Edit: Chisana Miyuki

Đao kiếm Tsukumogami là một dạng tồn tại đặc biệt được đánh thức từ ý thức bởi Saniwa, từ hình thái vật thể mà có được thân thể tương tự con người. Họ có nhiều điểm giống với nhân loại, nhưng cho dù học cách sống, cách giao tiếp như con người, thì đến cuối cùng… họ vẫn không phải con người.

Tsukumogami cần thức ăn để bổ sung linh lực, tuy nhiên nếu Saniwa đủ mạnh, bước này có thể được lược bỏ. Tại Honmaru, các nguyên liệu nấu nướng được trồng trọt rồi chế biến thành món ăn. Tsukumogami có thể tiêu hóa chúng như con người, nhưng cách họ tiêu hóa lại khác: toàn bộ thức ăn sẽ được chuyển hóa thành linh lực và hấp thụ vào thân thể. Đó cũng là lý do vì sao các món tiện lợi trong Honmaru được đánh giá cao—nguyên liệu trong chúng có thể nhanh chóng biến thành linh lực dồi dào giúp Tsukumogami khôi phục thể lực.

Vì thế, cơ hội duy nhất để họ phải dùng đến nhà vệ sinh chính là khi uống quá nhiều nước mà chưa kịp chuyển hóa hết. Khoảng cách gần nhất giữa Tsukumogami và khái niệm “bài tiết” có lẽ là lúc chăm sóc ngựa. Có Tsukumogami từng say sưa nói chuyện về chuyện ấy, cảm thấy đầy hứng thú—có lẽ chính vì bản thân không có chức năng đó, nên mới đặc biệt tò mò.

Một đồng nghiệp từng cười nói:
“Người trong sách không bao giờ phải đi WC! Họ đâu có nhu cầu sinh lý kiểu ấy!”

Tsukumogami dĩ nhiên không phải “người trong sách”, mà là sản phẩm có cơ chế cấu tạo đặc biệt—nhưng câu ấy nghe vẫn hợp tình hợp lý, đủ để hiểu ngầm với nhau.

Thế nhưng, Momodori hiện tại lại phát hiện ra một bug—hắn không thể chuyển hóa thức ăn thành linh lực. Hắn ăn gì, là nôn ra nấy.

Vừa nãy chỉ là hắn cố gắng đè nén, không để lộ ra trước mặt người khác. Nên một khi thả lỏng, cảm giác buồn nôn bị kìm giữ liền trào lên cổ họng, không cần cố thúc, cũng nôn ra bằng sạch.

Rửa tay sạch sẽ rồi súc miệng qua loa, Momodori vừa làm vừa trầm ngâm suy nghĩ: Có nên nói chuyện này với Shokudaikiri Mitsutada không?

Không phải với tư cách “Chấp pháp giả Momodori”, mà là với suy nghĩ của “Tsurumaru Kuninaga”—hiện tại hắn chỉ đang tạm trú tại Honmaru này. Nếu như lời Mitsutada nói hôm nay, thì Chính Phủ Thời Gian sẽ sớm cử người tới (dĩ nhiên, Momodori biết rõ chuyện đó chưa chắc đã “sớm”, nhưng “Tsurumaru Kuninaga” thì không nên biết). Nếu nói ra, liệu có khiến người có quan hệ tốt với “Tsurumaru Kuninaga” như Mitsutada thêm lo lắng?

Lấy sự dịu dàng không bao giờ phô trương của “Tsurumaru Kuninaga” mà xét, hắn vốn không muốn để người khác vì mình mà bận lòng. So với việc khiến họ phải lo ngay ngáy, chẳng bằng âm thầm che giấu, cho đến khi bị Chính Phủ Thời Gian đưa đi.

Còn với tư cách “Momodori”, đây lại là một chi tiết có thể tạo ra bước ngoặt—có thể là cơ hội để tiếp cận Saniwa.

Hai luồng lựa chọn đặt ra, cuối cùng Momodori vẫn chọn tiếp tục che giấu như hiện tại.

 


 

Lúc Mitsutada quay lại sau khi dọn dẹp bữa ăn, liền thấy vị Tsukumogami tóc bạc kia đang ngồi bệt trên sàn, tay cầm một quyển tạp chí thời trang quen mắt. Một tantou tóc lam đang tựa lên vai hắn, chỉ vào hình ảnh trên đó mà bình luận sôi nổi.

So với tantou nhỏ hoạt bát, Tsukumogami tóc bạc có vẻ mặt tự nhiên hơn nhiều, không chủ ý nhưng vẫn toát lên một nét ôn hòa khiến Mitsutada khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đôi bàn chân lộ ra bị mái tóc che khuất, thoạt nhìn không có dấu hiệu gì bất thường. Chỉ cần hai “Tsurumaru Kuninaga” không cùng xuất hiện trong một không gian, sẽ rất khó để ai đó phát hiện ra vấn đề.

