Thật vô lý!
Quá trời vô lý!
Cơ Vị Tưu hốt hoảng bừng tỉnh, hơi luống cuống quay đi, sau đấy lại vội vàng rướn cổ nhìn tay Cơ Tố: “Ca, huynh không sao chứ?! Vừa nãy không cẩn thận...”
Cơ Tố thả lỏng tay, vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra: “Không sao.”
Cơ Vị Tưu định đứng dậy, nhưng nghe thấy giọng Cơ Tố: “Vào đi.”
Cánh cửa vách ngăn khẽ kêu “két” một tiếng rồi mở ra, Cơ Vị Tưu đành ngồi lại chỗ cũ. Khánh Hỉ công công bước từng bước nhỏ, theo sau là sáu cung nhân cúi đầu, lặng lẽ tiến vào, châm đèn, vén rèm. Cả căn phòng lập tức sáng bừng lên. Khánh Hỉ công công bưng cậu phục tiến lên, trên mặt giữ nụ cười đúng mực: “Mời Thánh thượng, điện hạ thay y phục.”
Khánh Hỉ công công cũng mang y phục bước tới. Cơ Vị Tưu cúi đầu nhìn bộ quần áo nhăn nhúm của mình, cảm thấy đúng là không thể nhìn nổi nữa. Dù sao hai huynh đệ cũng chẳng cần phải kiêng kỵ gì, cậu hơi lo lắng liếc qua Cơ Tố, sau đó thoải mái cởi áo ngoài, thay bộ mới.
“Ôi chao! Thánh thượng, tay ngài bị sao vậy?!” Khánh Hỉ công công bỗng kêu lên thất thanh. Cơ Vị Tưu nghe vậy thì không kìm được nữa, ba bước thành hai lao đến bên Cơ Tố, vội vàng xem xét tay hắn.
Lúc nãy trong vách ngăn tối quá, cậu cứ nghĩ sẽ không va phải nên cũng chẳng kiểm soát lực tay. Nhưng thường thì những vết xước vô tình thế này lại nguy hiểm nhất - đừng nói là móng tay, đôi khi chỉ một tờ giấy mềm cũng có thể cứa rách da thịt.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT