Edit: Chisana Miyuki
Yagen ra tay thuần thục hơn hẳn Momodori, động tác nhanh nhẹn và chắc chắn. Dù vướng chiếc khóa chân nặng nề, cậu vẫn băng bó vết thương cẩn thận, không để lãng phí dù chỉ một động tác.
Vết thương dạng này, nếu cứ tái phát liên tục, thì thật sự không thể đến chữa trị thất mỗi lần được. Theo tần suất bị thương như thế này, có khi một ngày phải chạy đi chữa trị mấy lần. Biện pháp duy nhất là cố gắng đừng để bị thương thêm nữa.
Sau khi băng lại vết thương, Momodori ngồi thụp xuống bên hiên, buông hai chân đung đưa. Dù bậc hiên không cao đến mức khiến chân không chạm đất, cậu vẫn cố tình giữ chân lơ lửng, lắc qua lắc lại một cách có phần trẻ con. Dây xích va chạm tạo nên âm thanh nặng nề, rền rĩ theo mỗi nhịp đung đưa.
Yagen, người vừa băng bó xong, thấy cảnh ấy thì khẽ nhíu mày: “Làm ơn đừng tự tăng thêm công việc cho ta.”
“À…” Momodori chớp mắt, nở nụ cười có lỗi. “Xin lỗi xin lỗi. Nhưng ngươi không thấy âm thanh va chạm này cũng… khá thú vị sao?”
“Không.” – Yagen đáp tỉnh bơ. “Ta chỉ hy vọng ngươi đừng gây chuyện thêm nữa, Tsurumaru-san.”
Cậu xách hòm thuốc lên, giọng vẫn đều đều nhưng có phần nghiêm khắc: “Trước khi Chính Phủ Thời Gian cử người đến, ta sẽ đúng giờ giúp ngài xử lý vết thương. Nhưng nếu ta phát hiện tình trạng không nên có, ta sẽ báo việc này cho…”
Tantou thành thục suy nghĩ vài cái tên trong đầu, rồi ánh mắt dừng lại đúng lúc Taikogane Sadamune ló đầu từ cửa đạo tràng bước vào, thế là tiếp lời:

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play