Bảo sao trước đó Midare Toushirou và Gokotai không hề nhận ra—dù đúng là tư duy theo quán tính cũng góp phần.

Khi nhận được thông báo giữa lúc vừa trở về từ viễn chinh, đội trưởng Tsurumaru Kuninaga chỉ khẽ vuốt cằm: “Quả là làm ta giật mình đấy.” Rồi hắn hỏi Hizamaru vài câu, hứng thú bừng bừng chạy một mạch tới Tenshukaku, thậm chí còn chưa vội gặp “chính mình”.

Còn Mitsutada lại tỏ ra trầm tư hơn hẳn. Sau khi xác nhận tình hình với Hizamaru, vốn định rời đi, nhưng bị giữ lại bằng một câu dặn dò:

“Dù nhìn qua thì không có gì nghiêm trọng, nhưng dẫu sao cũng là ám đọa, trước khi Chính Phủ Thời Gian đến, nhờ các cậu vậy.”

Tsurumaru Kuninaga vốn không có huynh đệ đao kiếm hiện diện ở Honmaru, người thân quen nhất là đám trong Phái Date. Trong phòng Honmaru hiện chỉ có Taikogane Sadamune, còn những người khác chưa tới. Ookurikara thì vẫn luôn cô độc, lúc nào cũng nói: “Không có hứng thú làm thân với mấy người.”

Thế là ba người họ cứ thế kết thành một nhóm.

Chính vì thế, Momodori đoán rằng việc phân chia phòng tại Honmaru này có liên quan đến từng đao phái. Dù Sadamune hành xử khá tự do trong phòng, nhưng lại gần như không để lại dấu vết lưu trú. Phái Date có thể bài xích bất kỳ ai, nhưng lại không thể lạnh nhạt với Sadamune. Đến khi nhà Sadamune tề tựu đầy đủ, Momodori liền xác nhận được suy đoán ấy là đúng.

Ý của Hizamaru rất đơn giản: nhờ Mitsutada—người thân thiết nhất với Tsurumaru Kuninaga—trông chừng hắn cho đến khi Chính Phủ Thời Gian tới. Người đầu tiên được chỉ định là Mikazuki Munechika, nhưng Mikazuki lại làm mặt ngơ không hiểu gì, nên rốt cuộc việc ấy rơi vào tay Sadamune. Không phải Hizamaru không tin Sadamune, mà vì tính cách tantou năng động của cậu dễ bị cảm xúc chi phối, khó giữ được sự ổn định như những đao kiếm trưởng thành.

Mitsutada đồng ý. Nhưng những lo lắng ấy khi thực sự gặp gỡ “Tsuru-san” đặc biệt kia, lại dễ dàng tan biến nhờ phong thái bình thản và khí chất dịu dàng quanh người đối phương. Biết rằng xiềng xích hữu hình trên thân sẽ khiến người khác ái ngại, nên hắn luôn cố ý che giấu.

Thái độ của Sadamune từ đầu đến cuối vẫn là câu trả lời tốt nhất—cậu hiện tại rõ ràng thoải mái hơn hẳn, thậm chí còn bắt đầu làm nũng với “Tsuru-san”.

“Không hổ là Tsuru-san…” Ý nghĩ ấy vừa dấy lên, cơn phẫn nộ bị dồn nén trong lòng Mitsutada cũng trào ra. Sao có người dám đối xử như thế với một linh hồn tự do như Tsuru-san? Là ai đã làm vậy?

Cảm xúc vừa dâng lên chưa kịp lắng, thì Momodori nghiêng đầu, giơ quyển tạp chí lên, cười tinh nghịch:

“Mau nhìn này, Mitsutada! Cậu nghĩ tên hải tặc bịt mắt này có hợp với cậu không?”

Cơn giận bị đâm xẹp như bóng bay. Mitsutada bất đắc dĩ liếc qua, nghe bên cạnh Sadamune cười vang:

“Đúng không! Tớ cũng thấy cực kỳ ngầu và lộng lẫy! Rất hợp với Mitsu-chan ~~”

“Tsuru-san! Làm ơn đừng hùa với Sadamune trêu chọc tôi.”

Mitsutada bưng mặt thở dài, rồi nghiêm giọng nói:
“Mà đã khuya rồi, Sadamune, sao vẫn chưa về phòng?”

Sadamune chớp mắt:
“Tối nay em không thể ngủ ở đây sao, Mitsu-chan?”

