Khi Bạch Dao vừa tan ca, lúc đang ăn trong căn tin thì nghe được tin bệnh viện vừa mới tiếp đón một vị khách lớn, còn có vài người ngoài đến nữa. Vì quá lâu rồi không thấy nhiều gương mặt mới nên những nhân viên đã làm ở đây lâu năm đều có vẻ phấn khởi.
Nhưng Bạch Dai lại không mấy bận tâm đến chuyện đó. Dù dạo này công việc không quá vất vả, nhưng cô vẫn cần thời gian để làm quen, tới giờ nghỉ thì chỉ mong nhanh chóng được về phòng nằm nghỉ.
Từng bước từng bước đi lên cầu thang, khi vừa tới hành lang tầng bốn, cô liền thấy có người đang ngồi xổm trước cửa phòng mình.
Đó là một thiếu niên tóc trắng đang cầm chiếc gương nhỏ ngắm nhìn gương mặt khuynh thành của bản thân. Có vẻ là cảm thấy khá hài lòng, trong đáy mắt còn thấp thoáng nụ cười.
Cảm nhận được có người đến, cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh lập tức sáng rực. Nhưng cậu không lao đến mà vẫn ngồi nguyên tại chỗ, dùng ánh mắt như thể đang nói “Được rồi, anh biết là chị cảm động lắm, chị còn không mau tới đây ôm anh đi” mà nhìn cô.
Bạch Dao nhức đầu đỡ trán, sau đó lại thở dài, chấp nhận hiện thực rồi từ từ bước đến.
Phó Hoài đưa tay ra với cô, trên gương mặt xinh đẹp đều là vẻ đắc ý.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT