Liễu Nhất Nhất vừa ăn vừa liếc nhìn cậu bé bên cạnh. Ban đầu, cậu nghiêm túc thổi nguội món ăn, đợi nó bớt nóng mới cầm muỗng xúc từng miếng to, ăn đến phồng cả má.

Bản thân cô vốn không cảm thấy đói, nhưng thấy cậu bé ăn ngon lành như vậy, cô cũng bất giác muốn thử một chút.

Nguyên chủ là con út trong nhà, khi cha mẹ còn sống, cô không cần phải vào bếp. Sau khi họ qua đời, chị gái yêu thương đã chăm sóc cô, nên cô chẳng có mấy cơ hội nấu nướng. Dĩ nhiên, cô không phải người vô tâm. Trước đây, khi chị gái nấu cơm, cô thường phụ giúp, dọn bàn hay rửa bát sau bữa ăn. Vì thế, khi chị không còn ở bên, cô vẫn tự mình nấu ăn được, chỉ là tay nghề khá bình thường.

So với nguyên chủ, Liễu Nhất Nhất lớn lên trong trại trẻ mồ côi từ nhỏ đã quen việc giúp đỡ ở bếp. Sau này, cô còn học được tay nghề nấu nướng từ đầu bếp của trại. Theo lời vị đầu bếp ấy, Liễu Nhất Nhất là người được “Tổ sư gia ban cơm”, dù ông chỉ ở mức đầu bếp quán ăn bình thường, nhưng học trò của ông lại có thể sánh ngang với đầu bếp khách sạn cao cấp.

Món mì trứng nơ của cô thơm lừng, sợi mì mềm vừa độ, ăn riêng đã ngon, kết hợp với trứng gà lại càng thêm hấp dẫn. Rau xanh cắt nhỏ giòn tan, không chỉ làm món ăn thêm sắc màu mà còn tăng hương vị phong phú. Nước lèo ngọt thanh, hòa quyện vị tươi của trứng và hương lúa mạch, điểm thêm chút tươi mát từ rau, khiến người ta chỉ muốn uống mãi.

Cậu bé ôm bát nhỏ, ăn liền hai bát mà vẫn chưa no. Nhưng Liễu Nhất Nhất thấy bụng cậu đã hơi phình, không dám để cậu ăn thêm.

“Không được ăn nữa, ăn thêm bụng dưa hấu sẽ nổ tung đấy!” Cô chỉ vào bụng cậu, trêu đùa.

“Đây là bụng của con, không phải dưa hấu đâu!” Cậu bé cau mày, giọng non nớt phản bác.

“Tròn vo thế kia, chẳng giống dưa hấu lớn sao?”

Trẻ con vốn giàu trí tưởng tượng, cậu cúi nhìn bụng mình, bật cười vui vẻ, vỗ bụng nói: “Giống thật! Dì nhỏ, nhìn dưa hấu lớn của con này!”

Thấy cậu bé bị đánh lạc hướng, Liễu Nhất Nhất nhanh tay dọn dẹp bát đũa. Xong xuôi, cô ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt lập tức bị mấy tờ quảng cáo sặc sỡ trên bàn trà thu hút.

Liễu Húc sắp tròn ba tuổi vào cuối tháng Bảy, năm nay đã đến tuổi vào mẫu giáo. Những tờ quảng cáo trên bàn là thông tin tuyển sinh của các trường. Nguyên chủ mang theo đứa trẻ nên không thể đi làm bên ngoài, vài tháng đầu chỉ sống nhờ tiền tiết kiệm, áp lực đè nặng. Mãi đến khi cô tiếp xúc với việc viết truyện online và kiếm được chút tiền nhuận bút, áp lực mới giảm bớt.

Nói nguyên chủ không có tài viết lách thì không đúng, vì quyển truyện đầu tiên cô viết đã ký hợp đồng và có thu nhập. Nhưng bảo có tài thì cũng không hẳn, vì tiền kiếm được chẳng bao nhiêu, chủ yếu dựa vào việc viết hàng vạn chữ mỗi ngày. Khi Liễu Húc hơn một tuổi, mỗi tháng cô chỉ kiếm được ba, bốn ngàn tệ.

