Gần ba tháng trôi qua, cái lạnh của mùa xuân vẫn còn rõ ràng Thẩm Nam Tự không đuổi theo tôi ra ngoài.

Tôi đi dọc bờ sông, hít một hơi thật sâu rồi lặng lẽ quấn chặt chiếc áo khoác trong cơn gió buốt.

Thực ra tôi không xấu tính như vậy, cũng không muốn nói những lời độc địa với người bệnh.

Khi Cố Miêu mới phát hiện bệnh, tôi cũng từng lo lắng không yên cho cô ta.

Tôi biết  Thẩm Nam Tự hiện tại đang là bác sĩ phẫu thuật lồng ngực nổi tiếng nhất ở thành phố A, nếu anh thực hiện ca phẫu thuật này thì sẽ có thêm sự chắc chắn. 

Lựa chọn của Cố Miêu là hợp tình hợp lý.

Vì không có gì quan trọng hơn việc được sống cả.

Thế nên trong giai đoạn đầu của hội chẩn, khi Thẩm Nam Tự bận rộn đến mức đầu bù tóc rối, mỗi khi có thời gian thì tôi đều nấu ăn và mang đến cho anh.

Thực ra Thẩm Nam Tự cũng không kén ăn, nhưng anh lại thường xuyên bận đến mức bỏ lỡ giờ cơm, khi đến căn tin thì chỉ có thể mua vài chiếc bánh bao hay đồ ăn nhanh mà thôi. 

Tôi chỉ muốn anh có thể được ăn một bữa cơm nóng hổi, dù là lúc nào đi nữa.

Lần đầu tiên tôi và anh cãi nhau vì Cố Miêu là khi nào nhỉ?

Đó là khi tôi phát hiện sau phẫu thuật xong, anh vẫn thường xuyên liên lạc với Cố Miêu.

Tôi thấy những tin nhắn anh gửi cho Cố Miêu trong điện thoại, dặn dò cô ta ăn uống đầy đủ, không được vận động mạnh, không thức khuya…

- Thẩm Nam Tự à, rốt cuộc anh đang chăm sóc bệnh nhân hay chăm sóc bạn gái cũ của mình thế?

Anh im lặng chỉ bình tĩnh nhìn tôi, mặc cho tôi có khóc lóc hay làm loạn. 

Cuối cùng khi tôi la hét đến mức chẳng còn sức nữa thì anh đạp ga dẫn thẳng tôi đến phòng bệnh. 

Qua lớp kính, tôi thấy Cố Miêu mặc đồ bệnh nhân màu trắng sọc xanh đang nằm co ro trong một góc giường bệnh.

Cánh tay lộ ra ngoài gầy guộc như chỉ còn da bọc xương, trên mu bàn tay có một cây kim truyền, nhìn vào là một đường gân xanh tím thật sự khiến người ta thấy rợn người. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t ( app truyện T Y T )

Cô ta rất gầy, sắc mặt cực kỳ xanh xao, đôi môi nhợt nhạt ngay cả khi ngủ cũng nhíu chặt mày giống như …một con búp bê bằng sứ sắp bị vỡ tan thành từng mảnh vậy.

Tôi im lặng.

Tôi đã từng thấy Cố Miêu lúc trước khi ốm, đôi môi đỏ mọng răng trắng sứ, dù đứng cạnh người đàn ông như Thẩm Nam Tự cũng không thể che đi được vẻ đẹp rực rỡ yêu kiều của cô ta.

Thẩm Nam Tự đưa điện thoại cho tôi, đôi mắt lạnh lẽo của anh chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm mà anh đang cố kìm nén. 

- Tư Tư, anh biết giới hạn của mình.

- Dù là ai nằm ở đây, anh cũng sẽ làm hết sức mình.

- Anh chỉ cảm thấy cô ấy còn trẻ như thế nên xứng đáng được sống.

- Tất cả lịch sử trò chuyện đều có, em có thể kiểm tra bất cứ lúc nào.

Thế là tôi nuốt hết mọi uất ức và phẫn nộ vào trong nhưng Thẩm Nam Tự à, anh thật sự làm được như những gì mình nói không?

Cố Miêu vừa khỏi bệnh, cô ta còn phải uống rất nhiều thuốc.

Mà anh, người luôn làm mọi việc trôi chảy như nước giờ lại sửa đi sửa lại từng đơn thuốc.

Cảnh tượng này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. 

- Bác sĩ các anh không phải rất quen với việc kê thuốc à? Sao lại không thể dùng những loại này?

Lúc đó, anh chỉ khẽ cười và bảo:

- Dược lý phức tạp lắm. 

Cho đến một lần, tôi đến đưa cơm cho anh và tình cờ gặp Cố Miêu.

Cô ta chỉ vào kim truyền trên tay và bảo hộ lý tạm thời không ở đó, hỏi tôi có thể giúp cô ta đi lấy thuốc ở quầy thuốc hay không. 

Tôi lập tức đồng ý.

Người bác sĩ già ở quầy thuốc đeo kính, nhìn chăm chú vào đơn thuốc rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

- Mấy cô gái trẻ bây giờ đều quá yếu đuối rồi, một chút đắng cũng không chịu nổi cái này không ổn đâu, nên biết rằng thuốc đắng giã tật chứ.

Tôi ngơ ngác không hiểu nhưng ông ấy lại cười rất vui vẻ. 

- Cháu xem mấy loại thuốc này có loại nào mà không được bọc qua một lớp đường chứ? Bị bệnh rồi thì phải chịu một chút đắng mới có thể khỏe được.

Nói xong ông ấy lại chỉ vào ba chữ “Thẩm Nam Tự” trên phần chữ ký bác sĩ rồi thở dài bảo:

- Cũng khổ cho bác sĩ Thẩm, chắc hẳn đã tốn không ít công sức để viết đơn thuốc này rồi.

Rồi tôi đã quên mất ông bác sĩ ấy nói gì sau đó.

Chỉ nhớ rằng trên đường trở về, tay tôi chỉ cầm mấy hộp thuốc nhưng nó lại nặng như cả nghìn cân, đè nặng khiến lồng ngực tôi thấy ngột ngạt và khó thở.

Thẩm Nam Tự luôn là người lý trí.

Việc tôi làm nũng với anh vì thuốc đắng cũng không phải là lần đầu, cuối cùng chỉ nhận lại một miếng socola bình thường để coi như an ủi.

Anh nhíu mày nhìn tôi, những đường nét lạnh lùng tuyệt đẹp của anh càng làm nổi bật vẻ xa cách khó gần.

- Tư Tư, em không còn là trẻ còn nữa đâu.

Tình yêu là những cảm xúc được thể hiện rất tự nhiên. 

Vậy thì Thẩm Nam Tự à, trái tim anh thật ra đã sớm nghiêng về một phía rồi. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play