Không tìm thấy thông tin tuyển dụng trên mạng, Liễu Nhất Nhất vẫn không nản lòng. Cô quyết định sáng mai sẽ ra ngoài, tự mình đến các nhà trẻ gần đó hỏi thăm.
Mưa ngoài trời rơi mỗi lúc một nặng hạt. Mới qua giữa trưa chưa lâu, vậy mà bầu trời đã tối sầm. Trời mưa dầm thế này thật hợp để ngủ. Trên giường, cậu nhóc con ngủ say sưa, ngon lành, không có vẻ gì sắp tỉnh.
Nghe tiếng mưa tí tách, Liễu Nhất Nhất dần thấy mệt mỏi. Cô dứt khoát tắt máy tính, trèo lên giường, chìm vào giấc ngủ trưa.
Mưa rả rích đến gần bốn giờ chiều mới tạnh. Bầu trời lại sáng lên. Trong căn phòng nhỏ, một lớn một nhỏ ngủ một giấc thật sâu. Lần này, người lớn tỉnh dậy trước.
Haizz…
Trước khi ngủ, Liễu Nhất Nhất từng nghĩ biết đâu tỉnh dậy, cô sẽ thấy chuyện xuyên không chỉ là một giấc mơ. Nhưng giờ, hy vọng ấy đã tan biến.
Thôi, nếu thật sự trở về, được cứu sống trong bệnh viện thì may ra. Còn nếu không… ở lại đây có lẽ còn hơn.
Cô tự an ủi mình, rồi bất giác nhìn sang cậu nhóc bên cạnh thấy thằng bé càng nhìn càng đáng yêu. Khuôn mặt cậu bé vốn mũm mĩm, khi nằm nghiêng lại càng phô ra đôi má phúng phính, mềm mại, khiến người ta chỉ muốn véo.
Liễu Nhất Nhất đưa ngón tay chọc nhẹ vào má cậu bé. Một cái chọc, cái hố nhỏ hiện ra, cảm giác thích thú khiến cô cứ chọc mãi không dừng.
Cậu nhóc ngủ đã đủ lâu, bị cô chọc vài cái liền tỉnh hẳn. Nhưng thằng bé không hề cáu kỉnh, ngược lại cười tươi lộ răng sữa: “Dì nhỏ ơi!” Giọng đầy ỷ lại khiến lòng cô như tan chảy.
Nhìn nụ cười thiên thần của cậu bé, Liễu Nhất Nhất chợt áy náy vì đã đánh thức thằng bé. Cô định rút tay lại, nhưng bị cậu nhóc nắm chặt. Thằng bé còn chủ động kéo tay cô chọc vào má mình, rồi áp mặt vào ngón tay cô.
“Sao con ngoan thế này?” Liễu Nhất Nhất vừa nói vừa kéo cậu bé vào lòng, xoa nhẹ đầu nhỏ của thằng bé: “Đói chưa con? Tối nay muốn ăn gì?”
“Dì nhỏ ăn gì, con ăn nấy!”
Cậu nhóc đã lâu không được cô ôm thế này, lúc này trông thật vui vẻ. Đôi tay nhỏ bé vươn ra ôm lấy cô, đầy vẻ ỷ lại.
Trong căn phòng ấm áp, ngoài trời lại lất phất mưa. Liễu Nhất Nhất vốn định ra ngoài mua ít rau, tiện thể ghé nhà trẻ gần đó xem sao nhưng đành gác lại để mai tính tiếp.
Nhà không còn nhiều nguyên liệu, bữa tối cô làm đơn giản: một bát trứng hấp và một đĩa cà rốt xào thịt từ chút thịt còn trong tủ lạnh. Có thịt, có trứng, có rau, thêm cơm gạo thơm tuy đơn sơ nhưng đủ dinh dưỡng.
“Thơm quá!”
Cậu nhóc ngửi thấy mùi thơm, không đợi cô gọi đã tự đi rửa tay, rồi ngoan ngoãn ngồi trước bàn chờ cơm.
Trứng hấp trước khi ra lò, cô đã nhỏ vài giọt dầu mè. Món trứng không chỉ đẹp mắt mà còn mềm mịn, thơm lừng khiến người ta khó cưỡng.
Liễu Nhất Nhất xúc nửa bát trứng hấp vào chén nhỏ của cậu bé, trộn đều với cơm rồi đặt trước mặt thằng bé. Chỉ riêng trứng hấp trộn cơm đã khiến cậu nhóc ăn ngon lành, nhanh chóng xử lý nửa bát cơm chưa kể món cà rốt xào thịt ăn kèm.
Trước khi xào, Liễu Nhất Nhất ướp thịt cẩn thận, thêm chút dầu hào để giữ độ ẩm, khiến thịt xào lên mềm ngọt. Món này không chỉ thịt ngon, mà cà rốt cũng hấp dẫn, ngọt thanh hòa vị umami của thịt, mềm mà đậm đà.
Cậu nhóc thích cả thịt lẫn cà rốt, ăn đến mức không muốn dừng.
Thật dễ nuôi.
Nhiều trẻ con kén ăn, không thích cà rốt, nhưng thấy cậu nhóc ăn ngon thế này, Liễu Nhất Nhất cảm thấy thằng bé vừa ngoan vừa dễ nuôi.
Ăn tối xong, thời gian còn sớm. Sau khi Liễu Nhất Nhất rửa bát xong theo thói quen cầm điện thoại, nhưng nhìn cậu nhóc ngồi cạnh, cô mới nhớ mình không còn sống một mình.
“Con muốn xem TV hay chơi đồ chơi?”
Thấy dì nhỏ muốn chơi cùng, Tiểu Liễu Húc có vẻ phấn khích. Nhưng thằng bé vẫn hỏi: “Dì nhỏ không cần gõ chữ ạ?”
Trước đây, vào giờ này, nguyên chủ thường ăn xong là ngồi trước máy tính. Đừng nói chơi với thằng bé, có khi còn bé chơi đồ chơi trong phòng ồn ào, bảo bé ra phòng khách để khỏi làm phiền.
“Hôm nay không gõ chữ.” Liễu Nhất Nhất thầm nghĩ, cô cũng muốn gõ chữ, nhưng chẳng có khả năng đó. Mai ra ngoài tìm việc cho chắc.
Thấy cô thật sự muốn chơi cùng, Tiểu Liễu Húc mừng rỡ nhảy cẫng lên, rồi tự chạy đi bật TV.
Liễu Nhất Nhất xem phim hoạt hình cùng cậu bé một lúc, nhưng nghĩ trẻ con xem TV lâu hại mắt, cô đề nghị tắt đi. Cô tưởng cậu bé sẽ không chịu, ai ngờ thằng bé ngoan ngoãn tắt TV, lấy đồ chơi ra chơi.
Liễu Nhất Nhất vừa chơi cùng cậu bé vừa thầm cảm thán đứa trẻ này thật ngoan. Nhưng rồi cô không kìm được tiếng thở dài. Với một đứa trẻ ba tuổi, quá ngoan ngoãn dường như không hẳn là điều tốt.
Cậu nhóc không biết cô nghĩ gì, chỉ cảm thấy hôm nay thật vui. Đến lúc đi ngủ, khuôn mặt nhỏ vẫn nở nụ cười.