Thực phẩm tiện lợi chủ yếu là các loại thịt và dung dịch dinh dưỡng, thuận tiện để bổ sung năng lượng ngoài tự nhiên.

Chung Cảnh Thư ngồi xuống đất, mở hệ thống phòng ngự xung quanh. Hệ thống này chỉ có tác dụng cảnh báo, gặp nguy hiểm thì thúc giục bạn mau chạy chứ không có khả năng phản công nào.

Nhưng nó có thể cảnh báo sớm, giúp bạn chạy đến nơi an toàn trước khi động vật nguy hiểm đến gần, rồi chờ khoang tàu từ Tinh Tế đến đón về.

Tính ra thì hệ thống phòng ngự này vẫn khá hữu ích.

Mùi vị của dung dịch dinh dưỡng hơi kỳ lạ đối với Chung Cảnh Thư, anh để nó sang một bên không đụng đến, coi như lương thực dự trữ cuối cùng, rồi mở một hộp đồ hộp ra trước.

Đồ hộp của thời đại Tinh Tế ăn ngon không khác gì đồ tươi mới nấu, còn có sẵn vòng kéo, mở ra là có thể tự hâm nóng.

Chung Cảnh Thư vừa ngắm cảnh rừng, vừa ung dung thưởng thức hộp đồ ăn có hương vị không tệ.

Anh đang nghĩ xem ngày mai nên đi đâu, tốt nhất là tìm được nơi hổ Siberia thường lui tới để quan sát từ xa.

Trong lúc mải mê suy nghĩ, những thông tin về hổ Siberia lại một lần nữa hiện lên trong đầu anh.

Những gì anh biết còn nhiều và chi tiết hơn cả những tài liệu được ghi chép ở Tinh Tế.

Đang miên man suy nghĩ, một cơn gió thổi qua làm lá cây xào xạc, xen lẫn trong đó là những tiếng sột soạt khe khẽ.

Nếu không để ý kỹ thì rất khó nhận ra điều bất thường.

Nhưng Chung Cảnh Thư, người quanh năm tiếp xúc với động vật, vẫn nhận ra một chút khác lạ.

Chung Cảnh Thư mím môi, theo bản năng nhìn về phía bụi cây gần đó. Trong tầm mắt, những quả phúc bồn tử trĩu nặng trên cành khẽ lay động.

Không giống như bị gió thổi.

Tháng Tám, tháng Chín là mùa phúc bồn tử ra quả, bụi cây khá rậm rạp nên không nhìn rõ bên trong có gì.

Chung Cảnh Thư liếc nhìn hệ thống phòng ngự cách đó không xa.

Phạm vi hoạt động của hệ thống phòng ngự rất rộng, bụi cây gần đó đương nhiên nằm trong phạm vi dò tìm của nó, nhưng hệ thống vẫn chưa hề báo động.

Chung Cảnh Thư nhìn chằm chằm vào bụi cây, suy nghĩ một lát, rồi lấy từ ba lô ra một túi thịt tươi đã rã đông.

Anh lấy một miếng đặt lên chiếc đĩa trên bàn, còn mình thì cầm hộp đồ ăn chưa hết đứng dậy, nhân lúc trời chưa tối hẳn, đi về phía khu rừng phía sau.

Ngoài thịt ra, Chung Cảnh Thư còn để lại một chiếc camera. Chỉ có điều, do thiết kế của lều trại với gian trong và gian ngoài, camera đặt trong lều hơi bị che khuất, chỉ có thể quay được vị trí chiếc bàn.

Không thể quan sát được góc nhìn rộng hơn.

Mặc dù có thể điều chỉnh từ xa, nhưng Chung Cảnh Thư nghĩ một lát rồi quyết định không làm vậy.

Động vật thường khá nhạy cảm với những thứ chuyển động.

Nếu quá trình điều chỉnh làm con vật nhỏ đến gần sợ hãi bỏ chạy thì lợi bất cập hại.

Một lúc sau, vòng tay thông báo có phản ứng nhiệt gần lều trại.

Chung Cảnh Thư nghĩ đến con hổ Siberia ở cái hang đá trống không mà anh đi ngang qua ban ngày, có lẽ nó không bắt được mồi, đang định đi săn ở nơi xa hơn nên đi ngang qua chỗ anh.

Nhưng đợi một lúc, vẫn không thấy hổ Siberia xuất hiện trong khung hình camera.

Trên màn hình, chỉ có miếng thịt tươi vẫn còn rỉ máu.

Chung Cảnh Thư cũng không vội. Nếu không phải hổ Siberia thì coi như anh ra ngoài đi dạo sau bữa tối vậy.

Tìm hổ Siberia vốn không thể nóng vội nhất thời.

Nơi mà Tinh Tế xác định vị trí chắc chắn là khu vực hổ Siberia tập trung đông nhất, xác suất gặp được rất cao, sớm muộn gì cũng sẽ thấy.

Mặc dù không thấy hổ Siberia, nhưng thông báo nhiệt từ vòng tay vẫn chưa biến mất.

Cũng có thể là một loài động vật khác.

Trời càng lúc càng tối, Chung Cảnh Thư ăn xong miếng đồ hộp cuối cùng, dọn dẹp rác, định quay về lều thì, màn hình camera vốn im lìm bỗng rung nhẹ một cái, dường như bị thứ gì đó chạm vào.

Ngay sau đó, từ góc khuất của camera, một chiếc vuốt nhỏ xù lông dè dặt đặt lên mép bàn.

