Trần Thần bới cơm ra một cái thau lớn, sau đó thêm men rượu vào khuấy đều rồi đổ vào một cái thố tráng men nhỏ. Cậu lấy một cái túi ni lông sạch sẽ buộc miệng thố lại. Vì thời tiết đang nóng, cậu đặt thố cơm ủ men vào bếp cho lên men.
Sau đó Trần Thần dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài. Trước đây ba cha con sống khá xuề xòa, dọn dẹp cũng không được kỹ lưỡng lắm. Nhà cửa tuy không bừa bộn nhưng cũng không được ngăn nắp.
Trước đây khách hàng của khu du lịch sinh thái Nông Gia Nhạc chủ yếu là những người có thu nhập khá giả. Hơn nữa khi điều kiện sống tốt hơn, người ta càng có xu hướng tìm kiếm sự hưởng thụ. Vì vậy dịch vụ của Nông Gia Nhạc đương nhiên phải tốt, vệ sinh cũng phải sạch sẽ và gọn gàng. Giờ đây thói quen này vẫn còn nên Trần Thần không thể chịu đựng được tình trạng hiện tại của căn nhà.
Sau một hồi dọn dẹp Trần Thần càng nhận thức rõ hơn về sự nghèo khó của gia đình mình.
Những nồi niêu, chum vại nào cần rửa thì rửa, đồ đạc nào quá cũ nát thì đem ra bếp đốt, những thứ còn dùng được thì đem chúng ra nhà sau cất. Đó là cái nhà kho của gia đình.
Sau khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, căn nhà trông thoáng đãng và sạch sẽ hơn nhiều nhưng cũng có vẻ trống trải hơn.
Sau khi nghỉ ngơi một lát thì cũng đã đến giờ nấu bữa tối. Trần Thần đang suy nghĩ xem nên nấu cơm độn hay bánh nướng, thì Trần Bắc lén lút mở cửa bước vào sân. Vừa thở hổn hển cậu nhóc vừa nói một cách đầy bí mật: "Anh hai, em kiếm được thứ này hay lắm!"
Trần Thần tò mò hỏi: "Thứ gì hay vậy?"
Trần Bắc cởi trần, quần áo được dùng để đựng đồ vật. Lúc này cậu nhóc mở quần áo ra, để lộ bên trong là đủ loại trứng chim. Nhìn sơ qua cũng có đến mười mấy quả.
Trần Thần ngạc nhiên: "Nhiều vậy sao?"
Trần Bắc cười hì hì: "Ban đầu em định cùng Trần Trúc và mấy đứa nữa lên núi sau hái đào rừng, ai ngờ lại tìm thấy mấy ổ trứng chim."
Trần Thần nhíu mày: "Đi vào núi sâu à?"
"Không, không, không." Từ hôm qua Trần Bắc đã có chút sợ Trần Thần, đặc biệt là khi làm chuyện xấu. Cậu nhóc nói dối: "Tụi em không có đi vào núi sâu, chỉ đi đến mấy chỗ quen thuộc thôi."
"Vậy sao trứng chim không bị người khác nhặt mất?" Chưa kể số lượng người đi cùng với ba người họ cũng không phải là ít.
"Chắc là người ta không thấy."
Trần Thần miễn cưỡng tin lời giải thích của Trần Bắc nhưng vẫn dặn dò: "Núi sâu không phải là nơi an toàn đâu. Anh nghe nói trước đây có rất nhiều lợn rừng, hươu, sói và hổ trong đó. Em phải cẩn thận đấy."
Trần Bắc vội vàng dạ, rồi nói: "Anh hai, tối nay mình ăn trứng chim này nhé?"
Trần Thần gật đầu: "Ừ."
Trần Thần cho trứng chim vào nồi rồi nhóm bếp. Trần Bắc bưng nước vào nhà rửa mặt và lau người. Khi nồi bắt đầu bốc hơi, Trần Bắc thay quần áo rồi bước ra: "Anh hai, anh giặt giúp em đống quần áo dơ này nhé?"
"Tiện tay thì giặt thôi." Trần Thần nói "Nhưng sau này tự giặt đi."
"Cảm ơn anh." Trần Bắc nói "Em cứ tưởng hôm nay phải thay quần áo rồi cùng anh ra bờ sông giặt, không ngờ anh đã giặt giúp em một mớ."
Trần Thần không nói thêm về chuyện này "Ăn cơm xong, em ra sông gánh nước với anh."
Trần Bắc đáp ngay "Vâng."
Bữa tối nay là món bánh, khác hẳn loại bánh thường thấy ở nhà, Trần Thần làm bánh cuốn.
Bột mì trắng thì đắt nên Trần Thần trộn thêm bột ngô và bột cao lương vào, tráng bánh xong phết một lớp sa tế tự làm hôm qua, rồi xếp lên trên một lớp rau xanh non, thêm dưa leo thái sợi và trứng chim cút luộc vào, cuộn lại thành một bánh cuốn.
Trần Bắc phụ giúp trong bếp "Anh ơi, lần đầu tiên em thấy cách ăn này đấy."
Trần Thần nói "Chắc là ăn cũng ngon thôi."
Hai bữa cơm khoai tây trước đã khiến Trần Bắc tin tưởng vào tay nghề nấu nướng của anh trai, giờ nhìn thấy ớt đỏ tươi và trứng chim cút trắng nõn, cậu nhóc đã thấy thèm thuồng "Em tin chắc chắn là ngon rồi, đây chắc là cách ăn mới ở huyện phải không anh?"
Ở trong thôn và ngoài chợ, Trần Bắc chưa bao giờ thấy bánh bột ngô được ăn kiểu này, nhà nào mà chẳng tráng bánh với chút dầu rồi thêm quả trứng gà!
Vì thế Trần Bắc cho rằng anh trai học được cách này ở huyện.
Trần Thần nghĩ đến tình hình ở huyện rồi phủ nhận "Không phải, anh nghe một người từ nơi khác đến nói lại cách ăn này."
Trần Bắc hiểu ra "À, ra là vậy."
Trần Thần tự bào chữa "Anh giúp người đó một việc nhỏ, người đó mới nói cho anh cách ăn này."
Trần Bắc đã hiểu "Ra là thế."
Trên bàn ăn tối Trần Kiến Nghiệp khen món bánh cuốn, nhưng chỉ nói "cũng được" sau khi nghe Trần Bắc khen ngợi hết lời.
Mười mấy cái bánh, bột bánh chắc lại thêm nhiều rau dưa, Trần Thần ăn hai cái rưỡi là no, còn Trần Bắc cố nhồi thêm ba cái, Trần Kiến Nghiệp đi làm đồng về ăn sáu cái, cuối cùng còn thừa ba cái rưỡi, bánh dư được đựng vào trong chậu, đổ nước lã vào trong thùng để giữ ẩm mai ăn tiếp.
Sau khi ăn xong, lúc nghỉ ngơi hóng mát Trần Kiến Nghiệp mới nói "Chúng ta bàn rồi, mười sáu này sẽ cho Đông Tuyết về nhà chồng."
Trần Bắc tính ngày "Thế là năm ngày nữa ạ?"
Trần Kiến Nghiệp gật đầu.
Trần Thần hỏi "Gấp quá nhỉ?"
Trần Kiến Nghiệp giải thích "Nếu không làm mười sáu thì phải đợi đến hai tháng nữa, muộn lắm nên mới chọn ngày mười sáu."
Chủ yếu là sợ Trần Thần đổi ý sau khi đã đồng ý, như thế thì khó coi quá nên tranh thủ làm luôn, khi mọi chuyện đã xong xuôi thì không còn gì để nói.
Trần Thần không nghĩ đến chuyện đó mà chỉ hỏi "Giờ chuẩn bị bàn tiệc thì có kịp không ba?"
"Không làm tiệc đâu." Trần Kiến Nghiệp nói.
Trần Thần ngạc nhiên.
Trần Kiến Nghiệp giải thích "Thời buổi này nhà nào cũng khó khăn, mời khách thì người ta phải mừng. Mà giờ đang mùa vụ, ai cũng bận, nhà mình cũng mệt với lại cả hai đều tái hôn, làm bữa cơm trong nhà là được rồi."
Điều này cũng đúng.
Thời buổi này người tái hôn trong làng thường chỉ ra xã làm giấy tờ, rồi thông báo cho mọi người một tiếng, cả nhà ăn bữa cơm là xong.
Làm tiệc thì phiền phức, làm như vậy cũng đỡ việc.
Cuối cùng Trần Thần nói "Ba cứ bàn với dì Lưu đi, cần con với Tiểu Bắc làm gì thì cứ nói một tiếng là được."
Trần Kiến Nghiệp gật đầu.
Nghỉ ngơi xong Trần Kiến Nghiệp đi tìm cha mẹ và anh em để bàn bạc, còn Trần Thần và Trần Bắc thì xách thùng ra sông gánh nước.
Trong làng có một con sông chảy qua, không biết từ bao đời trước, người dân đã đắp một cái hồ nhỏ ở chỗ nước chảy ra, chuyên cung cấp lấy nước uống cho làng. Sau này khi xi măng được sử dụng, người dân trong làng đã sửa sang lại cái hồ, không chỉ mở rộng diện tích mà còn làm mái che, hai bên bờ cũng được xây cao, chỉ chừa lối đi xuống lấy nước, như vậy hồ nước sạch sẽ và tiện lợi hơn, lại đảm bảo an toàn, trẻ con lấy nước cũng không sợ bị ngã xuống.
Mùa hè trời tối muộn, nhiều phụ nữ và các cô gái mới lớn tranh thủ lúc mặt trời chưa tắt hẳn ra bờ sông giặt quần áo, xuống phía dưới hồ một chút có người đang rửa rau. Trần Thần thấy ai quen thì gọi, gặp mấy chú bác thì nói chuyện vài câu khiến mấy người đó hơi ngạc nhiên.
Trước kia Trần Thần đâu có hoạt bát như thế, cậu chỉ gọi một tiếng rồi thôi.
Thùng nước ở nhà đều là thùng gỗ, thùng không đã nặng lắm rồi, khi đầy nước thì Trần Thần không nhấc nổi. Cuối cùng cậu nhăn mặt đổ bớt nước ra, mỗi thùng chỉ để nửa thùng thì như vậy mới nhấc được.
Vì chỉ có một cái đòn gánh, Trần Bắc đành xách từng thùng. Tuổi nhỏ sức yếu, cậu nhóc chỉ xách được hơn nửa thùng. Hai anh em luân phiên nhau, nước trong lu cũng dần đầy thêm
Chỉ một chuyến gánh nước Trần Thần đã hiểu sâu sắc vì sao mọi người trong nhà ngày thường chỉ lấy chậu gỗ đựng ít nước để lau người bằng khăn, nếu muốn tắm thì phải đợi lúc trời không lạnh, rồi mang quần áo ra sông.
Rõ ràng là lười gánh nước mà!
Sau mấy chuyến gánh nước vất vả, khi lu nước đã đầy được hơn nửa thì Trần Thần cũng đã mệt lả.
Lúc đó trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất - nước máy quả là phát minh vĩ đại nhất!