Tôi đã bắt đầu lên kế hoạch từ hơn nửa năm trước cho chuyến du lịch đi Semporna.
Từ thời tiết, khách sạn đến các địa điểm check-in hot, những địa điểm tham quan ít người biết tôi đã cẩn thận ghi lại và chú thích trên một quyển sổ, rồi tỉ mỉ tổng hợp nó thành một bản PPT dài mười lăm trang.
Tôi không muốn lãng phí những công sức và kỳ vọng này.
Thế nên khi Thẩm Nam Tự bảo với tôi rằng anh không thể đi, tôi đã không thể kiềm chế được và cãi nhau một trận lớn với anh.
- Cố Miêu nhập viện rồi, cô ấy bảo rằng thấy không được khỏe nên lúc này anh không thể đi được.
Lại là Cố Miêu, người bạn gái cũ của Thẩm Nam Tự hồi đại học.
Ba tháng trước, khi Cố Miêu phát hiện mình có vấn đề về tim thì cô ta liền lập tức bay về thành phố A và đăng ký tham với Thẩm Nam Tự.
Cũng từ ngày hôm đó, Thẩm Nam Tự bắt đầu trở nên mất bình tĩnh.
Ngay đêm nhận được bản báo cáo của Cố Miêu, anh đã thức suốt đêm trong phòng làm việc để nghiên cứu tài liệu, liên hệ với những người thầy đã nghỉ hưu còn tích cực tổ chức nhiều cuộc hội chẩn.
Gần như anh đã huy động mọi mối quan hệ và khả năng của mình, dốc hết sức để bảo vệ ca phẫu thuật của Cố Miêu.
Sau cùng anh còn trực tiếp cầm dao thực hiện ca phẫu thuật này.
Tôi nghĩ Thẩm Nam Tự không chỉ là một bác sĩ giỏi, mà anh còn là một “người yêu cũ” chuẩn mực nhất.
Ngay cả khi ca phẫu thuật đã thành công, anh vẫn trằn trọc mất ngủ suốt đêm…rất nhiều đêm mới đúng.
Tôi đã thấy anh một mình đứng trên ban công hút thuốc rất nhiều lần.
Ánh sáng mờ ảo, ngón tay anh như những vì sao sáng tối chập chờn.
Con người Thẩm Nam Tự vốn rất kỷ luật, thực ra anh rất ít khi hút thuốc.
Thế mà khi tôi mặc bộ đồ ngủ mỏng đứng sau anh rất lâu mà anh cũng không hề hay biết. ( app truyện TᎽT )
Mỗi lần sau khi Cố Miêu tái khám, không có ngoại lệ tất cả đều phải do anh đích thân xác nhận.
Ăn đúng giờ, ăn nhiều hoa củ trái cây, vận động hợp lý và không được thức khuya.
Tôi đã thấy trong tin nhắn mà anh đã dặn dò Cố Miêu, từng chi tiết nhỏ nhặt không hề thấy phiền phức.
Chỉ cần Cố Miêu gọi điện thoại thì anh lập tức thay đồ rồi ra ngoài, một bàn ăn toàn món anh thích cuối cùng chỉ có thể bỏ đi vì đã nguội lạnh. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Ngày hôm đó chính là sinh nhật anh, tôi đã làm một bàn đồ ăn thịnh soạn hơn ba tiếng đồng hồ, trên mu bàn tay còn vô tình bị bỏng tạo thành hai vết thương rướm máu vì làm món tôm chiên.
Mấy ngày sau, vết thương biến thành vết phồng rộp, đau đến mức nước mắt tôi chảy dài.
Anh nhíu mày bôi thuốc cho tôi, trong giọng nói mang theo sự bất đắc dĩ không giấu được.
- Tư Tư, em không cần phải làm những điều này.
- Hơn nữa, những món nhiều dầu mỡ và muối như thế này không tốt cho sức khỏe đâu.
……
Tất cả những điều này cuối cùng cũng tích tụ đến lúc này rồi bùng phát.
Tôi gần như đã thốt ra hết tất thảy những lời cay nghiệt và tàn nhẫn nhất.
- Ca phẫu thuật của cô ta chẳng phải đã xong từ ba tháng trước rồi sao? Sao thế? Cố Miêu lại bị bệnh gì nữa à?
Thẩm Nam Tự xoa thái dương, khoe mắt đỏ lên rất rõ.
- Trình Tư, em nhất định phải máu lạnh đến vậy à?
- Phẫu thuật tim vốn đã phức tạp, một khi có biến chứng sau phẫu thuật thì nó sẽ vô cùng nguy hiểm, đây không phải là chuyện nhỏ đâu.
- Đi du lịch lúc nào đi cũng được mà, em thực sự muốn vì một bệnh nhân mà cãi nhau với anh sao?
Tôi tức đến mức bật cười.
Sao lại lúc nào đi cũng được?
Bao nhiêu năm Thẩm Nam tự làm việc, những lần nghỉ phép của anh chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tôi luôn thông cảm vì anh bận rộn, tất cả những buổi hẹn tôi đều phải linh hoạt theo thời gian của anh, còn việc anh đột ngột bị gọi đi làm thì là chuyện như cơm bữa.
Những nơi chúng tôi đi xa nhất cũng chỉ là thành phố bên cạnh.
Kỳ nghỉ kéo dài năm ngày lần này là do chính viện trưởng và giáo sư biết được ngày cưới của chúng tôi sắp đến nên quyết định cho anh nghỉ phép.
Anh rõ ràng biết sự kỳ vọng của tôi dành cho chuyến đi này.
Tôi đã làm một bản PPT dài mười lăm trang, hào hứng kể cho anh nghe từng chi tiết nhưng anh chỉ lặng lẽ nghe rồi cuối cùng cười và gật đầu bảo sẽ nghe theo tôi.
Thế mà hiện tại anh mệt mỏi, ánh mắt nhìn tôi còn lạnh hơn cả cơn gió giá rét của mùa đông.
- Đừng có gây chuyện nữa, Tư Tư à anh thật sự rất mệt.
Mắt tôi đỏ lên đầu ngón tay siết chặt thành nắm đấm, cả lồng ngực như bị ngọn lửa dữ dội thiêu đốt nó đau đớn đến tận xương tủy.
- Thẩm Nam Tự, tốt nhất anh nên đối xử với mọi bệnh nhân như vậy!