“Không sao, đừng nản lòng, hổ Siberia không dễ dàng như vậy…”
Giọng Shearman chợt ngưng lại, rồi mới nhận ra Chung Cảnh Thư vừa nói gì. Nụ cười chuyên nghiệp trên môi anh suýt nữa thì không giữ được. “Cậu gặp được hổ Siberia rồi sao?”
Shearman làm tổ trưởng bao lâu nay, câu hỏi đầu tiên trong các cuộc gọi video đều giống nhau, và câu trả lời nhận được cũng đều thống nhất là “chưa”.
Anh thậm chí đã dự đoán trước câu trả lời và chuẩn bị sẵn quy trình an ủi tiếp theo. Kết quả là Chung Cảnh Thư lại nói mình đã gặp được hổ Siberia?
Chung Cảnh Thư giải thích: “Đúng vậy, là một chú hổ con, khoảng một hai tháng tuổi.”
Shearman: “?”
Xác suất gặp được hổ trưởng thành đã cực thấp, biết bao nhiêu người đã dùng đủ loại thiết bị để tìm kiếm vị trí của hổ Siberia, sau bao nhiêu nỗ lực, nhanh nhất cũng phải mất nửa tháng mới tìm được, dù lần đó không thể mang hổ Siberia về nhưng cũng là một bước đột phá không nhỏ.
Kết quả là Chung Cảnh Thư vừa hạ cánh ngày đầu tiên đã gặp được hổ Siberia.
Mà lại còn là hổ con!
So với hổ lớn, hổ con hiển nhiên ít nguy hiểm hơn.
Tuy nhiên vẫn phải cẩn thận, Shearman nhắc nhở: “Chú ý những con hổ trưởng thành xung quanh hổ con. Nói chung, chúng sẽ không rời xa con mình quá đâu.”
Chung Cảnh Thư nói: “Tôi hiểu rồi.”
Chú hổ con đó hẳn là đã gặp phải chuyện gì đó, Chung Cảnh Thư không rõ tình hình cụ thể nên cũng không nói với Shearman.
Ngược lại, Shearman sau khi nhắc nhở anh chú ý an toàn thì không biết nên nói gì thêm.
Vừa hạ cánh đã gặp được hổ Siberia con, đây là loại may mắn thần tiên gì vậy.
Dẫn dắt nhiều nhóm như vậy, có thể nói, Chung Cảnh Thư là người có tiến độ nhanh nhất.
Đang nói chuyện, cảnh báo nhiệt của lều trại lại sáng lên.
Là đồ vật do bộ phận của mình cung cấp, Shearman đương nhiên biết rõ chuyện gì đang xảy ra, anh lập tức nói: “Có động vật tới, cẩn thận.”
Chung Cảnh Thư nhìn bóng dáng miếng thịt tươi trên chiếc bàn nhỏ dựng bên ngoài lều, trong đầu hiện lên hình ảnh chú hổ con lông xù dựng đứng, bất giác cong khóe môi: “Không sao đâu, là chú hổ con đó.”
Mùi máu tươi của thịt để bên ngoài sẽ hấp dẫn động vật ăn thịt. Lúc dựng lều, Chung Cảnh Thư đã mở tất cả các thiết bị cảnh báo, một khi có mãnh thú đến gần, anh sẽ rời đi với tốc độ nhanh nhất.
Cũng may là không dụ tới những con vật khác, vẫn là chú hổ con ban nãy.
Shearman dừng một chút, nghe giọng nói bên kia rõ ràng đã hạ thấp xuống, đoán rằng Chung Cảnh Thư sợ tiếng động làm kinh động chú hổ con đang ăn vụng bên ngoài.
Anh ho nhẹ một tiếng, cũng hạ giọng nói: “Cậu cứ bận việc trước đi. Trong quá trình làm nhiệm vụ nếu gặp phải vấn đề gì đều có thể liên hệ với tôi, tôi luôn trực tuyến để hỗ trợ cậu.”
Đây là ý muốn kết thúc cuộc gọi.
Chung Cảnh Thư gật đầu: “Được, vất vả cho anh rồi.”
Shearman: “Nghỉ ngơi sớm nhé.”
Sau khi cúp máy, Shearman lập tức đưa số hiệu của Chung Cảnh Thư lên vị trí đầu tiên, cần quan sát trọng điểm!
Tiểu hổ vẫn không ở lại ăn, tha miếng thịt rồi đi mất.
Chung Cảnh Thư tính toán lượng thức ăn, hai miếng thịt này đủ cho tiểu hổ ăn no mà còn dư.
Trước khi đi ngủ, anh ra ngoài đổ đầy nước vào chậu bên cạnh chỗ để thịt, lúc này mới quay vào nghỉ ngơi.
Mặc dù ngủ khá muộn.
Nhưng Chung Cảnh Thư vẫn thức dậy từ sớm tinh mơ. Trong lòng cứ nghĩ mãi về chuyện của tiểu hổ, cơn buồn ngủ cũng vơi đi vài phần.
Lúc ra ngoài rửa mặt, anh liếc nhìn vạch nước, vẫn là mực nước từ lúc anh thêm vào tối qua, tiểu hổ vẫn chưa tới.
