“Chung Cảnh Thư? Anh thật sự đã quyết định rồi sao? Hiện tại thông tin thân phận của anh vẫn chưa được ghi vào hệ thống, nếu muốn rút khỏi kế hoạch lần này thì vẫn còn kịp đó.”
Nhân viên công tác ở quầy đăng ký thông tin một lần nữa xác nhận thông tin trong tay mình “‘Kế hoạch Xuyên Không Bảo Vệ Động Vật Quý Hiếm’ không phải là chuyến du hành trở về quá khứ để vui chơi đâu. Anh sẽ bị đưa đến những nơi hoang dã không một bóng người, có thể là rừng rậm, thậm chí là sa mạc. Trước khi đăng ký, chắc hẳn anh cũng đã tìm hiểu rồi, kế hoạch này từ khi khởi động đến nay đã tổn thất bao nhiêu người.”
Chung Cảnh Thư bình thản gật đầu: “Tôi biết.”
Nhiệm vụ nguy hiểm nào cũng luôn có một con đường sống, còn hơn là để những sinh vật ấy cứ thế biến mất.
Một tháng trước, anh vẫn còn ở thời tận thế, ngày ngày điều chỉnh thực đơn cho những động vật còn sót lại trong vườn bách thú. Sau mấy ngày liên tục bận rộn đến kiệt sức, anh thiếp đi. Nào ngờ, khi tỉnh dậy, anh lại xuyên không một cách khó hiểu vào thân xác của một nhân viên chăn nuôi tại vườn bách thú thời Tinh Tế.
Ở thời đại Tinh Tế, quá trình phát triển thiếu kiểm soát trong quá khứ đã khiến môi trường sống tự nhiên của động vật bị tàn phá nặng nề, số lượng chủng loài còn sót lại ngày một ít ỏi.
Những động vật nhỏ bé, hiền lành thì may ra còn gắng gượng sống sót, chứ các loài động vật hoang dã cỡ lớn thì sớm đã biệt tăm.
Chính phủ Đế quốc đã khẩn trương khởi động "Kế hoạch Xuyên Không Bảo Vệ Động Vật Quý Hiếm", cử người quay lại các thời điểm trong quá khứ, trước khi những loài vật này biến mất, nhằm đưa chúng trở về bảo tồn.
Những đợt nhân viên công tác đi trước đó thu được hiệu quả rất thấp. Động vật chẳng những không mang về được mà còn tổn thất không ít tiền của. Đến những lần kế hoạch sau được triển khai, số người đăng ký ngày một thưa thớt.
Cứ đà này, chờ đến khi tất cả động vật đều tuyệt chủng, toàn bộ Tinh Tế này ngoài con người ra sẽ chẳng còn sinh vật nào khác.
Là một người từng sớm tối bầu bạn với những sinh linh tuyệt vời ấy, Chung Cảnh Thư không thể chấp nhận kết cục này.
Khi kế hoạch lần thứ năm khởi động, anh đã không ngần ngại nộp thông tin đăng ký, tham gia kế hoạch với tư cách một nhân viên chăn nuôi.
Nhân viên công tác thấy vậy, khẽ thở dài, không kìm được mà nói: “Anh làm vậy là vì tiền thưởng sao? Tiền thưởng đúng là rất hậu hĩnh, nhưng cũng phải có mạng mà hưởng đã. Anh còn trẻ như vậy.”
Mấy chữ cuối, nhân viên công tác hạ giọng khuyên nhủ. Trước đây đa số người đăng ký đều vì khoản tiền thưởng này, nhưng sau vài lần tổn thất nặng nề, không ít người đã từ bỏ ý định.
Hiện giờ tham gia đa phần là người của quân đội.
Người thường, trừ khi thực sự cùng đường bí lối, còn không thì chẳng ai đăng ký cả.
Chung Cảnh Thư đáp: “Không phải, tôi làm vì những loài động vật đã tuyệt chủng.”
