Edit: Sính
Trên đường về, La Phù Xuân hỏi mẹ: “Mẹ ơi, lời ông Ba có ý gì vậy?”
Sao lại phải “chuẩn bị đồ”, “cảm ơn thím Hai”? Chẳng lẽ mấy hôm nay là ngày giỗ bà thím Hai? Nhưng dù là ngày giỗ, cũng chỉ là cúng bái, sao lại liên quan đến cảm ơn?
Mẹ La cười nhìn cô, nói: “Chuyện này liên quan đến con đấy.”
La Phù Xuân ngạc nhiên: “Liên quan đến con?”
Mẹ La gật đầu, ánh mắt hoài niệm: “Hồi con ba tuổi, bọn trẻ khác đã chạy nhảy, còn con thì khác, không nói được, chỉ ngồi ngơ ngác... Lúc đó bọn mẹ mới thấy lạ, đưa con đi khám, bác sĩ nói con có vấn đề về trí tuệ.”
Thời đó đâu như bây giờ, trẻ con từ trong bụng mẹ đến khi sinh ra đều được khám sàng lọc, giảm thiểu tối đa khả năng sinh con khuyết tật. Nhiều khi đến khi trẻ sinh ra, người ta mới phát hiện vấn đề.
Hồi đó La Phù Xuân ba tuổi vẫn chưa nói, chưa đi được, thậm chí không phản ứng gì nhiều với mọi người. Mới đầu bố mẹ La còn tưởng con gái chỉ chậm phát triển, sau đi khám mới biết, con gái họ bị ngốc.
Mẹ La nhớ lại cảnh tượng lúc đó, vẻ mặt u ám: “Lúc đó bọn mẹ đi khắp các bệnh viện, nhưng không bác sĩ nào chữa khỏi bệnh cho con, sau cùng hết cách, bà nội con đưa con về tìm bà thím Hai... Bà thím Hai biết xem tướng, lúc đó bà nói con là thần hồn không đầy đủ, có hai hồn phách, nhưng một hồn đi đâu mất rồi, nên mới ngốc nghếch. Bà còn nói, đến năm con 23 tuổi, hồn phách kia quay về, lúc đó con sẽ bình thường.”
Nói đến đây, mẹ La thở dài, cảm thấy may mắn: “Mẹ và bố con không tin, bà thím Hai lại nói, nếu con bình thường lại vào năm 23 tuổi, thì phải lấy rượu ngon đồ ăn ngon cảm ơn bà... Năm nay con vừa tròn 23 tuổi.”
La Phù Xuân ngạc nhiên: “Bà thím Hai nói con có một hồn phách bị lạc mất?”
Mẹ La gật đầu: “Bà thím Hai nói thế... Không ngờ bà nói đúng. Chuyện này chỉ có ông Ba nhớ, ông không nói thì mẹ cũng quên.”
La Phù Xuân rối bời, trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ.
"... Mẹ ơi, sao bố mẹ lại đặt tên con là Phù Xuân?" Cô đột nhiên hỏi.
Mẹ La ngạc nhiên, nhưng vẫn giải thích: “Tên con là do ông nội đặt, là tên một loại rượu.”
“Tên rượu?”
“Đúng vậy, là loại rượu nổi tiếng nhất của nhà họ La, không biết tổ tiên nào đã làm ra, mang ý nghĩa mùa xuân tươi đẹp. Nghe nói rượu này được làm vào mùa xuân, dùng cả trăm loại nguyên liệu, khi rượu làm xong, chỉ cần uống một ly là cảm nhận được mùa xuân vô tận... Sau này không ai làm ra được loại rượu đó nữa, ngay cả ông nội con cũng không làm được. Đặt tên con như vậy, cũng là mong muốn sau này có người trong nhà họ La làm ra được loại rượu đó.”
