế này, ai nấy vẫn tranh nhau đi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play