Edit: Sính
Trong lòng mong chờ buổi tiệc rượu, La Phù Xuân dự định ủ rượu anh đào. Cô đã làm qua vô số loại rượu, rượu anh đào không phải là lần đầu tiên.
Cô đến nhà ông Ba trước, muốn mua ít gạo, dĩ nhiên cuối cùng gạo cũng có, nhưng không phải mua, mà là bác Ba gái đưa. La Phù Xuân đành nói, đợi rượu làm xong, sẽ mang sang biếu họ một ít.
"Vậy bác đợi uống rượu cháu làm." Dương thị cười nói, giọng điệu mang theo vài phần trêu đùa, rõ ràng không để bụng chuyện này.
Giống như bố mẹ La, bà hoàn toàn không tin La Phù Xuân có thể làm ra rượu.
La Phù Xuân: “...”
Có gạo rồi, tiếp theo là chuẩn bị men rượu và các loại thảo dược cần thiết. Thảo dược thì đến nhà bà Lý Nguyệt Bình đầu thôn lấy, bà là lão trung y trong thôn, nhà có nhiều tủ đựng dược liệu đã bào chế.
Mấy hôm trước La Phù Xuân sốt cao không hạ, đi bệnh viện không khỏi, vẫn là bà lão nấu cho một chén thuốc, hôm sau La Phù Xuân mới hạ sốt.
Thảo nào hôm đó cô tỉnh dậy, cứ thấy miệng đắng ngắt.
La Phù Xuân không khỏi nhăn mũi.
Chuẩn bị xong nguyên liệu, cô bắt đầu làm men rượu.
Gạo trắng vo sạch cho vào nồi hấp, hấp xong thì trộn với các nguyên liệu cần thiết để làm men.
Không thể không thừa nhận, gạo nhà ông Ba thật sự rất ngon, gạo trắng như ngọc, hạt mẩy, cầm một nắm trên tay, đã ngửi thấy mùi gạo thơm lừng, mùi thơm của lương thực, ngửi thôi đã thấy thỏa mãn.
Bố La đứng bên cạnh nhìn cô làm men rượu, nói: “Đừng nhìn thôn ta hẻo lánh, nhưng đất đai màu mỡ, trồng ra nông sản đều ngon hơn hẳn bên ngoài. Gạo này cũng thế.”
La Phù Xuân gật đầu: “Gạo ngon, làm men rượu cũng ngon...”
Bố La nhìn động tác thuần thục của cô, hơi ngạc nhiên: “Tửu Tửu này, động tác của con nhìn không giống người mới chút nào...”
La Phù Xuân khựng lại, chớp mắt, nói: “Con biết làm mà, lúc trước ông nội đã dạy con ủ rượu...”
Bố La nhớ lại, đúng là có vài ký ức liên quan.
Hồi đó ông nội hay trông cháu, ngày nào cũng làm rượu, còn hay dạy La Phù Xuân làm cùng, chỉ là vì La Phù Xuân ngốc nghếch, mọi người không hỏi cô học được bao nhiêu.
Nghĩ vậy, bố La giật mình, có lẽ con gái ông thật sự biết làm rượu.
La Phù Xuân làm xong men rượu, vo thành từng nắm, đặt vào một cái hũ nhỏ, thời gian tới chỉ cần giữ ấm để chúng lên men, khoảng hai ngày.
Hai ngày không dài cũng không ngắn.
Men rượu lên men xong có những sợi trắng như tuyết, mỗi viên đều trắng tinh như ngọc, không có mùi hôi, ngược lại là mang theo mùi cỏ cây.
"... Hương vị này có vẻ không tệ." Bố La thầm nghĩ.
---
Men rượu đã hoàn thành, tiếp theo chính là ủ rượu.
Anh đào mới hái bỏ cuống, rửa sạch bằng nước giếng, rồi trải lên khăn xô phơi khô, đợi hơi nước bốc hơi hết thì nghiền nát, cho vào bình.
La Phù Xuân động tác đâu vào đấy, mỗi một bước đều làm cực kỳ cẩn thận kiên nhẫn, chỉ nhìn cô làm rượu thôi cũng thấy lòng tĩnh lặng, những ý nghĩ lung tung trong đầu cũng dần lắng xuống, chỉ còn lại sự yên bình.