Những lời sau đó của mẹ La, La Phù Xuân không còn nghe thấy nữa, trong đầu cô chỉ còn câu nói, "tên Phù Xuân là tên một loại rượu của nhà họ La", vậy tại sao cô cũng có tên đó?
Câu hỏi này cô từng hỏi ông nội nuôi mình, ông chỉ nói, lúc đó ông cảm thấy cô nên có cái tên đó, như là linh cảm mách bảo.
"Con sao thế?" Mẹ La thấy cô đứng im, hỏi.
La Phù Xuân hoàn hồn, nhìn mẹ La với ánh mắt kỳ lạ, cô không kìm được lao vào lòng mẹ.
Cô luôn nghĩ, việc cô xuất hiện trong thân thể "La Phù Xuân" chỉ là trùng hợp, nhưng nghe xong lời mẹ La, cô hiểu ra, có lẽ cô không chiếm lấy thân thể "La Phù Xuân", mà là trở về thân thể của mình.
La Phù Xuân ngốc nghếch và cô hợp làm một, có lẽ đó mới là cô thật sự, nếu không sao giải thích được những trùng hợp này?
Cùng tên, thậm chí thân thể gần như giống hệt…
"... Sao vậy con?" Mẹ La giật mình vì cái ôm đột ngột của cô, hỏi.
La Phù Xuân xúc động, nhưng không thể nói ra, chỉ lắc đầu, nói: “Con chỉ thấy, được làm con gái của mẹ, thật tốt quá.”
Mẹ La bật cười, xoa đầu cô: “Con bé ngốc...”
Nói những lời như vậy, không phải là ngốc sao?
Về đến nhà, mẹ La kể chuyện đi cúng bà thím hai, bố La mới nhớ ra chuyện cũ.
"... Nếu không phải Chú Ba nhắc, em cũng quên mất." Mẹ La nói.
Lúc đó hai vợ chồng không tin lời bà thím hai, nên cũng không nhớ chuyện này. Chỉ có ông Ba nhớ, nhắc nhở họ kịp thời.
Bố La nói: “Phải rồi, mình phải ra thị trấn mua hương nến vàng mã, nhà mình không có mấy thứ này.”
Có việc để làm, hai vợ chồng phấn chấn hẳn lên, nói với La Phù Xuân rồi lái xe ra thị trấn mua đồ. Họ hỏi La Phù Xuân có muốn đi cùng không, nhưng cô đang xúc động, nên từ chối.
Sau khi bố mẹ đi, La Phù Xuân một mình hái anh đào, không ngờ hái được cả giỏ lớn.
Cây anh đào trong nhà cao lớn, quả cũng nhiều, La Phù Xuân nhìn giỏ anh đào, quyết định nếu ăn không hết thì đem ngâm rượu, dù sao mẹ cô cũng nghĩ vậy.
Nói đến ngâm rượu, quan trọng nhất là nguyên liệu và nước.
Sau vườn nhà họ La có một cái giếng, La Phù Xuân múc một xô nước lên, nếm thử, thấy nước giếng rất ngon, mát lạnh, đúng là nước ngầm sâu, uống có vị ngọt thanh.
"Nước này thích hợp ngâm rượu..." La Phù Xuân thầm nghĩ.
Nghĩ đến tình trạng mất ngủ của bố mẹ La dạo này, La Phù Xuân quyết định, khi ngâm rượu sẽ thêm chút dược liệu giúp ngủ ngon, đảm bảo bố mẹ La uống một ly là buồn ngủ ngay.
Nói đến đây, trước kia cô ngâm nhiều nhất là các loại rượu thuốc, làm đẹp da, đen tóc, giúp ngủ ngon... Cũng là bất đắc dĩ, các chủ tử trong cung, ngoài thưởng thức rượu ngon, còn quan tâm đến nhan sắc và sức khỏe.
La Phù Xuân tình cờ phát hiện, rượu cô tự tay ngâm có thể phát huy tối đa tác dụng và hương vị.
