Edit: Chisana Miyuki
Thật ra cũng không phải vết thương gì quá nghiêm trọng, chỉ là phần da sát cổ chân bị xiềng sắt cứa rách. Sau khi nghe Mitsutada nhắc nhở, Momodori mới hậu tri hậu giác cảm thấy một chút đau rát âm ỉ.
Sợi xích lạnh toát, nhiệt độ cơ thể không thể nào sưởi ấm nổi. Cái lạnh ấy ngấm vào da thịt, khiến cảm giác đau cũng trở nên tê dại. Điều đó cho thấy thân thể này không hề có vấn đề gì về cảm giác. Nhưng Momodori cũng không định biến bản thân thành một trình thử nghiệm bug sống. Tốt nhất là bộ áo choàng trên người cứ yên ổn, đừng xảy ra thêm chuyện gì nữa thì hơn.
Vì xích sắt dính sát vào da, nên động tác quấn băng trở nên phiền toái hơn hẳn. Nếu không đứng yên, chỉ cần đi lại hay di chuyển, miệng vết thương sẽ lại bị kéo căng, tạo thêm áp lực.
Mỗi lần đao kiếm Tsukumogami ra trận, dù chỉ là vết thương nhẹ, nhìn bề ngoài cũng nghiêm trọng hơn thế này rất nhiều. Nhưng chiến đấu mà bị thương thì dù sao cũng là một loại vinh quang. Còn vết thương thế này... mang theo một vẻ suồng sã khó nói thành lời.
Momodori hơi cứng người, không kìm được cất tiếng hỏi nhỏ:
“Ổn rồi chứ, Mitsutada?”
Shokudaikiri Mitsutada lúc này mới thu lại cảm xúc trong lòng, vừa ngẩng đầu lên liền nhận ra vẻ lúng túng trên gương mặt Tsukumogami tóc trắng. Một thoáng chần chừ, anh mới ý thức được tư thế hiện tại của cả hai có phần không thích hợp.
Anh hơi ngưng lại, rồi thấp giọng nói một câu xin lỗi, sau đó chủ động đưa chiếc áo tắm trắng cho Momodori.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play