Edit: Sính
Nóng!
La Phù Xuân không kìm được mà thở hắt ra một hơi, cảm giác như ngay cả hơi thở cũng bỏng rát. Cô nhịn không được mà rên khẽ:
“Nóng quá... Khó chịu quá...”
Giữa cơn mê man, cô hé mắt, lờ mờ thấy một bóng người bước đến bên cạnh. Người đó đưa tay đặt lên trán cô, dường như đang kiểm tra nhiệt độ.
"Phải làm sao bây giờ? Anh ơi, Tửu Tửu hình như lại sốt rồi... Trán con bé nóng quá, cứ kêu khó chịu mãi."
"Em mặc quần áo cho con bé đi, anh đi lấy xe, mình đưa con bé đến bệnh viện!"
La Phù Xuân cố gắng mở mắt, nhưng chỉ nhìn thấy một gương mặt lo lắng, rồi ý thức cô lập tức chìm vào bóng tối.
Sau đó, La Phù Xuân mơ một giấc mơ.
Trong mơ, cô biến thành một cô gái cùng tên cùng họ với cô, kỳ lạ là ngay cả nốt ruồi đỏ trên cổ tay trái cũng giống y hệt.
Điểm khác biệt duy nhất là cô gái kia bị ngốc bẩm sinh. Dù đầu óc chậm chạp, nhưng may mắn thay, cha mẹ cô ấy chưa từng ghét bỏ mà còn hết mực yêu thương.
La Phù Xuân nhìn mọi chuyện từ góc nhìn thứ ba, nhưng cảm xúc lại bị cuốn vào. Giống như... đó chính là một phiên bản khác của cô vậy.
Khi tỉnh dậy từ giấc mơ kỳ lạ ấy, La Phù Xuân cảm thấy đầu đau như búa bổ, cả người rã rời, vô cùng khó chịu.
“Chẳng lẽ là tối qua ngủ quên không đóng cửa sổ, bị gió lùa nên cảm lạnh?” Cô thầm đoán, định lát nữa đến Thái Y Viện lấy ít thuốc uống.
Dù sao bây giờ cô là nữ quan trong cung Hoàng Hậu, nếu là trước kia, chỉ là một cung nữ nhỏ bé, ốm đau cũng phải chịu, muốn lấy thuốc cũng không có chỗ nào, thái y trong cung cũng chẳng buồn chữa trị cho đám cung nữ thấp kém.
Tối qua lại còn mơ một giấc mơ kỳ lạ như vậy...
Cô lẩm bẩm trong lòng, chống tay ngồi dậy, vừa quay đầu, cô sững người: đây không phải phòng ngủ của mình!
Căn phòng xa lạ, bài trí xa lạ, tất cả đều chưa từng thấy... nhưng lại có chút quen thuộc.
La Phù Xuân ngập ngừng, bước xuống giường.
Khi xỏ dép, cô nhìn đôi dép lông hình thỏ con bên mép giường, cẩn thận xỏ chân vào.
Mềm mại, ấm áp... lại còn đáng yêu.
La Phù Xuân nhấc chân lắc lư, đôi tai thỏ trên dép cũng đung đưa theo. Cô không nhịn được mà mím môi cười, nhưng ngay sau đó lại vội vàng thu lại, xỏ dép đi đến bên cửa sổ.
Cửa kính trong suốt, đẹp hơn cả lưu ly, phản chiếu rõ ràng cảnh vật bên ngoài.
La Phù Xuân nhìn chằm chằm một lúc, vươn tay đẩy cửa sổ ra. Lập tức, một luồng gió lạnh ùa vào, cuốn sạch hơi nóng trong phòng.
Ngoài cửa sổ, một cây hải đường lớn che kín trời, hoa nở đỏ rực, dưới gốc rải đầy cánh hoa rơi.
La Phù Xuân nhìn cây hải đường đỏ rực, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Đến lúc này, cô hoàn toàn chắc chắn rằng cô không ở trong phòng của mình. Hơn nữa, mọi thứ ở đây đều rất kỳ lạ.
Cô cúi đầu nhìn xuống, thấy trên người mình là bộ đồ ngủ mềm mại đáng yêu, còn có đôi tay trắng trẻo mịn màng, không hề có vết chai sần.
Đây...không phải tay của mình...
Cô chợt nhận ra điều này. Trước kia ở Ngự Thiện Phòng thái rau, ngón tay cái bên trái của cô có một vết dao sâu, dù đã lành vẫn để lại sẹo rõ ràng.
