Khi cậu bé ngủ say, Liễu Nhất Nhất lại trằn trọc. Cô ngồi trên giường, cầm điện thoại lướt mạng thấy thế giới này không khác mấy thế giới cũ của cô, ngay cả lịch sử cũng giống nhau.

Cô lướt điện thoại đến hơn mười giờ, nghĩ mai còn phải ra ngoài tắt đèn đi ngủ.

Mưa đã tạnh từ khoảng bảy giờ tối. Ánh trăng sáng tỏ rải ánh sáng dịu dàng qua mái nhà, nhưng bị rèm che khuất.

Trong phòng, khi Liễu Nhất Nhất sắp chìm vào giấc ngủ, một ý nghĩ chợt lóe lên. Cô bật dậy, mắt mở to.

Động tác cô hơi mạnh, nhưng may sao cậu nhóc bên cạnh ngủ say, không bị đánh thức.

Trong bóng tối, Liễu Nhất Nhất nhìn bóng dáng nhỏ bé mờ mờ trên giường, khẽ gọi: “Liễu Húc…”

Khi tiếp nhận ký ức nguyên chủ, cô biết cậu nhóc tên Liễu Húc. Lúc đó, cô chỉ thấy cái tên quen quen, nghĩ “Liễu Húc” đồng âm với “Liễu Nhứ”, dễ đọc, nên không để tâm.

Nhưng vừa rồi, khi sắp ngủ, cô đột nhiên nhớ ra tại sao cái tên này quen thuộc. Trước khi xuyên không, cô từng đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó nhân vật phản diện tên Liễu Húc!

Cô nhận ra mình có thể đã xuyên vào sách, vì tác giả cuốn tiểu thuyết quá kỳ cục. Mở đầu truyện lấy góc nhìn của Liễu Húc, mấy chục chương đầu miêu tả cậu, khiến cô từng nghĩ cậu là nam chính. Mãi sau này, cô mới biết cậu là phản diện.

Nhờ cách viết lạ lùng của tác giả, cô nhớ rõ phần mở đầu kể về Liễu Húc khi còn nhỏ, ở cùng người chết trong phòng ba ngày mới được hàng xóm phát hiện. Không còn người thân ở thành phố, cậu được cảnh sát đưa về quê giao cho họ hàng nhận nuôi.

Người nhận nuôi là một chú họ. Vợ chồng chú ban đầu đối xử với cậu cũng được, nhưng sau khi có con ruột, họ bắt đầu ghét bỏ, hà khắc với cậu. Nếu không vì chính sách giáo dục bắt buộc, họ thậm chí không cho cậu đi học.

Tuổi thơ của Liễu Húc trôi qua trong bất hạnh. Lớn hơn, cậu học cách phản kháng nhưng khi bị bắt nạt, người ta nói cậu thật đáng thương. Khi phản kháng gia đình chú họ, người xung quanh lại nói cậu “vô ơn, nuôi không quen”.

Tiểu học, cậu ăn không no, mặc không ấm, thường xuyên bị đánh mắng. Lên cấp 2, trong mắt mọi người, cậu thành đứa trẻ hư nhưng ít nhất không phải ngày nào cũng bị bắt nạt. Đến cấp ba, gia đình chú họ không chu cấp cho cậu học tiếp. Liễu Húc cũng không trông mong gì ở họ.

Cậu định rời khỏi nhà chú họ, nhưng chưa kịp đi thì nhà xảy ra hỏa hoạn. Cậu bị bỏng nửa khuôn mặt mới thoát ra, còn con trai chú họ chết trong đám cháy ấy. Đám cháy do con trai chú họ hút thuốc, vứt tàn thuốc lung tung gây ra, nhưng gia đình chú họ đổ lỗi cho Liễu Húc. Dân làng cũng nghi ngờ cậu. Dù cảnh sát chứng minh cậu vô tội, sau lưng cậu vẫn bị gọi là “sói con”, “kẻ giết người”. Chỉ có nữ chính luôn tin tưởng cậu.

