Hai giờ sáng, ánh đèn trong căn phòng nhỏ vẫn chưa tắt.
Phó Hoài bị đưa vào phòng tắm để mà tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ đồ khô ráo. Hiện tại, cậu đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế, đôi mắt sạch sẽ xinh đẹp dõi theo Bạch Dao không rời, cậu dùng cánh tay đã gần hồi phục từ tốn bỏ từng quả dâu tây vào miệng cắn một miếng.
Cậu vẫn luôn cắn vào phần đầu của quả dâu, hơn nữa cậu cũng chỉ cắn có một chút xíu. Nếu phát hiện ra quả đó ngọt, cậu sẽ đưa phần chóp ngọt nhất đến bên miệng Bạch Dao. Nếu không ngọt thì cậu sẽ nhét hết quả dâu tây vào miệng.
Bạch Dao đang xử lý vết thương cho cậu. Khi dìu cậu lên lầu, cô đã cảm nhận được rõ ràng rằng có nhiều chỗ trên người cậu đều bị gãy xương, các khớp tay khớp chân đều vặn vẹo đến mức đáng sợ.
Thậm chí Bạch Dao còn có ảo giác như thể cậu có thể vỡ vụn ra bất cứ lúc nào.
Nhưng bây giờ khi cô đang xử lý vết thương cho cậu, phần lớn những chỗ bị thương đều đã hồi phục đáng kể. Với loại chấn thương nghiêm trọng như vậy, người bình thường chắc chắn đã mất nửa cái mạng rồi, thế mà chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là Phó Hoài đã có thể tung tăng nhảy nhót trở lại.
Bạch Dao sờ vào tay trái của cậu, phần xương bên trong đã gãy. Cô hỏi: “Có đau không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play