Khi mưa bắt đầu rơi nhẹ trên bờ sông, tôi quay trở về nhà.
Lúc đẩy cửa vào, đôi dép mà tôi đã đá văng lúc ra ngoài này được xếp gọn ở cửa.
Trên bàn ăn là ba món đơn giản và một bát canh.
Thẩm Nam Tự đứng ngược sáng trong phòng khách rồi bình thản nhìn tôi:
- Em về rồi à, cơm ở trên bàn đấy.
Anh bình thản lên tiếng như thể tôi chỉ vừa đi ra ngoài một chút thôi.
Tôi im lặng.
Cũng không giống như những lần trước, không nghe theo lời anh để mọi chuyện trôi qua như thể chẳng có gì xảy ra.
Thực ra nếu nghĩ lại, mỗi lần có mâu thuẫn giữa tôi và anh vì Cố Miêu, dù có gay gắt đến đâu cuối cùng kết quả vẫn chỉ là bỏ qua và không nhắc lại.
Nói cách khác, tất cả những công sức mà tôi bỏ ra, những giọt nước mắt tôi rơi vì anh, cuối cùng đều chỉ là sự lãng phí tình cảm chẳng có nghĩa lý gì.
Thẩm Nam Tự như một người quan sát luôn luôn lý trí.- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Anh nhìn tôi khóc, nhìn tôi bỏ đi rồi lại nhìn tôi tự quay về, tự mình tiêu hao những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng rồi cuối cùng lại làm hòa.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy thật vô nghĩa.
- Tư Tư.
Có lẽ vì không nghe thấy tôi trả lời mà anh bước tới gần:
- Một lúc nữa anh phải đến bệnh viện.
Tôi cúi đầu, nghe thấy giọng mình nghẹn ngào khó khăn rặn ra từ chữ từ cổ họng.
- Chúng ta chia tay đi.
Thẩm Nam Tự dừng bước, anh đứng cách tôi chỉ vài chục centimet.
- Lý do?
- Chẳng có lý do gì cả.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi cong môi cười khẩy một cái.
- Anh bảo mình mệt rồi, thực em chưa từng nói ra nhưng em cũng mệt mỏi lắm rồi.
- Vậy thôi thì chia tay đi.
Thẩm Nam Tự im lặng vài phút.
Tôi thấy trong ánh mắt sáng ngời của anh thoáng chốc có chút bối rối.
Sau đó thì sao chứ?
Tôi chăm chú nhìn vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm thêm bất cứ sự thay đổi cảm xúc nào đó…có phải là phẫn nộ hay giận dữ? Hay buồn bã và hối hận?
Nhưng thật tiếc chỉ có vậy thôi.
Anh giơ tay nhìn đồng hồ trên tay, giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi.
- Ba giờ anh có một ca phẫu thuật, sau đó có một cuộc họp và trước chín giờ sẽ về nhà.
- Em chờ anh về nhé.
Tôi nhìn anh đi vòng qua người bước đến chỗ thay giày, mở cửa ra rồi đóng lại, bước từng bước vững vàng đến thang máy rồi xuống hầm để xe.
Nhìn xem đó mới chính là Thẩm Nam Tự.
Dù phải đối mặt với việc chia tay, thì anh vẫn có thể điềm tĩnh đến thế.
không, thực ra không hoàn toàn là vậy.
Chí ít thì lần chia tay giữa anh và Cố Miêu, anh thực sự đã rất thảm hại.
Thảm hại đến mức một sinh viên ngành y đã uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày và phải nhập viện.
Bạn cùng phòng của anh không chịu đựng được nữa liền đứng ngoài phòng bệnh và phàn nàn với tôi:
- Ai cũng bảo mùa chia tay chính là mùa tốt nghiệp, quả thực không sai chút nào. ( app TYT - tytnovel )
- Bọn anh học y đã bận lắm rồi, cô ta thì đã tốt nghiệp, Thẩm Nam Tự thì từ phòng thí nghiệm ra vẫn phải thức đêm giúp cô ta viết báo cáo công việc gì đó.
- Còn cô ta thì sao? Cuối tuần thì bảo không khỏe cần được nghỉ ngơi, Thẩm Nam Tự đi nửa cái thành phố đến gặp cô ta cuối cùng thì sao? Thấy người ta đang cùng đồng nghiệp nam tổ chức sinh nhật.
- Đàn em à, em không thể học theo Cố Miêu được. Đừng phụ lòng người thật lòng với mình, những kẻ không biết trân trọng nó sẽ không có kết cục tốt lành đâu.
……
Lúc ấy, tôi chẳng hiểu gì cả cũng không thể lên tiếng phán xét đúng sai giữa hai người họ.
Những hình ảnh Thẩm Nam Tự mặt mày tái xanh nằm trên giường bệnh, đôi mắt anh khép hờ khiến tôi vẫn nhớ rất rõ.
Cho nên chẳng phải anh không có cảm xúc, mà những cảm xúc vui buồn của anh chưa từng được chia sẻ với tôi.
Tôi đưa tay lên loay hoay lau đi những giọt nước mắt, bây giờ là hai rưỡi chiều còn hơn nửa ngày mới đến chín giờ tối, đúng như Thẩm Nam Tự nói.
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và đồng thời liên hệ với công ty chuyển nhà.
Lúc trước, tôi từng nghĩ căn nhà này là thuê nên đã kiềm chế không muốn bày thêm bất cứ thứ gì vào, nhưng khi bắt đầu dọn dẹp những thứ vặt vãnh lại có rất nhiều.
Con gấu bông tôi mua, những đóa hoa hồng đan bằng dây cói tôi mua ven đường, còn có những chiếc cốc đôi in hình hai chúng tôi.
Tất cả chúng đều bị tôi đóng gói rồi vứt vào thùng rác.
Tới tám rưỡi tối, sau khi giao đống đồ cho công ty chuyển nhà tôi mới phát hiện trong điện thoại có hai cuộc gọi nhỡ của anh và một tin nhắn.
“Tư Tư, có lẽ em nên bình tĩnh lại.”
Tôi gần như có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt lạnh lùng của anh khi gõ dòng tin nhắn này.
Chẳng qua anh nghĩ tôi cố tình không nghe điện thoại, lại đang làm mấy trò trẻ con mà thôi.
Tôi không do dự rồi lập tức chặn số anh.