Thế mà bây giờ, trên tay cô hoàn toàn không có vết sẹo nào.
Cô đưa mắt tìm xung quanh, rồi bước tới bàn trang điểm. Khi nhìn vào gương, cô thấy một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ. Quen thuộc là vì khuôn mặt này giống hệt cô. Xa lạ là vì gương mặt này trông trẻ hơn cô rất nhiều, cũng không có nếp nhăn nào.
La Phù Xuân chợt nhớ đến giấc mơ của mình, tuy khó tin, nhưng xem ra, cô hình như đã biến thành cô gái trong giấc mơ kia?
La Phù Xuân trong lòng khiếp sợ.
—
"…Cút đi! Cả nhà mấy người cút hết cho tôi! Nhà chúng tôi không chào đón mấy người!"
"Chị, bọn em nghe nói Tửu Tửu ốm nên cố ý đến đây... Bọn em có lòng tốt đến thăm bệnh mà sao chị lại thái độ như vậy?"
"Đúng đấy Chị hai! Như Tuệ có lòng tốt, nghe nói Tửu Tửu sốt mấy ngày, nhớ thương cháu gái mới vội vàng chạy đến... Em còn xin nghỉ ở công ty, một ngày lương của em cũng phải mất ba bốn nghìn đấy..."
Tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào, La Phù Xuân hoàn hồn, vơ lấy chiếc áo khoác treo bên mép giường khoác lên người, nhanh chân bước ra ngoài.
Ra khỏi phòng ngủ, tiếng nói chuyện càng lớn hơn.
Trong sân có một cây anh đào, quả xanh vàng đỏ lủng lẳng trên cây, nhìn rất vui mắt.
Ngoài sân có sáu người, một nam một nữ quay lưng về phía La Phù Xuân, người đàn ông cao lớn ôm người vợ đang tức giận, hai vợ chồng trừng mắt nhìn bốn người đối diện.
Mẹ La uất hận trong lòng, không hiểu sao mình lại rước sói vào nhà, không những mang cả nhà bạch nhãn lang này đến, lại còn chiếu cố họ đủ đường mới dẫn đến tai họa nhà họ ngày hôm nay.
"... Mấy người đừng có ở đây giả vờ thân thích, uổng công tôi và chồng tin tưởng mấy người, sắp xếp cho Phương Tuấn và Phương Nguyên Minh vào công ty làm, mấy người vậy mà lại trộm Công Thức Rượu của nhà chúng tôi cho công ty khác... mấy người làm vậy mà không thấy lương tâm cắn rứt à?" Mẹ La tức đến phát khóc, đôi mắt sưng húp vì khóc mấy ngày nay.
Em gái bà, Trịnh Như Tuệ lộ vẻ ngượng ngùng, nói: “Chị, bọn em cũng là bất đắc dĩ... Nhà họ Tần uy hiếp bọn em, Phương Tuấn cũng không còn cách nào khác.”
Hay cho câu bất đắc dĩ!
Bố La cười lạnh, khinh bỉ nhìn cả nhà họ, nói: "Coi như cả nhà chúng tôi mù quáng nên mới có kết cục này... Sau này nhà họ La chúng tôi không còn quan hệ gì với nhà họ Phương nữa! Bây giờ thì cút khỏi đây cho tôi!"
Phương Tuấn khinh thường bĩu môi, ngoài miệng lại nói: "Anh rể đừng nói vậy, bây giờ nhà anh phá sản, chỉ còn căn nhà cũ này. Em đây làm em rể tuy không có nhiều tiền, nhưng nhà họ Tần trả cho em năm vạn một tháng, em cũng có thể giúp đỡ anh chị một chút..."
Đúng lúc này, một bóng người lao đến, bất ngờ hắt cả chậu nước vào người nhà họ Phương.
Bốn tiếng hét chói tai vang lên.
Bố mẹ La ngỡ ngàng, quay đầu thấy La Phù Xuân cầm chậu, thở hồng hộc đứng đó.
"Áaaaa!" Phương Như Ý giậm chân, ngước nhìn La Phù Xuân, giọng the thé: “Cái con ngốc kia! Mày có biết bộ quần áo này của tao đắt thế nào không? Có bán mày đi cũng không đền nổi!”
La Phù Xuân lười nói nhiều với họ, quay người vào bếp, không đến hai phút sau, lại bưng một chậu nước ra, hắt thẳng vào người nhà họ Phương.
"Áaaaa!" Cả nhà họ Phương hét lên, vội vã chạy ra khỏi sân nhà họ La.
La Phù Xuân đứng ở cửa, đe dọa: “Sau này mấy người mà còn dám đến đây, tôi thấy một lần hắt nước một lần...”
Nói xong, cô quay người vào sân, đóng sầm cửa lại.
Phương Như Ý gào lên: “Mẹ ơi quần áo mới mua của conn! Ướt hết rồi! Cái con ngốc kia!”
Trịnh Như Tuệ cũng ướt sũng, nhổ nước bọt vào cổng nhà họ La, nói: “Xì! Đồ xúi quẩy, phá sản rồi mà còn lên mặt!”
Phương Tuấn nhíu mày, nói: “Vừa nãy đứa ngốc La Phù Xuân, sao tôi thấy hình như không ngốc chút nào?”
Biết hắt nước vào họ, còn biết nói lời đe dọa, chẳng lẽ lại không ngốc?
Trịnh Như Tuệ bĩu môi, nói: “Ngốc cũng hơn hai mươi năm rồi, sao mà không ngốc được? Con nha đầu đó đáng bị ngốc cả đời!”
Phương Nguyên Minh mất kiên nhẫn nói: “Thôi đi ba mẹ, mình về nhanh đi, quần áo con ướt hết rồi, nhỡ cảm lạnh thì sao... Không hiểu sao ba mẹ lại chạy về cái vùng quê này làm gì, có cái gì hay ho đâu?”
“Đúng đấy, con ướt hết rồi... Váy con mới mua mà!” Phương Như Ý tức đến khóc.
“Chúng ta mau trở về thôi.” Phương Tuấn phục hồi tinh thần lại, lên tiếng.
Dù sao cũng chỉ là một đứa ngốc, ngốc nghếch hơn hai mươi năm cho dù có tỉnh táo lại thì cũng làm được gì?
Trong sân nhà họ La.
La Phù Xuân lạnh mặt đóng cửa, quay người lại thì thấy hai vợ chồng nhà họ La đang nhìn mình với vẻ nghi ngờ, cô lập tức lộ ra vẻ lúng túng.
"... Tửu Tửu?" Mẹ La cẩn thận gọi một tiếng, nhìn ánh mắt cô với vẻ không chắc chắn.
—Cô gái có ánh mắt sáng ngời, nói năng rõ ràng này, có thật là Tửu Tửu nhà mình không?
Mẹ La cảm thấy rất kỳ lạ.
Bà bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của La Phù Xuân, nói: “Sao con lại ra đây? Con vừa mới hạ sốt không được trúng gió, cẩn thận bệnh lại tái phát!”
Nói đến đây, mẹ La không khỏi cười khổ, lộ ra vẻ buồn bã.
Mấy ngày nay Tửu Tửu nhà bà cứ sốt đi sốt lại, bác sĩ đã tìm đủ mọi cách mà nhiệt độ vẫn không hạ, may mà bây giờ đã hạ sốt rồi, chỉ là sốt mấy ngày, bác sĩ nói sợ ảnh hưởng đến não.
Nhưng mà Tửu Tửu nhà bà vốn đã ngốc rồi... Có ngốc hơn nữa thì cũng thế thôi.
La Phù Xuân nhìn vẻ mặt đau khổ của bà, không hiểu sao trong lòng cũng thấy buồn, theo bản năng an ủi: “Con không sao đâu mẹ, mẹ đừng lo lắng cho con...”
“...”
Không khí bỗng dưng im lặng.
Mẹ La và bố La trừng mắt nhìn La Phù Xuân, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Con vừa nói gì? Con nói lại lần nữa xem?" Bố La kích động hỏi.
La Phù Xuân: “Con...”
Cô bất lực thở dài, nói: “Con nói con không sao, bố mẹ đừng lo cho con.”
Mẹ La cẩn thận vuốt ve mặt cô, run rẩy môi, lẩm bẩm hỏi: “Tửu Tửu... mẹ, mẹ là ai, con có biết mẹ là ai không?”
La Phù Xuân cúi đầu, cười gọi: “Mẹ... mẹ là mẹ.”
Mắt mẹ La đỏ hoe, nước mắt trào ra, bà ôm chầm lấy La Phù Xuân, khóc nức nở, vừa khóc vừa cười, miệng gọi tên con gái:
“Tửu Tửu! Tửu Tửu!”
Tửu Tửu nhà bà, cuối cùng cũng khỏi rồi!
Mắt bố La cũng rưng rưng, kích động không kém gì mẹ La, Tửu Tửu nhà ông đã khỏi hẳn rồi!
A di đà phật, Bồ Tát phù hộ!