Nó thử dùng móng khều nhẹ miếng thịt.

Động tác vô cùng cẩn trọng.
 Chiếc vuốt lông xù trong màn hình hẳn là nhỏ hơn so với thực tế.

Màu lông vuốt nâu nhạt, hơi nghiêng nên thấy được một chút đệm thịt.

Tiểu hổ con cố gắng hết sức vươn vuốt, với không tới còn rướn người về phía trước một chút.

Chung Cảnh Thư nhìn chú hổ Siberia nhỏ gầy gò mà nhíu mày, quá gầy.

Gầy đến mức như chỉ còn một lớp da bọc lấy bộ xương, hơn nữa còn quá nhỏ, tính ra có lẽ còn chưa được hai tháng tuổi.

Một chú hổ con nhỏ như vậy sao lại tự mình chạy ra ngoài?

Theo lẽ thường, nó phải ở bên cạnh hổ mẹ, trốn trong hang đá chờ mẹ đi săn về.

Chứ không phải đói đến da bọc xương, tự mình ra ngoài kiếm ăn thế này.

Trong lúc anh đang suy nghĩ, tiểu hổ đã với tới được miếng thịt.

Chiếc vuốt lông xù khẽ khều lấy miếng thịt tươi, nhưng không kéo thẳng xuống ngay mà từ từ kéo về phía mép bàn.

“Cạch” một tiếng, miếng thịt tươi theo mép bàn rơi xuống đất.

Tiểu hổ dường như bị tiếng động này dọa cho giật nảy, lông toàn thân xù lên, tai cũng cụp lại, vểnh ra sau thành hình tai máy bay, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm miếng thịt.

Thấy miếng thịt rơi xuống đất một lúc lâu không có động tĩnh gì, tiểu hổ lúc này mới từ từ tiến lại gần, cắn lấy miếng thịt.

Hổ tuy là “chúa sơn lâm”, nhưng hổ con còn nhỏ nếu không có hổ trưởng thành bảo vệ thì ngay cả việc ra bờ sông uống ngụm nước cũng vô cùng nguy hiểm.

Không biết chú hổ con này đã bao lâu rồi chưa được ăn no.

Tuy nhiên, tiểu hổ cắn miếng thịt đó lại không ăn ngay mà quay người tha miếng thịt đi.

Có lẽ vì quá cẩn trọng nên nó không ở lại đây ăn hết.

Chung Cảnh Thư không tùy tiện đi ra ngoài. Hôm nay nó tìm được thức ăn ở đây, ngày mai tiểu hổ sẽ còn quay lại tìm kiếm.

Nếu anh đi ra ngay, tiểu hổ có thể sẽ tránh xa nơi này trong mấy ngày tới.

Hổ con chưa có khả năng săn mồi. Vừa rồi tiểu hổ có lẽ đói đến mức phải ăn cả phúc bồn tử, sau đó bị mùi thịt hấp dẫn nên mới gây ra chút động tĩnh.

Chung Cảnh Thư đợi đến khi cảnh báo nhiệt xung quanh lều trại biến mất mới quay trở về.

Anh nhìn chiếc đĩa trên bàn vẫn còn vương vết máu, rồi lại đặt thêm một miếng thịt mới vào đó.

Đêm khuya.

Chung Cảnh Thư cắt ghép lại đoạn video quay được lúc chạng vạng, khi chỉnh sửa, anh liên tục phóng to các chi tiết để kiểm tra tình hình của tiểu hổ.

Tạm thời chưa thể lại gần quan sát, chỉ có thể dựa vào công nghệ cao của thời đại Tinh Tế để xem tạm.

Cổ tay truyền đến một cơn rung nhẹ, đầu ngón tay Chung Cảnh Thư khựng lại, hình ảnh trên màn hình ảo lập tức thu nhỏ.

Chung Cảnh Thư nhấn mở thì phát hiện đó là một lời mời gọi video, góc trên bên phải còn đặc biệt đánh dấu tên bộ phận, hẳn là có liên quan đến công việc.

Anh tạm dừng đoạn video về tiểu hổ, rồi nhận cuộc gọi.

Sau khi kết nối, đầu dây bên kia xuất hiện một người đàn ông tóc vàng mắt xanh: “Chào Cảnh Thư, tôi là tổ trưởng của nhóm nhiệm vụ lần này, Auguste Shearman. Cậu có thể gọi tôi là Shearman.”

Shearman cười nói: “Cuộc gọi lần này chỉ là muốn tìm hiểu một chút xem trên đường làm nhiệm vụ cậu có gặp phải rắc rối gì không. Đối với những người mới lần đầu tham gia nhiệm vụ, sau khi hạ cánh chúng tôi đều sẽ hỏi thăm theo lệ thường, cậu không cần căng thẳng.”

Hệ số nguy hiểm của nhiệm vụ quá cao, phía chính phủ đều sẽ cử chuyên gia theo dõi, đồng thời ghi chép lại tình hình bất cứ lúc nào.

Chung Cảnh Thư: “Vâng.”Shearman gật đầu: “Chỗ cậu bây giờ hẳn là hai giờ ba mươi lăm phút sáng, cách lúc cậu hạ cánh đã được mười hai tiếng đồng hồ rồi. Cậu có gặp được mục tiêu của nhiệm vụ lần này không?”

Chung Cảnh Thư xoa xoa lòng bàn tay đang lưu giữ bức ảnh, đáp: “Có.”
 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play