Cơ Vị Tưu mơ màng tỉnh giấc, liền bắt gặp ánh mắt mang vài phần phức tạp của Cơ Tố. Cậu chỉ lướt mắt nhìn một cái rồi lại nhắm mắt, cánh tay theo bản năng vòng qua eo Cơ Tố, đầu tựa vào hắn, sống mũi cao thẳng khẽ cọ qua lớp áo lót, cạ nhẹ lên làn cơ săn chắc. Cậu lẩm bẩm: “Vẫn chưa đến giờ thượng triều đâu... Ngủ thêm một lát nữa đi...”
Cơ thể Cơ Tố cứng đờ, xưa nay hắn chưa từng gần gũi với người khác, ngoại lệ duy nhất cũng là Cơ Vị Tưu. Nhưng dù vậy thì như thế này vẫn quá thân mật… Hơn nữa, làm sao Cơ Vị Tưu có thể nằm trong tẩm điện của hắn?
Hắn nắm lấy cánh tay của Cơ Vị Tưu, giật phăng ra rồi cau mày quát khẽ: “Vô lê!”
Hắn tưởng Cơ Vị Tưu ngủ đến nỗi khờ người, chẳng rõ đâu với đâu nên mới nhầm hắn với cơ thiếp nào đó, cho nên mới hồ đồ nằm bên hắn.
Cơ Vị Tưu bừng tỉnh khỏi cơn ngủ mơ, hoang mang trợn trừng mắt, khi thấy cánh tay mình bị nắm lấy, lửa giận lập tức bốc lên ngút trời… Trời đánh, cậu mới ngủ được hơn ba canh giờ thôi đấy nhé!
“Vô lễ?” Cơ Vị Tưu khịt mũi, giơ một chân lên, lười biếng giẫm thẳng lên đùi Cơ Tố: “Còn có chuyện vô lễ hơn nữa cơ...”
Có lẽ do động tác của cậu quá tự nhiên, lại thong thả đến mức khiến người ta mất cảnh giác, cho nên Cơ Tố hoàn toàn không phòng bị, cứ thế để cậu giẫm thẳng lên chân.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT