Edit: Sính 

Sau khi từ bệnh viện về, bố La trầm ngâm hơn hẳn, thường xuyên ngẩn ngơ, đôi khi còn thở dài một mình, vẻ mặt ảm đạm, khiến hai người trong nhà không khỏi lo lắng.

“... Bố con đang buồn lắm, ông nội giao công ty cho bố con, ai ngờ công ty lại suy tàn, giờ bố con đang cảm thấy có lỗi với ông nội.”

Mẹ La thở dài, hái một nắm anh đào đỏ rực trên cây, bỏ vào giỏ tre, chọn quả to nhất, đỏ nhất nhét vào miệng La Phù Xuân, hỏi: “Thế nào, ngọt không?”

La Phù Xuân gật đầu ngay: “Ngọt ạ!”

Anh đào bình thường có vị chua ngọt, lẽ ra có chút vị chua, nhưng cây anh đào trong sân nhà cô lại khác, quả to, đỏ, vị ngọt lấn át.

Mẹ La cười nói: “Cây anh đào này là trồng cùng lứa với ông nội của bố con, cũng được trăm tuổi rồi, vị ngọt vẫn vậy. Trong thôn mình nhà nào có cây anh đào đều là lấy giống từ cây này.”

Cây anh đào nhà cô cao, to, bây giờ đang vào mùa, quả trĩu cành, mấy ngày trước còn xanh vàng, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã đỏ rực, nặng trĩu, nhìn đã thấy ngọt.

Thấy quả sắp rụng, mẹ La mới gọi La Phù Xuân, hai mẹ con cầm giỏ hái hết xuống.

Mẹ La nói: “Năm nay anh đào ra nhiều quá nhà mình ăn chắc không hết... Lát nữa mang sang nhà ông Ba một ít, còn lại thì đem ngâm rượu... Vừa hay bố con dạo này mất ngủ, ngâm rượu anh đào cho bố con uống may ra ngủ ngon hơn.”

Rượu uống nhiều thì hại, nhưng uống ít thì tốt cho sức khỏe, buổi tối uống một ly nhỏ cũng giúp ngủ ngon. Rượu anh đào cũng là đồ tốt, bổ dưỡng, đẹp da, rất được phụ nữ ưa chuộng. Công ty nhà họ La trước đây cũng bán rượu anh đào, còn bán rất chạy.

Mẹ La lại thở dài, vẻ mặt ảm đạm: “Từ khi nhà mình gặp chuyện, bố con không đêm nào ngủ ngon, tối nào cũng trằn trọc tự trách mình, cứ thế này mẹ sợ bố con suy sụp mất...”

Hôm đó ở bệnh viện, những lời Tần Kiêu Dũng nói vẫn ảnh hưởng đến bố La, khiến ông nhọc lòng.

La Phù Xuân nói: “Nếu ông nội còn sống thấy bố tự trách như vậy chắc cũng không vui.”

La Phù Xuân hồi tưởng lại, tiếc rằng trong ký ức của "La Phù Xuân" trước đây, không có thông tin gì về việc nhà họ La phá sản, ký ức của cô chỉ là một ngày nọ, bố mẹ La thu dọn đồ đạc, đưa cô về quê.

Điều này cũng dễ hiểu, "La Phù Xuân" chỉ là một đứa ngốc, ai lại giải thích chuyện nhà phá sản cho cô nghe?

"... Mẹ ơi, sao nhà mình lại đột nhiên phá sản?" La Phù Xuân hỏi.

Mẹ La im lặng một lúc rồi cười khổ, tự trách: “Nói đi nói lại, vẫn là tại mẹ... Nếu mẹ không đưa dì út con vào công ty, làm sao họ có cơ hội lấy trộm công thức rượu của nhà mình bán cho nhà họ Tần?”

Mẹ La đầy vẻ ân hận, mắt thâm quầng, mặt mày mệt mỏi, ảm đạm.

La Phù Xuân im lặng.

Mẹ La nói bố La, nhưng bà cũng vậy, nhìn quầng thâm mắt bà chắc chắn dạo này bà cũng không ngủ ngon. Hai vợ chồng đều tự nhận trách nhiệm về mình.

"Dì út... nhà họ Phương?" La Phù Xuân nhớ mang máng về gia đình này.

Mẹ La nói: “Chắc con không nhớ đâu, là mấy người hôm con khỏi bệnh đến nhà mình ấy, con còn hắt nước vào họ...”