Liễu Nhất Nhất khi đọc truyện từng tức đến mức muốn bỏ truyện. Khi biết Liễu Húc khổ sở như vậy mà không phải nam chính, cô giận dữ bỏ luôn.

Nghĩ đến cậu bé ngoan ngoãn hôm nay, cô khó liên hệ thằng bé với nhân vật phản diện lạnh lùng, u ám trong tiểu thuyết. Đồng thời, cô thấy gia đình chú họ kia hẳn phải có trái tim sắt đá, mới có thể hà khắc với một đứa trẻ đáng yêu như vậy.

Nguyên chủ có tình cảm phức tạp với cậu bé. Đôi khi, cô trút giận lên thằng bé, cảm thấy nếu không có nó, cô sẽ không mất chị gái. Nhưng dù vậy, cô vẫn yêu thương cậu, bằng không đã không cố gắng nuôi nấng.

Nếu nguyên chủ biết đứa trẻ mình vất vả nuôi lớn sau này bị đối xử tệ bạc, Liễu Nhất Nhất nghĩ mà thấy xót xa thay.

Đang mải nghĩ, ngực cô bỗng nhói lên. Cô đưa tay ôm ngực.

“Yên tâm, tôi sẽ thay cô chăm sóc tốt cho thằng bé.”

Liễu Nhất Nhất không biết cảm giác này có phải do cảm xúc nguyên chủ để lại, nhưng cô thấy mình khó trở về thế giới cũ. Theo cốt truyện, cô xuyên đến đây, tám chín phần vì nguyên chủ đột tử tối qua. Nói xong, cô thấy cả người đày nhẹ nhõm, nhưng cơn buồn ngủ cũng ập đến.

Ngày hôm sau

Hôm qua mưa rả rích cả ngày, nhưng hôm nay trời quang đãng. Sáng sớm, tiếng chim ríu rít vang lên ngoài cửa.

Liễu Nhất Nhất bị tiếng chim đánh thức. Quay đầu, cô thấy cậu nhóc bên cạnh đang dụi mắt bằng đôi tay nhỏ.

“Nhóc con dậy rồi à?” Nghĩ đến tương lai của cậu bé, giọng cô bất giác dịu dàng.

Cậu nhóc chưa tỉnh hẳn, “ưm” một tiếng, lật người rúc vào lòng cô trông vừa đáng yêu vừa dính người.

Liễu Nhất Nhất thấy còn sớm, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu bé, đợi thằng bé nhắm mắt lại mới rời giường.

Cơm tối hôm qua còn thừa một ít, sáng nay làm cơm chiên thì vừa đẹp. Cô dùng rau xanh và trứng làm món cơm chiên đơn giản, rồi gọi cậu nhóc dậy. Ăn xong, cô định dẫn cậu bé ra ngoài xem nhà trẻ.

“Dì nhỏ xào cơm ngon quá!”

Cơm thừa làm cơm chiên là hợp nhất. Hạt cơm vàng óng, tơi xốp, hòa quyện hương trứng và vị thanh mát của rau xanh, đánh thức vị giác ngay tức thì.

“Ngon thì ăn nhiều vào nhé.” Nghĩ đến cậu bé sau này được nhận nuôi, chỉ hai năm đầu tạm ổn, cô không đợi bé ăn xong đã bới thêm cơm chiên vào bát.

“Dì nhỏ cũng ăn nhiều vào nha!”

“Được, cả hai ta cùng ăn no, rồi ra ngoài đi xem nhà trẻ nhé?”

Nguyên chủ ít khi dẫn cậu bé ra ngoài, một phần vì bận gõ chữ, một phần vì ở nhà lâu, cô ấy càng ngại ra ngoài.

Nghe sắp được đi ra ngoài, cậu nhóc có vẻ hào hứng, ăn cơm càng ngon và nhanh hơn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play