"Có lẽ Tửu Tửu thật sự làm được rượu." Mẹ La nói.
Bố La gật đầu: “Không biết rượu này vị thế nào.”
Rượu anh đào đã làm xong cho vào bình, đợi lên men thành rượu, khoảng nửa tháng. Làm rượu là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn thận, trong quá trình làm còn phải thường xuyên chú ý nhiệt độ.
Kỹ thuật hiện đại dĩ nhiên có dụng cụ đo nhiệt độ, nhà họ La cũng có, La Phù Xuân thầm thấy kinh ngạc. Có những máy móc thần kỳ như vậy, việc làm rượu trở nên đơn giản hơn nhiều.
Hai ngày nay, bố mẹ La cũng theo La Phù Xuân xem cô làm rượu, thỉnh thoảng giúp một tay. Đến bước bịt kín hũ rượu, bố La đã chắc chắn mẻ rượu anh đào này sẽ thành công, chỉ không biết hương vị cuối cùng thế nào.
Nghĩ vậy, ông bắt đầu mong chờ.
Một tháng không dài cũng không ngắn, đến mấy ngày sắp mở hũ rượu, bố La ngày nào cũng ra xem, dù hũ rượu bịt kín mít, không nhìn thấy gì, cũng không ngửi thấy mùi gì, ông vẫn thích thú.
Đến khi thời gian gần đủ, ông không nhịn được giục La Phù Xuân mở hũ.
La Phù Xuân chưa thấy phiền, mẹ La đã thấy phiền, không nhịn được trách ông: “Giục giục giục, giục cái gì mà giục? Chính ông còn nói làm rượu phải kiên nhẫn, đến ông thì lại mất kiên nhẫn?”
Bố La hơi ngượng ngùng: “Tôi chỉ tò mò thôi mà...”
Tò mò rượu con gái ông làm ra vị thế nào, chắc không phải là chua loét đi, chuyện này cũng có thể xảy ra. Nhiều người lần đầu làm rượu, không kiểm soát được độ, rượu làm ra bị chua, may ra thì dùng được làm giấm, không thì chỉ có đổ đi.
Mẹ La tỏ vẻ ghét bỏ: “Ông giục thì rượu cũng không ủ xong ngay được, ông không thể kiên nhẫn hơn chút sao?”
Bố La ngoan ngoãn ngồi im, vẻ mặt mong chờ tội nghiệp.
La Phù Xuân bật cười, thấy rượu anh đào ủ cũng gần xong, bèn nói: “Nếu bố nôn nóng vậy thì chọn ngày không bằng nhằm ngày, hôm nay mình mở rượu ra xem luôn... Dù sao thời gian cũng gần đủ rồi.”
Bố La tán thành ngay: “Bố cũng thấy hôm nay đẹp trời, gió mát dễ chịu, là ngày lành để mở rượu!”
Mẹ La liếc ông, lười nói.
La Phù Xuân lấy một bình rượu anh đào ra, hôm đó nguyên liệu đủ, cô làm mấy bình. Bình rượu không lớn, bịt vải đỏ, La Phù Xuân đặt lên bàn, cẩn thận mở nút.
Lập tức, một mùi rượu thơm lừng bay ra.
Bố La ngửi mùi rượu, mắt sáng lên, vỗ tay nói: “Thành công rồi!”
Mùi rượu này, biết ngay là không thất bại, chỉ riêng hương thơm đã sạch sẽ, dịu nhẹ, không có chút vị chua, cũng không có mùi hỗn tạp, chỉ còn lại hương thơm thuần khiết, hương rượu và hương anh đào.
"Thơm quá! Mùi anh đào!" Mẹ La nói, cảm thấy mũi toàn mùi anh đào và rượu, hai mùi hòa quyện, tạo thành một hương thơm nồng đậm.
La Phù Xuân ngửi mùi hương, cũng thấy hài lòng, dĩ nhiên rượu này chưa phải thành phẩm, còn một bước cuối cùng, là lọc.
Bước này dùng vải xô lọc hết cặn anh đào, lọc vài lần, tạp chất trong rượu giảm đi nhiều, còn lại rượu màu hồng ngọc, rót vào ly, đúng là một ly hồng ngọc.
Bố La nhìn mà thèm, vội nói: “Bố thấy vậy là được rồi, dù sao nhà mình uống, không cần quan tâm tạp chất nhiều hay ít.”
La Phù Xuân dạ một tiếng, lấy ba cái ly bố La đưa, dùng muỗng múc ba ly rượu.
Ly rượu trong suốt, nhìn xuyên qua ly thấy màu rượu anh đào mê hoặc, chỉ nhìn thôi cũng thấy thích thú.
Bố La nhận ly rượu, vội nhấp một ngụm, lập tức hương anh đào và hương rượu bùng nổ trên đầu lưỡi, hai hương vị hòa quyện hoàn hảo, trôi xuống cổ họng, vào phổi.
Một lúc sau, bố La mới mở mắt, thốt lên: “Thơm quá!”
Hương anh đào sau khi lên men có thêm một hương vị thuần hậu và dư vị lâu dài, nhấp một ngụm như ăn cả giỏ anh đào, hương anh đào gói gọn trong một giọt rượu.
Bố La không nhịn được giơ ngón tay cái với La Phù Xuân, hơi kích động nói: “Tửu Tửu này, tay nghề làm rượu của con còn giỏi hơn bố!”
Thật khó tin, một ly rượu ngon như vậy lại do một người mới làm ra. Hương vị rượu hoàn hảo như vậy, ngay cả bố ông, ông nội La Phù Xuân khi còn sống cũng có vẻ kém vài phần.
Bố La hơi không chắc, nhưng quả thật có cảm giác như vậy.
Chẳng lẽ con gái ông là thiên tài ủ rượu?
La Phù Xuân cũng nếm một ngụm, rất hài lòng với hương vị, xem ra tay nghề ủ rượu của cô không bị ảnh hưởng khi đổi thân xác, rượu anh đào này đúng là rất tuyệt.
Chấm tám điểm!
Cô thầm nghĩ.
Bố La nhấp môi, nói: “Rượu này không tệ, nhưng mùi vị hơi nhạt, giống như nước trái cây ấy.”
Mẹ La không đồng tình, phản bác: “Em thấy vừa, thế này mới dễ uống!”
La Phù Xuân nói: “Nếu bố thích rượu mạnh thì lát nữa mình chưng cất thêm, rượu sẽ đậm hơn.”
Rượu này dù sao cũng làm từ quả, thuộc loại rượu trái cây, vị rượu đương nhiên là nhạt, thiên về nước trái cây, phụ nữ và trẻ con có lẽ thích hương vị này, nhưng đàn ông có lẽ thích rượu mạnh hơn.
Lát nữa, cả nhà ba người lấy mấy hũ rượu còn lại ra, lọc hết cặn, rồi lấy hai hũ chưng cất lại, lần này rượu anh đào đậm hơn, thiên về "rượu" hơn.
Loại rượu này có vị dịu nhẹ, nồng độ vừa phải, có hương vị rất thanh khiết, không gắt, nhưng dư vị rất lâu, uống vào chỉ thấy hương rượu thấm vào phổi, dư vị vô tận, uống vào đúng là một sự hưởng thụ.
Bố La thích loại rượu đậm vị này, tự đi rang đĩa lạc nhắm rượu, uống ngon lành, mẹ La thấy mà ngứa mắt.
La Phù Xuân rót rượu anh đào đã lọc vào một hũ nhỏ, mang sang biếu nhà ông Ba.
Dương thị nhận rượu rất vui mừng, hay nói đúng hơn là rất kinh ngạc: “Cháu làm được thật à?”
La Phù Xuân hơi đắc ý nói: “Cháu nói rồi mà, cháu biết làm rượu, hồi trước ông nội dạy cháu. Rượu này chưa chưng cất, nồng độ nhẹ, bác có thể uống nhiều một chút... Cháu còn bỏ thêm ít dược liệu giúp ngủ ngon, bác uống một chén trước khi ngủ, sẽ ngủ ngon hơn.”
Dương thị gật đầu: “Bác nhớ rồi, lát bác thử.”
Người nhà họ La đều biết làm rượu, đương nhiên cũng uống một ít, Dương thị cũng vậy, rượu trắng cũng uống được một ly, huống chi là rượu anh đào như đồ uống này.
Đến tối, chồng Dương thị về, bà vui vẻ kể chuyện này cho chồng nghe.