Viết truyện tại nhà kiếm được số tiền ấy tưởng chừng không tệ, nhưng nuôi trẻ nhỏ tốn kém vô cùng, chưa kể còn tiền thuê nhà, điện nước. May mắn là tiền thuê nhà không đắt, mười năm vẫn giữ nguyên 300 tệ. Chủ nhà tốt bụng, không dựa vào tiền thuê để kiếm sống, ban đầu thấy hai chị em khó khăn nên mới cho thuê giá rẻ, thậm chí còn giúp Liễu Nhất Nhất tiếp tục học cấp hai ở thành phố.

Dù là tầng cao nhất, dù căn nhà hai phòng một sảnh có một phòng bị khóa chứa đồ của chủ nhà, nhưng với 300 tệ, thuê được căn hộ như vậy ở thành phố là quá hời, ngay cả mười năm trước cũng đã rẻ, huống chi là bây giờ.

Tiền thuê nhà cộng với điện nước mỗi tháng chưa đến 500 tệ, đứa trẻ giờ cũng không cần tốn tiền sữa bột hay tã. Lẽ ra nguyên chủ có thể cầm cự, cuộc sống sẽ dần khá hơn. Nhưng không may, quyển truyện trước của cô thất bại thảm hại, viết mấy tháng chỉ kiếm được vài trăm tệ. Quyển mới cô chuẩn bị kỹ lưỡng, đặt nhiều kỳ vọng để kiếm thêm học phí cho Liễu Húc, nhưng kết quả còn tệ hơn cả những quyển cũ.

Viết truyện gần ba năm, nguyên chủ hiểu rõ thu nhập từ nghề này không ổn định. Nếu chỉ là truyện mới thất bại, cô có thể từ từ vượt qua. Nhưng tháng trước, Liễu Húc bị sốt và cảm, bệnh kéo dài mãi mới khỏi. Truyện mới không thành công, mẫu giáo chưa tìm được, đứa trẻ ốm, áp lực dồn dập khiến cô không có lấy một việc suôn sẻ.

Giờ đã cuối tháng Tám, mẫu giáo sắp khai giảng, nhưng cô vẫn chưa chọn được trường. Tiền tiết kiệm chỉ còn khoảng 5.000 tệ, tưởng nhiều nhưng học phí một học kỳ của các trường mẫu giáo trong tờ quảng cáo đều vượt con số này.

Liễu Nhất Nhất lật xem tờ quảng cáo, nhớ lại những tháng gần đây nguyên chủ thức khuya gõ chữ, khó khăn lắm mới chợp mắt lại giật mình vì một tiếng động nhỏ, cô không khỏi thở dài.

“Dì nhỏ…”

Liễu Húc đang chơi đồ chơi bên cạnh, nghe tiếng thở dài liền bỏ đồ chơi, chạy đến trước mặt cô, đặt hai tay lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn. Đôi mắt trong veo của bé như chiếc gương, Liễu Nhất Nhất đối diện ánh mắt ấy, bất giác đưa tay xoa đầu bé: “Sao thế?”

“Dì nhỏ, con không muốn đi mẫu giáo!”

Cô khựng lại, định hỏi vì sao thì bé nói tiếp: “Dì nhỏ, đừng buồn…”

Dù còn nhỏ, Liễu Húc vẫn cảm nhận được cảm xúc của người lớn. Ban đầu, khi nguyên chủ nhắc đến mẫu giáo, bé rất hào hứng. Nhưng dần dần, bé nhận ra mỗi lần tiểu dì xem tờ quảng cáo, lông mày lại nhíu chặt, khiến cậu không còn mong đi mẫu giáo nữa. Bé không hiểu áp lực trên vai dì nhỏ, chỉ đơn giản cảm thấy cô buồn mỗi khi nhìn những tờ giấy sặc sỡ, và bé không muốn cô buồn.

Liễu Nhất Nhất bỗng thấy lòng mình khó tả, cô hít sâu, kìm nén cảm xúc rồi mỉm cười: “Dì nhỏ không buồn, chỉ đang băn khoăn nên chọn mẫu giáo nào cho con thôi.”

Cậu bé nghiêng đầu nhìn, thấy nụ cười trên mặt cô mới tin, rồi hỏi: “Băn khoăn là gì?”

“Băn khoăn là khó chọn đấy. Ví dụ như trước mặt con có bánh quy và kẹo, con không biết nên ăn gì, đó gọi là băn khoăn.”

Bé gật gù hiểu ra, rồi lại gục xuống đùi cô, tiếp tục chơi. Liễu Nhất Nhất xoa đầu bé , nhìn tờ quảng cáo, tự hỏi có nên chiều đi xem mẫu giáo không.

Thực ra, nguyên chủ đã đưa Liễu Húc đi xem vài trường gần đó. Trường công giá rẻ nhưng không có hộ khẩu địa phương thì không vào được. Trường tư có vài nơi nhận học sinh, nhưng học phí đắt đỏ. Một trường giá rẻ thì môi trường lại khó chấp nhận.

Bữa sáng ăn muộn, bữa trưa chỉ đơn giản, chưa kịp quyết định đi xem trường thì trời đổ mưa to, rõ ràng không tiện đưa trẻ ra ngoài. Không đi được, Liễu Nhất Nhất đành về phòng xem lại truyện của nguyên chủ.

Trong phòng, giữa là chiếc giường, một bên là tủ quần áo, bên kia là bàn trang điểm cũ kỹ. Bàn không có mỹ phẩm mà được dùng làm bàn gõ chữ. Liễu Húc theo cô vào phòng, khi cô ngồi xuống bàn, bé tự giác cởi giày trèo lên giường, miệng lẩm bẩm: “Dì nhỏ gõ chữ, con là bé ngoan, không được làm ồn…”

Rõ ràng, bé đã được nguyên chủ dạy rằng khi cô viết lách thì không được làm phiền. Bé thường ngủ trưa, nằm chơi một lúc rồi nhanh chóng chìm vào giấc mơ.

Trước bàn trang điểm, Liễu Nhất Nhất xem truyện của nguyên chủ trên laptop, cảm thấy hơi đau đầu. Trước khi xuyên qua, cô cũng đọc nhiều tiểu thuyết, nhưng đọc là một chuyện, viết lại là chuyện khác.

“Thật ra cậu đã rất giỏi rồi.” cô thì thầm, nghĩ đến việc nguyên chủ luôn tự ti, cho rằng mình vô dụng, viết truyện không tốt. Liễu Nhất Nhất tự thấy nếu là cô, đừng nói viết vạn chữ mỗi ngày, vài trăm chữ cô cũng không viết nổi, huống chi nguyên chủ còn phải chăm sóc trẻ.

Công việc này, cô cảm thấy mình không làm nổi. Tắt giao diện viết lách, cô suy nghĩ. Trước khi xuyên qua, cô vừa thi đậu công chức. Giờ bảo cô làm việc khác, cô thật sự không biết bắt đầu từ đâu.

Nghĩ đến những khó khăn đã trải qua để thi công chức, cô lại muốn thở dài, cảm thấy công sức bỏ ra như đổ sông đổ biển. Không biết làm gì, cô lên mạng tìm kiếm “Công việc phù hợp khi nuôi con nhỏ”. Kết quả trả về khá nhiều.

“Đúng rồi, làm việc ở mẫu giáo có vẻ rất hợp! Đi làm mang con theo, tan làm đưa về, tiện lợi, lại còn được nghỉ cuối tuần…” Một câu trả lời khiến mắt cô sáng lên, đặc biệt khi biết nhân viên mẫu giáo thường được giảm học phí cho con.

Lớn lên ở trại trẻ mồ côi, cô có kinh nghiệm chăm trẻ, nghĩ rằng làm việc ở mẫu giáo không thành vấn đề. Nhưng đọc tiếp, cô thấy làm giáo viên mẫu giáo cần chứng chỉ sư phạm, làm bảo mẫu cũng cần đào tạo, dù ngưỡng thấp hơn.

“Bảo mẫu cũng được, nhưng… hay là mình làm đầu bếp mẫu giáo?” Cô chợt nhớ đến tài nấu nướng của mình. Trước khi xuyên qua, một ông chủ khách sạn từng nếm món cô nấu và mời cô làm đầu bếp, nhưng cô từ chối vì muốn thi công chức.

Càng nghĩ, cô càng thấy ý tưởng này khả thi. Làm giáo viên thì cô không có kinh nghiệm, nhưng nấu ăn thì cô tự tin. Cô mở ứng dụng tuyển dụng, tìm kiếm thông tin đầu bếp mẫu giáo gần đó, nhưng đáng tiếc, chẳng có tin tuyển dụng nào.


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play