Nói đến gia đình này, mẹ La nghiến răng nghiến lợi, tức giận: “Nếu không phải nhờ bố con thì cả nhà họ vẫn còn ở thành phố C, làm sao có cơ hội đến thành phố S? Làm sao có cuộc sống sung túc được như bây giờ? Bao nhiêu năm nay bố con không chỉ sắp xếp cho chồng con dì út con vào làm trong công ty, nhà mình cũng giúp đỡ họ đủ đường, ai ngờ họ lại làm như vậy...”

Những chuyện này, mẹ La rõ ràng đã kìm nén lâu rồi, vừa mở miệng là nói hết với La Phù Xuân. La Phù Xuân nghe xong thì hiểu rõ chuyện nhà họ La phá sản.

Nhà họ La nhiều đời làm rượu, đương nhiên có những bí phương độc đáo mà những người làm rượu khác không có, đời đời truyền lại cho con cháu, để lại nhiều công thức bí truyền.

Những công thức rượu này đều là những tác phẩm rượu tâm đắc nhất của tổ tiên, ở thời đó đều là những loại rượu ngon nổi tiếng mà ổ tiên đã ghi chép lại, để để lại cho con cháu.

Lẽ ra có những công thức rượu này, dù bố La không có tài năng gì đặc biệt trong việc làm rượu ông vẫn có thể làm ra những loại rượu có hương vị đặc biệt. Thực tế, nhiều năm qua dù công ty nhà họ La không phát dương quang đại dưới tay bố La, nhưng công ty cũng không có dấu hiệu suy tàn.

Ai ngờ, Công thức rượu nhà họ La lại bị đánh cắp? Kẻ đánh cắp là nhà em gái mẹ La, nhà Phương Tuấn, họ còn bán Công thức rượu cho nhà họ Tần.

Không lâu trước đây, nhà máy rượu nhà họ Tần bán loại rượu mới, vừa ra mắt đã được hoan nghênh, nhiều người nói rằng loại rượu này có hương vị rượu nhà họ La, thậm chí còn ngon hơn. Lúc này bố La mới phát hiện Công thức rượu nhà mình đã bị trộm.

Sau đó, bị đối thủ cạnh tranh chèn ép, thêm nhà họ Tần giở trò, bố La không còn cách nào khác, đành tuyên bố phá sản, đóng cửa công ty.

Mẹ La không kìm được nước mắt, nói: “Mẹ thật không ngờ họ lại làm như vậy...”

Bố mẹ La vốn là người hiền lành, vì là người thân, hai nhà vẫn qua lại nên họ không đề phòng nhà họ Phương. Ai ngờ chính người em rể mà họ tin tưởng lại trộm Công thức rượu nhà họ, bán cho đối thủ, khiến nhà họ La phá sản.

Mấy ngày nay, không chỉ bố La, mà cả mẹ La cũng buồn lòng, rất tự trách. Bà cảm thấy nếu bà không có người em gái em rể như vậy, nhà họ La đã không đến mức này.

"Đều tại mẹ cả!" Mẹ La khóc.

La Phù Xuân nắm lấy tay mẹ La, nghiêm túc nói: “Mẹ, sao mẹ lại tự trách mình? Muốn trách thì trách nhà họ Phương... Sao mẹ phải buồn vì lỗi của người khác? Con tin bố cũng không trách mẹ.”

Mắt mẹ La đẫm lệ, bà lau nước mắt, nói: “Mẹ biết, nhưng mẹ thấy khó chịu quá...”

La Phù Xuân chuyển chủ đề: “Tiệc thử rượu mà Tần tiên sinh kia nói là gì vậy mẹ? Con mới nghe lần đầu.”

Mẹ La nói: “Tiệc thử rượu à... Đó là hoạt động nếm rượu được tổ chức hàng năm ở thành phố S, bắt đầu vào tháng 7. Đến ngày đó, các nhà máy rượu lớn nhỏ, các chuyên gia làm rượu và những người yêu thích rượu, sành rượu đều sẽ đến tham dự. Đây là hoạt động nếm rượu lớn nhất hàng năm, mọi người cùng nhau đánh giá rượu, chọn ra loại rượu ngon nhất.”

Nói đến đây, mẹ La im lặng một lúc, rồi nói: “Trước đây, mỗi năm buổi tiệc rượu chọn ra loại rượu ngon nhất đều là rượu nhà họ La... Hơn nữa, buổi tiệc rượu này do ông nội con khởi xướng, cùng với những người yêu rượu và chuyên gia làm rượu thành lập nên.”

La Phù Xuân hiểu ra: “Vậy nên hôm đấy ở bệnh viện, lúc Tần tiên sinh kia nói về tiệc thử rượu bố mới phản ứng mạnh như vậy?”