Nhân viên công tác sững sờ, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Chung Cảnh Thư, không giống đang nói đùa: “Vì những động vật đó?”
Chung Cảnh Thư khẽ “ừm” một tiếng, điền thông tin thân phận vào bản hợp đồng hiện ra trên màn hình, rồi nhẹ giọng nói: “Chúng cũng là một phần của hành tinh này.”
Nhân viên công tác ngẩn người, đến hơi thở cũng như ngưng lại trong thoáng chốc. Khi định thần lại, anh ta vội gõ lên bàn phím ảo: “Tôi sẽ đăng ký cho anh bộ thiết bị sinh tồn hoang dã cấp cao nhất. Nhất định phải chú ý an toàn nhé.”
Chung Cảnh Thư khóe môi khẽ cong lên: “Cảm ơn.”
Ba ngày sau.
Chung Cảnh Thư đúng giờ bước vào khoang dịch chuyển.
Vừa thắt chặt dây an toàn xong, màn hình nổi trước mặt liền sáng lên.
Cùng lúc đó, một giọng nói điện tử máy móc vang lên: 【Thông tin nhân viên đã được ghi nhận. Xin chào nhân viên số 01, Chung Cảnh Thư.】
【Mục tiêu nhiệm vụ lần này: Hổ Siberia.】
【Địa điểm và thời điểm thả xuống đã được xác định và tải hoàn tất.】
【Lưu ý đặc biệt: Sự tồn tại của ngài là một yếu tố ngoại lai. Mọi hành vi sử dụng biện pháp cưỡng chế để mang động vật hoang dã quý hiếm của dòng thời gian này đi đều sẽ gây ra những hậu quả không thể lường trước. Đề nghị ngài tuân thủ nghiêm ngặt quy trình làm việc.】
【Toàn bộ quá trình thực hiện nhiệm vụ sẽ được phát sóng trực tiếp. Mọi hậu quả nguy hiểm phát sinh do hành vi vi phạm quy định của ngài, ngài sẽ phải tự mình gánh chịu.】
【Vui lòng nói rõ lựa chọn của ngài: "Lặp lại hướng dẫn" hoặc "Xác nhận không có sai sót, có thể bắt đầu dịch chuyển."】
Giọng nói điện tử máy móc biến mất, khoang tàu trống trải chợt trở nên tĩnh lặng.
Chung Cảnh Thư tiện tay vén lọn tóc mái trên trán, cầm lấy chiếc mũ có huy hiệu Đế Quốc trong tầm tay đội lên, kéo nhẹ vành mũ, che đi những ánh mắt dò xét từ bên ngoài khoang dịch chuyển, rồi trầm giọng nói: “Xác nhận không có sai sót, bắt đầu dịch chuyển.”
【Rõ.】
Sau tiếng đáp lại ngắn gọn, dứt khoát, cảnh vật xung quanh đột ngột tối sầm.
Toàn bộ khoang dịch chuyển chìm trong bóng tối mịt mù, đưa tay ra không thấy năm ngón.
Những tiếng nổ trầm thấp vang lên ngắt quãng.
Chung Cảnh Thư một tay chống cằm, kỹ thuật nhảy không gian của thời đại Tinh Tế đã rất hoàn thiện, nên ở trong khoang tàu cũng không cần lo lắng về vấn đề an toàn.
Để tránh cho người trong khoang cảm thấy lo lắng vì thời gian trôi đi quá nhiều, bên trong khoang không hề hiển thị thời gian.
Chung Cảnh Thư không biết đã qua bao lâu, chỉ cảm nhận được khoang tàu rung lên khi chạm đất. Ngay sau đó, giọng nói nhắc nhở vang lên: 【Khoang tàu đã hạ cánh thành công. Phát sóng trực tiếp đã được mở. Chúc ngài Chung Cảnh Thư mã đáo thành công, bình an trở về.】
Bước ra khỏi khoang tàu, chiếc khoang thu nhỏ lại với tốc độ mắt thường có thể thấy rồi biến mất.
