Lạc Tiểu Dương nói: “Tóm lại là thà tin là có còn hơn là không, nhớ phải đun nước nóng từ trước nhé. Trừ khi phải trực đêm, còn nữa, đến mười giờ tối thì nhất định đừng ra khỏi phòng.”
Bạch Dao gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi.”
Lạc Tiểu Dương cũng còn công việc của mình, cô đưa Bạch Dao đến văn phòng bác sĩ Mã rồi rời đi trước.
Bạch Dao bắt đầu quan sát vị bác sĩ Mã được đồn rằng đã bị nguyền rủa kia.
Đó là một người đàn ông trung niên, đeo kính, trông khá nho nhã, tay chân gầy guộc, không giống kiểu người có thể nổi điên đến mức đánh cả trợ lý.
Dường như đã rất lâu rồi mà ông ta không được nghỉ ngơi tử tế, quầng thâm mắt rất nặng, sắc mặt vàng vọt, bàn tay vẫn luôn cầm bút vẽ loạn trên giấy, sau đó lại cảm thấy không hài lòng, bất ngờ xé tờ giấy ra, vo tròn rồi ném đi.
Chính vào lúc đó, ông ta mới sực nhớ đến sự tồn tại của Bạch Dao. Ông ta ngẩng đầu lên: “Người mới đến à?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play