Tiệc thử rượu này có ý nghĩa rất quan trọng với nhà họ La. Nhưng năm nay nhà họ La phá sản, đến cả tư cách tham dự buổi tiệc rượu cũng không có, bố La sao có thể không buồn?

"... Thôi, nói những chuyện này với con làm gì. Mình hái nốt anh đào đi, lát nữa còn phải rửa nữa." Mẹ La cố gắng nói nhẹ nhàng hơn.

Hai mẹ con hái được mấy giỏ, mẹ La dặn La Phù Xuân chia anh đào ra rồi cùng La Phù Xuân đi đưa cho người thân trong thôn, tiện thể giới thiệu cô với mọi người.

Thôn họ không lớn, những người còn ở lại đây đa số là họ hàng, lớp trẻ đa số đã lên thành phố, chỉ còn lại mấy người già và trẻ con ở lại.

- - -

Mẹ La đưa La Phù Xuân đến nhà ông Ba trước.

Ông nội La chỉ có bố La là con trai, nhưng ông nội có ba người anh em trai, hiện giờ chỉ còn ông Ba út còn sống. Ông Ba vẫn sống trong làng, ở cùng gia đình con trai út.

Cổng nhà ông Ba mở, mẹ La đưa La Phù Xuân trực tiếp đi vào, sân vườn quét dọn sạch sẽ, bên trái có giàn nho, kê bộ bàn ghế, ông Ba đang ngồi trên ghế bập bênh đung đưa.

"Chú Ba ..." Mẹ La gọi một tiếng, bước tới đặt giỏ anh đào xuống bàn.

Dương thị, con dâu út của ông Ba, từ trong nhà bước ra, hỏi: “Em dâu đến chơi à?”

Mẹ La nói: “Anh đào nhà em đỏ hết rồi, em hái ít mang sang cho mọi người nếm thử.”

Ông Ba ngồi thẳng dậy, tự lấy một quả anh đào bỏ vào miệng, nhấm nháp: “Ngọt! Quả nhiên anh đào nhà cháu vẫn là ngọt nhất!”

Dương thị nói: “Cây anh đào nhà chị cũng đỏ rồi, nhưng ăn hơi chua... Rõ ràng là giống từ nhà em, mà quả lại không ngon bằng, xem ra là do khí hậu nhà em tốt hơn.”

Mẹ La cười: “Nhà em nhiều lắm, chị muốn ăn thì cứ sang nhà em hái, nhà em có ba người, ăn không hết... À phải rồi, Tửu Tửu, lại đây, đây là bác Ba gái của con, con chào bác Ba đi.”

La Phù Xuân nhìn sang, ngoan ngoãn gọi: “Bác Ba...”

Dương thị định nói không cần, nhưng thấy La Phù Xuân ngoan ngoãn như vậy, liền ngạc nhiên nhìn mẹ La: “Tửu Tửu nhà em...”

Mẹ La cười tươi rói: “Đúng rồi, chị, em chưa kịp nói với chị, Tửu Tửu nhà em không còn ngốc nữa, con bé đã khỏe lại rồi!”

“Thế thì tốt quá!” Dương thị vỗ tay, mừng cho mẹ La, “Bác sĩ nói thế nào, có di chứng gì không?”

“Không có, bác sĩ bảo con bé khỏe mạnh lắm... Chỉ là mấy hôm trước bị sốt, người còn hơi yếu...”

Hai người ra ngồi ghế dưới giàn nho nói chuyện, La Phù Xuân đi theo sau, ngồi cạnh ông Ba, nghe mẹ và bác Ba nói chuyện.

“Ăn không?”

Một bàn tay gầy guộc chìa ra, trong lòng bàn tay có nắm anh đào đỏ rực.

La Phù Xuân ngẩng đầu, thấy ông Ba nhìn mình trìu mến.

"Cảm ơn ông Ba!" La Phù Xuân nhận lấy, cảm ơn.

Ông Ba cười, khen cô: “Ngoan... Cháu giống bà nội, xinh như bà nội. À phải rồi, Như Tâm này...”

Như Tâm là tên của mẹ La, tên đầy đủ là Trịnh Như Tâm.

Mẹ La đáp lời, hỏi: “Chú Ba có gì dặn ạ?”

Ông Ba gõ tẩu thuốc xuống bàn, nói: “Nếu Tửu Tửu đã khỏe rồi, mấy hôm nữa nhớ đốt ít vàng mã, chuẩn bị ít đồ cúng cảm ơn thím Hai.”

Mẹ La giật mình, chợt nhớ ra điều gì, vội gật đầu: “Vâng, cháu nhớ rồi, nếu Chú Ba không nhắc, cháu suýt quên mất.”

Bà suýt nữa là quên.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play