Sáng sớm tinh mơ, vì bữa sáng với miếng thịt quá nhiều mỡ lại không quen thứ thức uống dinh dưỡng đặc quánh kia, Chung Cảnh Thư tiện tay hái vài quả phúc bồn tử ven đường. Vị quả ăn cũng khá ổn, chỉ là chua nhiều hơn ngọt.
Ngược lại hẳn với bữa ăn đạm bạc của mình, phần thức ăn Chung Cảnh Thư chuẩn bị cho chú hổ con lại cầu kỳ và tinh tế hơn nhiều. Anh cắt ba loại thịt khác nhau, rồi cẩn thận pha một chậu sữa dê. Số sữa bột cô đặc này vốn dĩ để dành cho nhân viên, nhưng khi lục lọi túi đồ, Chung Cảnh Thư chợt nhớ ra nên đã pha luôn cho chú hổ con.
Lúc mới pha xong, chậu sữa dê còn khá nóng, Chung Cảnh Thư phải chạm tay vào thành chậu liên tục để áng chừng xem độ ấm đã vừa đủ chưa. Khi cảm thấy nhiệt độ đã ổn, anh mới đặt chậu sữa ấy bên cạnh chỗ thịt đã xắt sẵn.
Đang xoay người đặt đồ xuống, tay Chung Cảnh Thư đang tì vào thành chậu bỗng khựng lại. Anh khẽ nhướng nửa bên mày, nhìn về phía bụi cây cách đó không xa. Dưới gốc bụi cây, nếu tinh ý sẽ nhận ra hai chiếc móng vuốt bé xíu phủ đầy lông tơ đang khẽ ẩn hiện.
Chú hổ con dường như đang nằm rạp ở đó, hai móng vuốt khẽ khép lại, cằm tì lên trên, trông bộ dạng thật ngoan ngoãn. Tuy nhiên, bụi cây đã che khuất phần mũi của nó, khiến Chung Cảnh Thư không nhìn rõ được. Thế nhưng, anh đoán chắc ẩn sâu bên trong, đôi mắt tròn xoe ấy đang chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của anh.
Chung Cảnh Thư định đặt đồ ăn xuống rồi lui đi ngay, giống như hôm qua, dùng camera để quan sát nhất cử nhất động của chú hổ con từ xa. Nhưng nào ngờ, chú nhóc này hôm nay lại xuất hiện sớm đến vậy. Theo lẽ thường, một chú hổ con đã no bụng sẽ chẳng mấy ham hố đi săn. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng chờ đợi tới tối mịt mới mong gặp lại nó. Vậy mà, chú nhóc này lại tới sớm hơn dự kiến rất nhiều.
Vì dù sao cũng đã bị phát hiện rồi, Chung Cảnh Thư dứt khoát không né tránh nữa. Anh trực tiếp tiến lên, xách phần thịt và chậu sữa dê tới gần. Do anh xoay người, móng vuốt chú hổ con "tạch" một cái rụt lại. Chắc hẳn nó đã bật dậy, chuẩn bị bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Chung Cảnh Thư không đi thẳng tới ngay, anh chờ một lát để chú hổ con có đủ thời gian phản ứng. Trong khi đó, bản thân anh vẫn giữ nguyên tư thế bê đồ ăn, đứng yên bất động.
Chú hổ con đã xoay nửa người, sẵn sàng tháo chạy, nhưng thấy anh không đuổi theo khiến nó hơi thắc mắc. Chiếc đuôi đang rũ xuống bỗng vẫy lên, chóp đuôi quệt nhẹ xuống đất. Một lát sau, nó ngập ngừng nhô đầu ra.
Chung Cảnh Thư thấy vậy thì cười nhẹ, cất lời chào: “Sớm thế nhỉ.”
Nghe thấy tiếng anh, chú hổ con lập tức xù lông, run rẩy nhe răng về phía anh, khẽ gằn lên một tiếng: “Ha...” Rõ ràng là rất sợ hãi, nhưng nó lại cố làm bộ hung dữ.
Sau khi chào hỏi đơn giản, Chung Cảnh Thư đặt phần thịt xuống đất trước. Đoạn, anh lôi ra một cây gậy nhỏ từ cạnh lều, dùng nó để đẩy miếng thịt về phía chú hổ con.
Thấy miếng thịt di chuyển, chú hổ con không khỏi lùi lại, nhưng khi ngửi thấy mùi hương hấp dẫn nhận ra đó là gì, đôi tai vốn dĩ cụp sát vào đầu nó dần dần giãn ra một chút. Mũi nó khịt khịt liên hồi, hiển nhiên là bị mùi thịt quyến rũ. Đôi tai nhạy bén một lần nữa vểnh lên, cũng đang rung rung.
Khi Chung Cảnh Thư thấy khoảng cách đã vừa tầm, anh không tiếp tục đẩy thịt nữa, mà chuyển sang đẩy chậu sữa dê tới. Bởi vì sữa khó đẩy hơn thịt, chỉ cần hơi lơ đễnh là có thể bị đổ ra ngoài thế nên Chung Cảnh Thư đẩy rất chậm rãi.