Ngày mà Trình Tư nói lời chia tay, Thẩm Nam Tự đã sững lại vài giây.
Trong lòng có anh có hàng nghìn tiếng nói đồng loạt vang lên, nhưng khi mở miệng muốn nói thì tất cả đều im lặng không thể thốt thành lời.
Thẩm Nam Tự liếc nhìn đồng hồ, còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ phẫu thuật.
Thôi thì không nói cũng được.
Thay đổi cảm xúc trước khi phẫu thuật là điều tối kỵ.
Không chỉ là sự thiếu trách nhiệm với bệnh nhân mà còn là sự thiếu tôn trọng với sinh mệnh.
Dù là chuyện lớn thế nào đi nữa, chờ xong việc rồi tính sau.
Ngay khi vừa ra khỏi phòng mổ, Thẩm Nam Tự liền gọi điện cho Trình Tư.
Nhưng không có ai nghe máy.
Sau đó anh tiếp tục tham gia một cuộc họp, rồi lại một cuộc họp nữa và lại gọi thêm một cuộc điện thoại nữa.
Vẫn không ai nghe.
Một chút lo lắng chợt hiện lên trong lòng Thẩm Nam Tự.
Có lẽ lần này Trình Tư thật sự đã giận rồi sao? Nhưng …
Thẩm Nam Tự nhíu mày, vừa định thu dọn đồ đạc để về tìm Trình Tư thì y tá vội vã chạy tới thông báo có tình huống khẩn cấp cần xử lý ở phòng cấp cứu.
Vì thế anh vội vàng nhắn cho Trình Tư một tin.
Thực ra ngay khi tin nhắn vừa gửi đi Thẩm Nam Tự đã thấy hối hận rồi.
Trình Tư không phải là người thích chơi trò chiến tranh lạnh, càng không phải kiểu người dễ nói lời chia tay. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Đây là lần đầu tiên cô nói ra.
Có lẽ…người nên bình tĩnh không phải là Trình Tư.
Quả nhiên và lúc một giờ sáng, khi Thẩm Nam Tự vội vã trở về nhà, trái tim treo lơ lửng suốt cả ngày của anh cuối cùng cũng rơi xuống vực sâu.
Tủ quần áo trống trơn, những món đồ trang trí trên bệ cửa sổ cũng không còn.
Anh khẽ nuốt nước bọt, toàn thân cảm thấy ngột ngạt như một con cá mắc cạn không thể thở được.
Theo phản xạ, anh đi về phía bếp định rót một cốc nước.
Trên giá ly, chỉ còn một chiếc cốc duy nhất in hình chính anh đang treo lủng lẳng ở đó.
Đầu ngón tay Thẩm Nam Tự run rẩy mạnh, anh mở khóa màn hình mấy lần mới tìm được tên Trình Tư để gọi cô.
Trình Tư thật quá tuyệt tình mà, cô bỏ đi thậm chí còn chặn cả số anh.
Không một lời tạm biệt đàng hoàng, rõ ràng anh đã bảo cô chờ anh về mà.
Tại sao thế?
Trước kia biết bao lần Trình Tư ngồi trên ghế sofa đợi anh lâu đến mức ngủ quên trên đó.
Tại sao lần này, cô lại không thể đợi thêm vài tiếng nữa?
Thẩm Nam Tự nặng nề bước đi, anh nằm xuống giường nhưng vẫn mở mắt cho đến khi trời sáng hẳn.
Sáng hôm sau vào giữa trưa, anh mới có thời gian mượn điện thoại của đồng nghiệp để gọi.
Nhưng cuộc trò chuyện lại không được suôn sẻ lắm.
Mỗi câu chất vấn của Trình Tư, anh gần như không thể thốt lên lời.
Cảm giác ấy giống như có một con dao cùn cứa đi cứa lại trong trái tim anh.
……
Y tá đến báo bệnh nhân ở phòng 1707 đang kêu không khỏe hỏi bác sĩ Thẩm khi nào rảnh thì qua kiểm tra một chút.
Phòng 1707 là của Cố Miêu.
Thẩm Nam Tự xoa thái dương rồi bước đến phòng bệnh.
Cố Miêu đang nằm trên giường bệnh vừa xem phim vừa cười nói vui vẻ.
- A Tự
Tâm trạng của Cố Miêu rõ ràng rất tốt, cô ta chủ động giơ máy tính bảng ra:
- Anh xem chương trình này đi, thật sự hài lắm đấy haha…
- Có chỗ nào không thoải mái sao?
Thẩm Nam Tự đứng yên tại chỗ, Cố Miêu không vui liền làm mặt xấu lè lưỡi bảo:
- Trời ạ gì mà nghiêm túc thế? Anh xem mỗi ngày đều mệt mỏi vậy nên em gọi anh qua đây chỉ muốn cho anh được nghỉ ngơi một chút thôi mà.
- Còn về chuyện không thoải mái…em thấy đau bụng, đau dạ dày đôi lúc còn thấy đau đầu nữa phải làm sao đây, A Tự?
Thẩm Nam Tự mím chặt môi, anh bắt đầu lật xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của Cố Miêu trong lần nhập viện này. ( app truyện TᎽT )
Thực ra sức khỏe của Cố Miêu hồi phục khá tốt, các chỉ số cơ bản đều nằm trong phạm vi bình thường, thỉnh thoảng có vài chỉ số không đạt nhưng cũng không có vấn đề nghiêm trọng.
- Có uống thuốc đều không? Ăn uống thế nào?
Cố Miêu đột nhiên nhảy xuống giường, cầm hộp cơm trên tủ đầu giường rồi dùng nĩa gắp một miếng bông cải xanh đưa thẳng tới miệng Thẩm Nam Tự.
Mặt cô ta không vui vẻ nói:
- Anh nhìn xem suốt ngày ăn mấy đồ nhạt nhẽo như này, em sắp thành động vật ăn cỏ rồi đấy…đây là thức ăn cho người sao?
- Em không biết đâu, A Tự à khi nào tan ca anh dẫn em đi ăn cua cay được không? Anh biết em thích ăn ở quán đó mà.
Thẩm Nam Tự bình tĩnh lùi lại hai bước, trong lòng anh bỗng hiện lên một cảm giác khó chịu.
Anh không phải là thiếu hiểu biết, đương nhiên anh hiểu được ngôn ngữ cơ thể của Cố Miêu.