Một khi đã đau lòng thực sự, thì sẽ không hề huyên náo ồn ào.
Giờ đây Cơ Vị Tưu không muốn nói gì cả, hoặc nói đúng hơn là cậu hoàn toàn không biết phải nói gì.
Cậu biết rằng có chút hoang đường, nhưng... Cơ Tố muốn bày trò gì mà lại bắt cậu phải dậy từ ba giờ sáng vậy hả? Hả! Thậm chí còn không phải là tám giờ đi làm!... Nếu triều hội hôm nay không có chuyện gì, có khi tới tám giờ còn kịp về ngủ bù.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì có vẻ cũng không khả thi lắm. Tới tám giờ rồi về ngủ bù là đãi ngộ của các đại thần bình thường. Còn việc vào nội các bàn bạc công việc thì… nội các là nơi nào chứ?! Đó chính là đội ngũ thư ký cao cấp của Cơ Tố! Nói đơn giản thì sau khi tan triều sẽ còn phải vào Ngự thư phòng tiếp tục bàn luận quốc sự với Cơ Tố, xong rồi lên Văn Uyên các làm việc, phê tấu chương và tiếp tục bàn luận việc nước với các vị đồng liêu (ba vị các lão).
Dĩ nhiên, quyền lực thì sẽ có, nhưng vấn đề là cậu chỉ là một Vương gia vô dụng, cần quyền lực làm khỉ gì?!
Ánh mắt của mấy vị các lão nhìn Cơ Vị Tưu đã thay đổi. Trong mắt Cố Tướng ánh lên nét cười, ẩn chứa vẻ trêu chọc. Lưu Tướng vốn dĩ có vẻ ngoài thân thiện, giờ ánh mắt nhìn Cơ Vị Tưu càng thêm ôn hòa, còn gật đầu với cậu, thậm chí cậu còn cảm thấy đối phương có chút... hài lòng. Duy chỉ có ánh mắt Vương Tướng là cực kỳ lạnh lùng.
Trông Vương Tướng cứ như vừa mới bị người ta gõ một gậy lên đầu vậy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play