Lúc Lâm Tỉ còn nhỏ, Đoạn Thâm cũng thường nói với cậu, bảo cậu ngoan nào. Chẳng qua lúc ấy, Đoạn Thâm kêu cậu là Tỉ Tỉ.
Ngược lại là anh trai Lâm Tỉ, Lâm Hạc, luôn kêu Lâm Tỉ Lâm Tỉ, sau này mới bắt chước Đoạn Thâm kêu cậu Tỉ Tỉ.
Khoảng thời gian đó, Lâm Hạc luôn xoa cằm nói: - Lạ lùng thật, người anh ruột như tôi còn chẳng kêu thân thiết thế này, cậu cứ kêu nó như vậy làm gì? Con trai con ơ, bị cậu kêu như là bé gái ấy.
Tuy nhiên lúc Lâm Tỉ còn nhỏ, đúng là thích quấn lấy Đoạn Thâm hơn. Khi Đoạn Thâm ngồi trước bàn đọc sách, Lâm Tỉ ôm cổ anh từ đằng sau, vừa bò vừa dựa trên lưng anh, Đoạn Thâm đọc sách nhỏ giọng nói: - Tỉ Tỉ, ngoan nào. Em tự đi chơi đi.
Tối đến, Lâm Tỉ ở lại nhà họ Đoạn, sáng hôm sau ôm chăn ngủ nướng, Đoạn Thâm bèn ngồi bên mép giường vỗ nhẹ mặt cậu: - Tỉ Tỉ, ngoan nào. Mau dậy đi.
Khi ăn sinh nhật, Lâm Tỉ lấy hết mấy quả anh đào trên bánh kem để vào dĩa của Đoạn Thâm, sau đó quệt kem lên mặt anh. Đoạn Thâm vừa đè cậu ngồi im trên sô pha, vừa cau mày dặn dò: - Tỉ Tỉ, đừng nghịch. - Sau đó đút anh đào trong dĩa mình cho Lâm Tỉ ăn.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT