Thực ra, tôi quen Thẩm Nam Tự trước Cố Miêu từ rất lâu rồi.

Chúng tôi học cùng cấp ba, anh lớn hơn tôi một lớp. 

Trong lễ nhập học của năm lớp 10, anh đã phát biểu chào đón tân học sinh với tư cách là một đàn anh xuất sắc.

“Những viên đá sáng bóng như ngọc, cây thông xanh mướt như ngọc bích.”

Chỉ với vài phút xuất hiện, anh đã chiếm trọn trái tim của hầu hết các nữ sinh lớp 10.

Lúc đó tôi còn cứng đầu, không sợ gì cả theo đuổi anh suốt cả một học kỳ, chặn anh để xin số và cũng từng xem anh chơi bóng rổ. 

Thế nhưng lại chẳng có gì tiến triển.

Mãi đến học kỳ hai của lớp 10, khi điểm số của tôi tụt dốc thảm hại nên giáo viên chủ nhiệm không chịu được nữa bèn gọi cho phụ huynh. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Ai ngờ mẹ tôi ngay trước mặt các thầy cô trong văn phòng đã mắng tôi, bảo tôi không hổ là con của ba, dòng máu thấp hèn của ông ấy chảy trong người tôi. 

Bà ấy chỉ vào mặt tôi và cười khẩy:

- Chỉ biết yêu sớm thôi đúng không? Sao mày lại hạ mình vậy? Bố mày đã tìm người đàn bà khác bên ngoài rồi kìa, mày cũng muốn qua đó đúng không?

Cô chủ nhiệm rõ ràng có chút bất ngờ, nên cố gắng chắn trước mặt tôi nhưng chẳng có tác dụng, hành lang đầy học sinh vây quanh để hóng drama.

Hôm sau, trong giờ nghỉ trưa tôi không muốn làm bài tập đang định nằm dài ngủ trên bàn thì đột nhiên nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.

Thẩm Nam Tự đang đứng trước cửa lớp tôi, ánh sáng chiếu ngược từ sau lưng anh sáng chói.

- Trình Tư.

Thấy tôi không nhúc nhích gì anh lại gọi thêm một lần nữa. 

- Trình Tư. 

Vậy là tôi đứng dậy trong tiếng trêu chọc của đám đông.

- Trình Tư, có muốn cược với anh không?

Tôi ngẩn người, anh cười một cái rồi bảo:

- Kỳ thi tháng sau nếu em vào được top 100, bộ phim em bảo lần trước anh sẽ đi xem với em.

- Đùa gì thế? Hiện tại em đang đứng ở vị trí hơn 300 đấy, có một tháng để cải thiện thôi sao?

- Không dám à?

- Ai bảo thế!

Toi phản bác ngay lập tức, khiến nụ cười anh càng rõ nét hơn:

- Để xem kết quả thế nào nhé. 

Tôi không hiểu vì sao anh đột nhiên lại muốn cược với tôi như vậy.

Nhưng tháng sau đó, tôi đứng thứ 92 trong kỳ thi.

Ngày công bố điểm, Thẩm Nam Tự đã tìm tôi như đúng hẹn.

Thực ra tôi đã sớm quên mất đã từng nói với anh về bộ phim nào, nên tôi chỉ chỉ đại một bộ mà thôi.

Hình như là một bộ phim tình cảm, tôi không quá hứng thú khi vô tình quay đầu sang gương mặt nghiêm túc của Thẩm Nam Tự chợt rơi vào tầm mắt.

Tôi lập tức quay đi, may mà anh đang chăm chú nhìn vào màn hình nên không phát hiện ra hành động đó của tôi.

Khi ra khỏi rạp chiếu phim, tôi đề nghị đi uống trà sữa, dạo phố và chơi game.

Anh mỉm cười:

- Hẹn hò à? Vậy thì cần một điều kiện khác nhé. 

- Ý gì đây?

- Tháng sau, kỳ thi cuối kỳ em phải vào được top 50.

- Ê đừng có quá đáng thế chứ, việc thi vào top 100 đã khó lắm rồi, sao có thể vào được top 50 chứ?

Anh từ tốn lên tiếng:

- Có thể với người khác thì khó, nhưng với Trình Tư thì không.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Bỗng nhiên anh lấy từ trong túi ra giấy và bút, vội vã viết một dãy số và đưa cho tôi.

- Không phải em muốn biết số điện thoại của anh à?

- Nếu có gì không hiểu thì có thể hỏi anh, mỗi tuần một lần, mỗi lần không dưới năm câu hỏi, nếu không thì anh sẽ không trả lời đâu. 

……

Tôi đã nghĩ rất nhiều lần về động cơ của Thẩm Nam Tự, thậm chí có lúc tôi nghi ngờ anh cũng thích tôi.

Vì thế vào ngày anh thi xong tốt nghiệp, tôi ngượng ngùng hỏi:

- Thẩm Nam Tự, có phải anh thích em không? Thực ra em…

Anh bất ngờ bị sặc nước, rồi nhanh chóng vứt một chồng sổ tay vào trong lòng tôi.

- Chăm chỉ học tập, mỗi ngày đều phải cố gắng.

Vậy là anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng tôi không thấy buồn.

- Anh đã xem kết quả thi trung học của em rồi, cũng biết em đã giành được nhiều giải thưởng trong các cuộc thi khi học lớp 9.

- Vậy nên Trình Tư, bắt đầu từ học kỳ hai năm lớp 10 em lại để kết quả học tập tụt dốc không phanh như thế, lại còn khiến chuyện em theo đuổi anh trở thành chuyện mà ai ai cũng biết. 

Anh muốn nói thêm nhưng lại thôi khiến tôi sững sờ tại chỗ.

Năm lớp 10, mẹ tôi phát hiện ra ba tôi đã ngoại tình, hai người họ đã cãi nhau một trận lớn rồi đều âm thầm đấu đá nhau trong cuộc chiến kéo dài hôn nhân này. ( truyện trên app t.y.t )

Tôi bế tắc chỉ còn cách làm tổn thương chính mình để mong lấy lại chút tình thương của họ.

Nhưng kỳ lạ thay, cuối cùng thì ba mẹ tôi vẫn ly hôn.

Thế nhưng khi tôi vươn lên đứng vững trong top 3 của lớp thì hai người họ lại bắt đầu quan tâm đến tôi, quan tâm đến những điều nhỏ nhặt, thi thoảng còn so sánh ai đối xử với tôi tốt hơn, ai là người tôi thân thiết hơn.

Có thể thấy những thứ cần đi thì không thể giữ lại được và tôi cũng dần hiểu rằng, dù trong hoàn cảnh nào nếu tôi tỏa sáng thì tự khắc sẽ có người ở bên. 

- Trình Tư, gặp lại ở đại học nhé. 

Ánh hoàng hôn của tháng sau sáng chói, hoàng hôn nhè nhẹ bao phủ trên gương mặt tuấn tú của chàng thiếu niên.

Trong khoảnh khắc đó trái tim tôi bỗng nhiên đập mạnh. 

Một cảm xúc khó tả như muốn trào dâng từ tận đáy lòng. 

Thẩm Nam Tự, gặp lại nhau ở đại học nhé!

Với tất cả hy vọng trong lòng, tôi đã kiên trì vượt qua năm học cuối cấp vất vả ấy…và vào tháng chín năm sau tôi lên chuyến tàu “Bắc tiến*”.

(Chú thích: 北上 “bắc tiến” cụm từ chỉ những người từ các thành phố phía Nam hoặc một nơi khác của trung quốc chuyển đến Bắc Kinh để tiếp tục học tập hay làm việc.)

Nhưng Thẩm Nam Tự à, lời hứa gặp lại nhau ở đại học đâu mất rồi?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play