Ví dụ như rượu anh đào bổ khí huyết này, đảm bảo người uống sẽ có sắc mặt hồng hào, thêm chút dược liệu giúp ngủ ngon, đảm bảo người mất ngủ uống vào sẽ buồn ngủ ngay.
Đây cũng là lý do cô nhanh chóng được trọng dụng trong cung, thậm chí làm đến nữ quan ngũ phẩm bên cạnh Hoàng Gậu.
Tuy nhiên, La Phù Xuân không chắc, khả năng này của cô ở đây có tác dụng không.
Buổi chiều, bố mẹ La mua đồ cúng về, La Phù Xuân hỏi họ chỗ nào bán gạo ngon và dược liệu.
"... Con muốn làm men rượu, vừa hay hái được nhiều anh đào, ăn không hết, ngâm rượu anh đào cho đỡ phí." Cô nói, “Mẹ cũng nói vậy mà.”
Mẹ La nói: “Năm ngoái nhà mình cũng hay ngâm rượu... Nhà mình có men rượu rồi, không thì ra phố mua, cần gì con phải tự làm?”
La Phù Xuân lắc đầu: “Rượu khác nhau thì phải dùng men rượu khác nhau chứ.”
Bố La ngạc nhiên nhìn cô, nói: “Lời con nói giống hệt ông nội con... Gạo ngon thì con ra hỏi Ông Ba, gạo nhà ông ấy chắc chắn ngon, trước kia nhà mình ngâm rượu cũng mua gạo trong làng... Dược liệu thì con ra đầu làng, tìm bà Lý Nguyệt Bình, bà ấy là lão trung y, có nhiều dược liệu, con muốn gì thì hỏi xem bà ấy có không. Nếu không có thì mình ra tiệm thuốc bắc mua... Nhưng mà Tửu Tửu này, con có biết ngâm rượu thật không?”
Ông cũng không trách cô, trong mắt họ, La Phù Xuân 23 năm qua đều ngốc nghếch, giờ mới bình thường lại, chưa từng học ngâm rượu, sao lại biết ngâm rượu?
La Phù Xuân nói: “Con học lỏm ông nội, trước kia ông ngâm rượu, con toàn đứng cạnh xem, ông nội thích ngâm rượu lắm.”
Lời này cũng đúng, trước kia La Phù Xuân thường theo ông nội, mà ông nội lại giỏi ngâm rượu. Trong ký ức của La Phù Xuân có nhiều hình ảnh ông ngâm rượu.
Nhắc đến ông nội, vẻ mặt bố La ảm đạm hẳn đi, nói: “Ông nội con, đúng là thích ngâm rượu nhất...”
Tiếc là bố La không thừa hưởng được tài năng làm rượu của ông nội, rõ ràng làm theo quy trình giống nhau, nhưng rượu làm ra luôn kém xa.
"Con xem ông nội làm rồi, con biết làm thế nào!" La Phù Xuân nghiêm túc nói.
Bố La mỉm cười, nhìn mẹ La, hai người không ngăn cản cô.
"... Dù sao nhà mình cũng không thiếu mấy thứ đó, con bé thích thì cứ để nó thử xem sao." Bố La nói vậy, nhưng thật ra không hy vọng nhiều vào việc La Phù Xuân làm rượu.
Hai vợ chồng chỉ là chiều con gái như thường lệ.
La Phù Xuân: “...”
Thôi vậy!
La Phù Xuân bình tĩnh nghĩ, đợi cô làm xong rượu anh đào, họ sẽ biết cô có biết làm rượu hay không.
Đến lúc đó, có lẽ cô có thể đề cập đến chuyện buổi tiệc rượu với bố. Nếu được, cô rất muốn tham gia... Những chuyên gia làm rượu giỏi nhất cả nước đều sẽ có mặt ở đó, cảnh tượng đó sẽ như thế nào nhỉ?
La Phù Xuân không khỏi mong chờ…