“Không được. Kikkou-san đang viễn chinh, em muốn để Monoyoshi ngủ một mình sao?”

Sadamune rụt cổ, lí nhí nói:
“Rồi rồi, em biết rồi…”

Momodori xoa đầu tantou nhỏ, cười trêu:
“Cậu nghiêm khắc thật đấy, Mitsutada.”

“Là ngài quá nuông chiều Sadamune thôi.” Mitsutada cằn nhằn, chẳng hề nhận ra người sủng cậu nhất chính là mình.

 


 

Sau khi Sadamune rời đi, Momodori hỏi:
“Mấy người khác đâu rồi?”

“Hả?” Mitsutada khựng lại một nhịp mới đáp:
“Tsuru-san… À, ý tôi là Tsuru-san ở Honmaru. Cậu ấy có việc tìm chủ nhân, chưa quay về. Kuri-chan bảo vẫn còn đang viễn chinh, chắc phải mai mới về. Chúng tôi cũng chưa thông báo riêng cho cậu ấy.”

“Ra vậy…” Momodori khựng lại, rồi vẫn quyết định không kể gì về thử nghiệm tiếp cận Saniwa.

Sau khi trở thành Tsukumogami, quy luật sống của đao kiếm cũng giống người thường. Khi còn là đao kiếm, chủ nhân cũng thường xuyên lau chùi chúng—thành Tsukumogami rồi, việc ấy càng không thể thiếu.

Mitsutada chọn thời điểm giữa đêm để đưa Tsuru-san đi tắm. Lúc đó Honmaru yên tĩnh, mọi người đã về phòng. Giống như Sadamune, ai cũng muốn tránh để “Tsurumaru Kuninaga” rơi vào tình huống bối rối trước mặt nhiều người.

Dù “Tsurumaru Kuninaga” có thể tỏ ra chẳng bận tâm gì.

Không ai ngu ngốc tới mức hỏi “Sao không tháo ra được?”, bởi ai cũng hiểu rõ: kẻ yêu tự do như hạc trắng, tuyệt đối sẽ không tự hành hạ mình như thế, kể cả là trò đùa. Hắn hẳn đã từng thử tháo, chỉ là thất bại thôi.

Mitsutada cúi mắt. Một lát sau, ngẩng lên, gương mặt đã hiện rõ nụ cười:

“Đến rồi.”

Hơi nước ấm của suối nóng lan tỏa dịu dàng. Mitsutada đặt bộ đồ bên ngoài lên giá. Mọi việc diễn ra suôn sẻ… cho đến khi Momodori dội nước lên người—trước khi vào tắm, tất nhiên phải rửa sạch thân thể.

“Tsuru-san!”

Tiếng kêu kinh hoàng vang lên. Momodori vừa lúc quay lưng, toàn thân khẽ rùng mình, đôi vai gầy run lên, tóc ướt rũ xuống mặt. Quay đầu lại, ánh mắt hắn mang đầy ngạc nhiên:

“… Mitsutada?”

Theo ánh nhìn của Mitsutada, Momodori cúi xuống—rồi như bừng tỉnh. Dòng nước trong veo dưới chân hắn đang dần loang đỏ, vẽ thành hình thù quái lạ trên sàn. Màu đỏ ấy như thứ màu pha loãng trong nước, bắt đầu từ cổ chân hắn lan ra khắp nơi.

Không có vải che chắn, khóa kim loại sắc bén cứa vào làn da mong manh. Dù chỉ là một đoạn ngắn lộ ra, nhưng vì không thấy tận mắt, Momodori cũng chẳng hề nhận ra cơn đau.

Hắn khẽ nhấc chân theo bản năng, xích sắt lập tức phát ra tiếng vang lạnh lẽo. Biểu cảm của Mitsutada trông như sắp hét lên. Hít sâu một hơi, giọng anh trầm thấp, phẫn nộ:

“Làm ơn đừng cử động nữa, Tsuru-san!”

Momodori lập tức khựng lại, do dự nói:
“Xin lỗi…?”

“Người cần xin lỗi chưa bao giờ là ngài.”

Không biết Mitsutada rút từ đâu ra hộp y tế. Anh quỳ một gối trước mặt Momodori, nâng chân hắn lên—khiến hắn suýt ngã, phải tựa lưng vào vách tường để giữ thăng bằng.

—— Khoan đã, tôi biết các anh Tsukumogami khác con người ở nhiều điểm… nhưng mà… có thể cho tôi xin một bộ quần áo trước được không?

Trên người chỉ khoác mỗi chiếc khăn tắm quanh eo, ánh mắt Momodori bắt đầu dao động, nhất thời chẳng biết nên nhìn vào đâu cho phải…

Edit: Chisana Miyuki

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play