Ngày chuyển nhà, mưa rả rích không ngừng dù không lớn nhưng những giọt mưa ấy rơi xuống người khiến tôi thấy vừa khó chịu vừa nặng nề.
Ngày hôm sau, mưa đã tạnh mây tan, trời lại sáng tôi cứ nghĩ đây là một điềm lành.
Nó tượng trưng cho việc cuối cùng tôi cũng đã bước ra khỏi một mối quan hệ xấu, con đường phía trước chắc chắn sẽ là một bầu trời trong xanh.
Cuộc gọi của Thẩm Nam Tự được gọi đến vào trưa hôm sau.
Là một số lạ, khi tôi nghe máy mới nhận ra đó là giọng anh.
- Tư Tư, em đang ở đâu vậy?
Anh luôn thẳng thắn như thế.
Tôi siết chặt điện thoại trong tay:
- Hôm qua em đã nói với anh là chia tay rồi mà.
- Tư Tư, tối qua có bệnh nhân cấp cứu nên một giờ đêm anh mới về nhà thì em lại chặn số anh.
Tôi mất vài giây mới hiểu ra anh đang giải thích lý do tại sao giờ này mới gọi.
Tôi “ừm” một cái, cảm thấy thực ra anh không nhất thiết phải làm vậy.- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Tôi biết anh rất bận, lúc nào cũng có những nhiệm vụ cấp bách nên trước đây tôi luôn hiểu cho anh, dù phải đợi bao lâu cũng không có một lời oán trách.
Nhưng giờ đây tôi không cần phải chờ đợi nữa.
- Lý do em muốn chia tay anh không đồng ý, nếu em thấy mệt thì có thể nói với anh mà.
- Còn nếu vì chuyến du lịch, chúng ta có thể điều chỉnh lại thời gian.
- Tư Tư, em về đây đi…chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện.
Ở đầu dây bên kia, giọng anh vẫn bình tĩnh như thường lệ.
Tôi khẽ cười:
- Điều chỉnh lại? Điều chỉnh đến khi nào? Đợi Cố Miêu hoàn toàn khỏe lại à?
- Thẩm Nam Tự, việc này không phải điều chỉnh…đây là do em đơn phương phục tùng theo sự chỉ đạo của anh.
Anh sững sờ một lát sau đó mới khẽ lên tiếng:
- Không phải vậy…
Tôi cắt lời anh:
- Thẩm Nam Tự, không phải anh đang tìm lý do chia tay sao?
- Em hỏi anh, liệu anh có yêu em không? Yêu em hơn cả Cố Miêu sao? Nếu anh yêu em thì sao lại liên tục khiến em phải chịu tủi thân vì Cố Miêu chứ?
Giọng nói anh trở nên gấp gáp thấy rõ, thậm chó có chút bất đắc dĩ.
- Cố Miêu là bệnh nhân, anh là bác sĩ đó là trách nhiệm của anh.
- Trình Tư, anh không thể trơ mắt nhìn một sinh mạng đang sống mà bỏ mặc.
- Và nếu tình yêu của em muốn anh phải đặt nó trên cả sinh mạng thì anh xin lỗi.
Cuối cùng tôi bật cười thành tiếng:
- Thẩm Nam Tự, anh xem kìa em đã hỏi anh ba câu đó đâu mà anh lại chỉ lo giải thích cho Cố Miêu.
- Anh tự hỏi lòng mình đi, có thật sự yêu em không?
- Từ khi Cố Miêu quay trở lại, anh có bao giờ nghĩ đến em dù chỉ một lần không?
Đầu dây bên kia dần trở nên im lặng, vậy nên tôi tiếp tục nói:
- Ngay cả khi em muốn chia tay thì anh cũng chỉ bảo em phải bình tĩnh lại.
- Thẩm Nam Tự, nếu tình yêu của anh sau này chỉ mang lại cho em sự thất vọng và tủi thân…vậy thì em cũng đã nghĩ kỹ rồi, không cần nó nữa.
Sự im lặng kéo dài giữa tôi và Thẩm Nam Tự, tôi nghe được tiếng thở của anh càng lúc càng trở nên nặng nề, giọng điệu vốn luôn điềm tĩnh của anh giờ lẫn lộn và hoảng loạn thấy rõ. ( app TYT - tytnovel )
Anh khó khăn lên tiếng:
- Xin lỗi em, Tư Tư.
Tôi tắt máy.
Sau hôm đó, Thẩm Nam Tự không liên lạc với tôi nữa, tôi nghĩ anh chắc đã hiểu ra rồi.
Nếu anh không thể buông bỏ Cố Miêu và Cố Miêu lại một lần nữa quay về bên anh thì việc tôi rời đi, ở một mức độ nào đó cũng có thể coi là giúp anh một phần.
Có lẽ tôi nên rời đi từ lâu.
Tôi bắt đầu tìm nhà mới trên mạng nhưng xem đi xem lại vẫn không chọn được căn ưng ý.
Lúc đó, tôi vô tình thấy một quảng cáo của công ty du lịch, giảm giá lớn cho mùa không phải cao điểm du lịch ở Semporna, so với chuyến đi tôi đã đặt trước cùng mức giá nhưng được nâng hạng phòng, lại còn được thêm mấy hoạt động thể thao dưới nước nữa.
Chỉ có điều thời gian sớm hơn một tháng rưỡi.
Là một họa sĩ tự do, công việc của tôi tương đối linh hoạt.
Một cơ hội tốt như vậy sao lại bỏ qua được vậy là tôi quyết định thay đổi lịch trình.
Quyết định đi luôn.
Không phải mùa cao điểm du lịch thật tuyệt vời, cảnh đẹp mà người lại ít.
Chỉ là vào đêm cuối cùng của chuyến đi, sau nửa tháng không liên lạc Thẩm Nam Tự lại gọi điện cho tôi.
- Tư Tư, anh đã nhờ bác sĩ khác điều trị cho Cố Miêu rồi.
- Anh sẽ cùng em đi du lịch đúng như lịch trình. Trước đây là lỗi của anh, hãy cho anh thêm cơ hội để sửa sai, có được không?
Giọng điệu anh như bị bao phủ bởi một lớp sương mù nặng nề, trầm thấp đến mức gần như nghẹn ngào.
Bỗng tôi nhớ lại vài ngày trước, khi thử đi lặn biển cùng huấn luyện viên.
Những đàn cá tung tăng giữa các rạn san hô, ánh mặt trời xuyên qua mặt nước tạo nên những vệt sáng lung linh huyền ảo.
Đó là một cảnh tượng đẹp đến mức khó tả, nó khiến lòng tôi nghẹn ngào nước mắt rưng rưng.
- Nhưng em đã ở Semporna rồi.
Hơi thở anh đột ngột nghẹn lại.
Tôi khẽ lên tiếng:
- Khoảng thời gian này công ty du lịch có khuyến mại, em lại có thời gian rảnh nên đã thay đổi lịch trình rồi.