Chờ Trần Kiến Nghiệp từ ngoài đồng trở về, Trần Thần liền bưng nửa nồi nộm dưa leo lên bàn. Ba cha con ngồi xuống ăn cơm, cho đến lúc này Trần Kiến Nghiệp vẫn còn chút ngạc nhiên. Đến khi nếm thử món nộm dưa leo thơm ngon, thì Trần Thần bình thản hỏi Lưu Đông Tuyết bao giờ sẽ về làm dâu càng khiến ông thêm sửng sốt.

"Tiểu Thần, con... con không phản đối sao?" Trần Kiến Nghiệp lắp bắp hỏi.

"Trước đây là con nghĩ sai rồi." Trần Thần đáp "Ba mấy năm nay vất vả rồi, bên cạnh lại chẳng có ai tri kỷ. Giờ đã tìm được người hợp ý, con chẳng có lý do gì để ngăn cản."

Trần Kiến Nghiệp, một người đàn ông thật thà chất phác nghe mấy lời này của cậu mà mắt đỏ hoe, xúc động không nói nên lời.

Về chuyện hành động của nguyên thân trước kia, Trần Thần không muốn nhắc nhiều liền chuyển sang hỏi: "Ba, ba với dì Lưu đã bàn bạc ngày nào dì ấy về chưa?"

Trần Kiến Nghiệp vội đáp: "Chưa bàn cụ thể, để mai ba qua hỏi xem."

Cậu Trần Thần gật đầu: "Được."

Trần Bắc ngồi bên cạnh thở phào nhẹ nhõm. Cậu không ngờ anh mình lại thẳng thắn như vậy, lòng thầm cảm phục người anh trai nói được làm được, không ngờ anh ấy lại lập tức đồng ý chuyện này.

"Anh, món nộm dưa leo này làm thế nào mà vừa cay vừa ngọt, ngon thật đấy!"

"Ớt nhà mình trồng hơi cay, anh cho thêm ít tỏi giã nhuyễn vào làm sa tế. Trong bát còn thừa một ít, lát nữa trộn mì hay rau đều ngon" Trần Thần trả lời.

Món nộm dưa leo sa tế này cay thật, cắn một miếng là miệng đã rát bỏng, lại ăn thêm miếng cơm khoai tây nóng hổi, quả thực không chịu nổi khiến người ta phải xuýt xoa. Nhưng dù vậy cả nhà vẫn ăn ngon lành, chẳng ai ngẩng đầu lên.

Đến khi ăn gần xong Trần Bắc mới nói: "Ngon thì ngon thật, nhưng tốn dầu quá."

Cậu nhóc vừa nói vừa nhìn vào trong bếp, thấy chai dầu đã vơi đi một nửa.

Thực ra cũng không rõ lắm, chỉ có cậu nhóc là để ý thôi.

Trần Kiến Nghiệp vừa làm lành với con trai, trong lòng đang vui liền bảo: "Không sao, ăn hết rồi lại đi mua."

Trần Bắc thở dài: "Lại tốn tiền."

Đúng vậy, tốn tiền thật.

Tối nằm trên giường Trần Thần trăn trở nghĩ xem khoản tiền đầu tiên nên kiếm từ đâu ra. Dù có đi dựng sạp bán hàng thì cũng phải vào trấn hoặc lên huyện, mà làm vậy vẫn cần vốn. Nhưng tiền trong nhà đều do Trần Kiến Nghiệp giữ, bản thân cậu chẳng có mấy đồng. Dù có đi nữa cậu cũng ngại mở lời. Cậu lục lại tiền tiết kiệm của nguyên thân, chỉ vỏn vẹn 2,35 tệ – số tiền lẻ còn lại từ khoản sinh hoạt phí và tiền xe Trần Kiến Nghiệp cho lúc cậu học ở huyện. 

Theo cậu biết xe buýt từ làng ra trấn mất 2 mao, lên huyện mất 5 mao, do đó số tiền này chẳng thấm thía.

Chẳng lẽ phải đi làm ở nhà máy vài tháng để dành vốn?

***

Sáng hôm sau lúc nấu cơm Trần Thần lục lọi khắp nhà mà không thấy men rượu đâu, thế là sang nhà bác cả mượn thím cả một ít.

Vương Quế Chi không nhịn được hỏi: "Tiểu Thần, cháu định nấu rượu à?"

"Cháu muốn làm ít rượu gạo" Cậu trả lời.

Vương Quế Chi nhìn cậu như nhìn một kẻ phá gia chi tử. Lương thực trong nhà toàn gạo trộn cám, vậy mà cậu còn định dùng gạo nấu rượu gạo?!

Bà lập tức khuyên: "Tiểu Thần gạo là thứ quý giá, cháu đừng làm hỏng nó."

Cậu cười đáp: "Cháu làm ít thôi, có việc dùng nên không lãng phí đâu."

Vương Quế Chi muốn nói thêm nhưng lại ngại, cuối cùng gói ít men rượu bằng giấy báo đưa cậu và bảo không cần trả.

Cậu cảm ơn rồi đi về.

Trần Bắc bị cơm khoai tây với nộm dưa leo tối hôm qua chinh phục, sáng nay lại gợi ý ăn món đó nhưng lại quên béng chuyện tối qua chính là cậu nhóc chê tốn dầu.

Trần Thần muốn đỡ phiền nên cũng chẳng từ chối mà làm luôn.

Ăn trưa xong ai bận việc nấy.Thừa dịp bếp không có ai cậu dùng nước linh tuyền pha loãng ngâm gạo, đợi chừng bốn năm chục phút rồi đổ nốt nước linh tuyền còn lại vào nồi, thêm ít nước nữa rồi nhóm lửa đun.

Đun sôi xong, cậu cho gạo đã ngâm vào nấu. Nước vo gạo thì mang tưới rau ngoài vườn.

Lúc cậu đang hấp gạo trong nồi, Trần Bắc bước vào bếp ngạc nhiên hỏi: "Anh, chẳng phải vừa ăn cơm xong sao? Sao lại hấp nữa? Lại còn gạo trắng tinh?"

Cậu đáp: "Anh làm ít rượu gạo."

Trần Bắc thắc mắc: "Làm rượu gạo làm gì?"

Nhà họ ngoài dịp Tết hiếm ai làm món này, chẳng ai nỡ tiêu hoang phí thế.

"Cần dùng" Cậu chẳng giải thích nhiều "Thành tích tụi em bao giờ có?"

"Một tuần nữa." Trần Bắc ngừng một lát rồi hỏi: "Còn anh, bao giờ biết điểm thi đại học?"

Cậu thêm củi vào bếp đáp: "Hơn một tháng nữa, nhưng chẳng cần đợi lâu thế. Anh tự biết mình thi thế nào."

Trần Bắc dè dặt hỏi: "Thế anh thi sao?"

Cậu thản nhiên: "Chán lắm, chắc chắn không đậu."

"Phi phi phi!" Trần Bắc vội xua tay. "Nói tốt thì linh, nói xấu chẳng linh. Anh chắc chắn đậu đại học!"

Cậu bật cười: "Chẳng còn hy vọng thì đừng mong muốn viển vông."

Trần Bắc: "..."

Mùa hè nên bếp nóng hầm hập, hai anh em ra ngoài hiên ngồi cho mát. Mái hiên che một khoảng bóng râm, gió thổi qua cũng đỡ hơn chút.

Trần Bắc thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Thần.

Trần Thần vẫn gầy như trước, nhưng trong làng ai mà chẳng vậy. Chỉ là trước đây anh cậu rụt rè nên trông mềm yếu, khiến Trần Bắc từng nghĩ anh mình dễ bị bắt nạt. Giờ nhìn lại thì anh cậu đã khác hẳn. Vẫn gương mặt ấy, thân hình ấy nhưng khí chất thì mạnh mẽ, tự tin hơn hẳn.

Trần Bắc nghĩ ngợi đủ điều, tự hỏi sao anh mình đột nhiên thay đổi.

Cuối cùng Trần Bắc không nhịn nổi: "Anh, anh khác trước rồi."

Tay cầm quạt hương bồ khựng lại một nhịp, Trần Thần bình thản hỏi: "Sao lại không giống nhau?"

Trần Bắc nghĩ một lúc mới chọn từ nói: "Cảm giác thoải mái hơn trước."

Trần Thần: "..."

Cách tả này quả là độc đáo.

Trần Thần tiếp lời: "Chắc tại anh đẹp trai hơn nhỉ."

Trần Bắc dù thông minh và trưởng thành sớm nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là đứa trẻ vừa tốt nghiệp tiểu học, lại chẳng nghĩ ra lý do gì đành gật gù: "Chắc vậy á."

Dù sao thì giờ nhìn anh cậu cũng ưa nhìn hơn trước thật.

Khí chất đúng là yếu tố quan trọng nâng tầm nhan sắc. Trước đây Trần Thần tự ti yếu đuối, sao mà sánh được với vẻ tự tin, điềm đạm bây giờ.

Nhưng để chắc chắn Trần Thần vẫn đưa ra lời giải thích hợp lý hơn: "Thực ra chủ yếu là trước đây áp lực học hành lớn, sợ thi trượt đại học làm ba và bà nội mất mặt. Năm nay ôn lại càng muốn thi tốt. Kết quả vẫn tệ, mọi chuyện đã xong giờ chẳng còn đường cứu vãn nên đành chấp nhận. Nhờ vậy mà lòng anh nhẹ đi đôi chút."

Trần Bắc định nói gì đó nhưng nghẹn lời, không biết đáp sao.

Anh cậu có áp lực, cậu nhóc đương nhiên cũng có. Nhưng Trần Bắc học khá hơn nên tự tin hơn hẳn, chẳng khổ sở như anh trai.

Thấy Trần Bắc lúng túng, Trần Thần xoa đầu cậu nhóc: "Thôi đừng nghĩ nữa. Làm gì thì làm đi, anh nghĩ thoáng rồi."

Trước đây hai anh em ít tâm sự, cảnh nói chuyện sâu sắc thế này lại càng chưa từng có. Trần Bắc ngượng ngùng, nghe Trần Thần nói xong vội bảo: "Em đi ra trong làng chơi một lát."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play