Chiếc vòng tay trên cổ tay Chung Cảnh Thư lóe lên hai lần. Mọi thông tin chi tiết về dòng thời gian hiện tại so với Tinh Tế, cách liên lạc với Tinh Tế, cũng như cách điều chỉnh góc độ phát sóng trực tiếp và các vấn đề khác đều đã được ghi lại tỉ mỉ trong đó.
Thiết bị bay mini phục vụ livestream lượn lờ trước mặt anh.
Kênh livestream vừa mới bắt đầu, chưa có mấy người xem, Chung Cảnh Thư cũng không mấy để tâm.
Anh đứng trên một mô đất cao, phóng tầm mắt ra xa là khu rừng rậm ngút ngàn, cây cối cổ thụ cành lá xum xuê, không khí tràn ngập hơi thở tươi mát của tự nhiên.
Đây mới chính là dáng vẻ nguyên sơ của hành tinh này.
Cảnh sắc đẹp đẽ làm say lòng người. Sau khi ngắm nhìn một hồi lâu, Chung Cảnh Thư mới đeo chiếc ba lô mang từ Tinh Tế lên, vững bước tiến vào rừng sâu.
Chung Cảnh Thư không hề tự phụ, cũng chẳng phải mù quáng tham gia nhiệm vụ lần này.
Ưu thế của anh so với những người khác trong việc tiếp xúc với động vật chính là dị năng hệ chữa lành, cùng với sức hút bẩm sinh giúp anh dễ dàng gần gũi với chúng.
Thêm vào đó là sự am hiểu về động vật hoang dã và kỹ năng sinh tồn nơi thiên nhiên, anh phù hợp với nhiệm vụ này hơn bất kỳ ai.
Chung Cảnh Thư vừa đi vừa dùng vòng tay chụp lại cảnh vật xung quanh. Chiếc vòng sẽ dựa vào hình ảnh và địa hình để tạo ra bản đồ địa hình ảo.
Anh cũng không vội ghi lại toàn bộ khu rừng.
Trên đường đi, Chung Cảnh Thư bắt gặp một cái hang đá.
Hổ Siberia ban ngày thường nghỉ ngơi trong hang đá hoặc bụi rậm, anh dùng camera quan sát từ xa, bên trong trống không.
Chung Cảnh Thư không đến gần, tránh để lại mùi lạ khiến hổ Siberia cảnh giác, mà chọn đi một lối khác.
Lúc khoang tàu hạ cánh trời đã không còn sớm, Chung Cảnh Thư ngẩng đầu nhìn qua những kẽ lá đan xen, ánh sáng đang thay đổi, mặt trời sắp lặn.
Hổ Siberia thường đi săn vào ban đêm, ngoài ra, trong rừng còn có những loài động vật lớn khác với mức độ nguy hiểm rất cao.
Nếu chọn sai chỗ ngủ qua đêm, có lẽ sẽ không thấy được mặt trời ngày mai.
Chung Cảnh Thư đi một vòng quanh đó, tìm được chỗ nghỉ chân rồi lấy lều trại mang theo ra. Chỉ cần một nút bấm, nói là lều trại nhưng trông giống một căn phòng nhỏ di động hơn.
Lều được chia thành gian trong và gian ngoài, bên ngoài có thể dùng làm một nhà bếp nhỏ. Lều có sẵn một chiếc bàn thấp tự động bật ra, nhưng xoong nồi chén đĩa thì phải tự chuẩn bị riêng.
Chung Cảnh Thư không bày biện những thứ đó ra, trong túi đã có thực phẩm tiện lợi nên không cần phiền phức.
Ngồi trong khoang tàu lâu như vậy chưa uống giọt nước nào, hạ cánh rồi cũng chưa nghỉ ngơi tử tế, giờ ổn định lại, anh cũng thấy hơi đói.