Edit: Chisana Miyuki
Taikogane Sadamune vốn mang ấn tượng là một người dễ gần, cởi mở. Ít nhất, từ cái nhìn đầu tiên, ai cũng sẽ nghĩ như thế. Nhưng thật ra, từng người trong Phái Date đều có tính cách rất riêng, không ai giống ai, và ai cũng có những nguyên tắc khó mà thỏa hiệp.
Tuy vậy, một khi Taikogane Sadamune chủ động thể hiện mặt dễ thương, thân thiện của mình thì chẳng ai có thể cưỡng lại được sức hút ấy. Tantou ấy vừa lôi kéo Momodori vừa giới thiệu sơ lược về Honmaru — từ quảng trường nơi cả đội thường tụ tập họp bàn hay ăn uống, đến gốc hoa anh đào xa xa mà ai ai cũng thích ngồi chơi khi rảnh, rồi lại rẽ qua vườn rau để hái trộm một quả cà chua nhỏ, thậm chí còn không ngại ngần vuốt ve mấy con mã đang gặm cỏ gần đó.
Momodori tỏ ra rất hào hứng, lặng lẽ cùng Sadamune nghịch ngợm, làm mấy trò nhỏ lén lút không để bị mấy đao kiếm trực hôm nay phát hiện. Có lúc, nhân lúc Sadamune không để ý, cậu còn len lén đút phần cơm nắm trong tay cho chú chim sơn ca (một con mã nhỏ) gần đấy.
Thật tốt quá, giải quyết xong bữa sáng rồi. Tiếp theo chỉ còn lo bữa trưa và bữa tối — hôm qua họ cố tình tránh giao tiếp với các thành viên khác trong Honmaru. Dù là vì cậu mang chút ám khí (cho dù rất nhẹ) hay vì sợ cảm xúc của cậu bị ảnh hưởng, tất cả đều cố tình hoặc vô tình giữ cậu cách biệt khỏi phần còn lại. Nhưng một buổi trưa và một đêm cũng đủ để tin tức lan ra. Sáng nay, khi rửa mặt, thấy các đao kiếm khác không còn tránh né ánh mắt mình, Momodori biết rõ điều đó.
Lát nữa, vào giờ ăn trưa, cậu có thể ra quảng trường dùng bữa cùng mọi người, tiện thể quan sát thêm các đao kiếm khác. Đến lúc này, người cậu tiếp xúc vẫn chỉ gói gọn trong Phái Date (thậm chí chưa phải toàn bộ thành viên) và tổ đội xuất trận hôm qua. Với một chấp pháp giả, phạm vi đó rõ ràng là quá hẹp.
Cả buổi sáng đi loanh quanh cùng Sadamune, bước chân Momodori uyển chuyển và nhẹ như gió. Dù mang theo khóa chân, cậu cũng không va chạm hay gây tiếng động phiền phức. Có lúc vang lên âm thanh lạch cạch nhẹ nhàng như xiềng xích trên giáp phục xuất trận của Tsurumaru Kuninaga — mềm mại, thanh thúy, hầu như không làm ai chú ý. Sadamune thậm chí suýt quên mất cậu còn đang mang chân khảo.
Bởi vậy, lúc họ đi ngang qua đạo tràng và có người mời luận bàn, Sadamune vô thức nhận lời mà không kịp từ chối.
Momodori thì đã rất tự nhiên mà bước lên, chọn lấy một thanh mộc đao. Sadamune há miệng định cản, rồi lại nhận ra mình không có lý do gì để thay mặt “Tsurumaru Kuninaga” từ chối lời mời này.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT