CHƯƠNG 5: THƯƠNG VÂN THÀNH 

Editor: Sắc Đỏ Bỉ Ngạn 

Đệ tử của thế gia được đào tạo từ khi còn nhỏ, lúc nhỏ Tề Thiên Hựu được dòng chính nhận nuôi nên cũng được trải qua đào tạo như vậy, trong đó quan trọng nhất là cách nhìn mặt đoán người. 

Ví như các thế gia nổi tiếng ở Thương Vân Quốc, bất luận là lớn hay nhỏ đều phải biết cách nhìn mặt đoán người, khi ra ngoài làm việc mới không đắc tội với người không nên đắc tội, đặc biệt là năm đại thế gia ở Thương Vân Thành. 

Chuyện của Công Nghi Thiên Hành được lan truyền rộng rãi, rất nổi tiếng. Lúc đầu Công Nghi gia sinh ra một ma ốm đều bị người ta lén lút cười nhạo, cho đến khi ma ốm - Công Nghi Thiên Hành đứng vững cùng với bốn đại thế gia còn lại, tạo nên thanh danh to lớn như vậy phải trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ, như trong truyền thuyết. 

Các công tử của bốn đại thế gia khác đều rất có danh vọng, trong mỗi một đại thế gia đều có một cường giả trẻ tuổi với sức mạnh nghiền áp đại diện cho gia tộc. Ở thế giới dùng võ vi tôn này, Công Nghi Thiên Hành tuy không thể luyện võ, nhưng khi nhắc đến các công tử của các đại thế gia thì cả toàn quốc đều nói có năm công tử chứ không phải là bốn công tử. Người trong thiên hạ thích khua môi múa mép, trước thì cười nhạo người khác, sau thì biến thành kinh ngạc, tuy trong lòng không đồng ý nhưng ngoài mặt vẫn thể hiện sự công nhận. 

Tề Thiên Hựu rất sùng bái Công Nghi Thiên Hành, giống như fan với thần tượng. Tuy Cố Tá không nâng Công Nghi Thiên Hành lên làm thần tượng, nhưng cậu rất bội phục y.

Cái này đúng với câu ‘thân tàn chí kiên’!, luôn cố gắng tiến lên, quả là không dễ dàng gì mà.  

Đối với người như thế, Cố Tá luôn có hảo cảm. 

Tuy Công Nghi gia đã tìm về vô số Luyện Dược sư, trong nhiều năm như thế cũng không thể chữa khỏi cho Công Nghi Thiên Hành, nhưng Cố Tá lại thấy hình như cậu có thể. 

Trong những cuốn sách mà hệ thống đưa có rất nhiều phương thuốc cùng đan phương, vừa nhìn liền biết là hàng hiếm có, còn có rất nhiều cách bồi dưỡng thân thể, chẳng lẽ không có cái nào có thể sử dụng hay sao?

Đặc biệt là ba, bốn phương thuốc ở mặt sau của sách cổ, giới thiệu rất nhiều triệu chứng bệnh, nhìn hoa cả mắt, tin rằng chỉ cần cậu  và y gặp mặt thì sẽ có giải pháp. 

Nói thẳng ra đã đi đến hoàn cảnh này, cậu sẽ thử liều một chút, nếu không được thì về sau cậu càng nỗ lực. Nếu mấy quyển sách đầu tiên không có giải pháp thì có thể dựa vào tài nguyên của y mà sống sót, có thể thử lại lần thứ hai, thứ ba chắc cũng sẽ có cách. 

Nếu Công Nghi Thiên Hành đồng ý làm kim chủ của cậu, thì cậu đương nhiên phải có trách nhiệm với kim chủ của mình chứ.  

Cậu lập kế hoạch rất lâu để an ủi những bất an trong lòng, bản thân cậu cũng không nắm chắc, Cố Tá khẽ cắn môi: [Hệ thống, ngươi có cách nào để công Nghi Thiên Hành không thể gây tổn thương cho ta không?]

Tâm phòng bị không thể không có, nếu… Nếu cậu thực sự không thể chữa bệnh, thì cũng không nên giận chó đánh mèo lên cậu đâu. 

Hệ thống trả lời thẳng thắn: [Có thể biến y thành dược nô của chủ nhân.] 

Cố Tá: 囧

Dược nô? Vừa nghe liền biết không phải thứ tốt lành gì. 

Nhưng hệ thống không phải con người, không có các loại tình cảm phức tạp, cậu quyết định sẽ nghe hệ thống giải thích một chút để biết dược nô là gì. 

Hệ thống: [Sau khi chủ nhân học xong <Dược Nô ấn>, với niệm lực hiện tại thì có thể thu một dược nô. Người trở thành dược nô sống chết đều nằm trong tay chủ nhân, phải luôn tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân, nếu trái lệnh chủ nhân có thể trừng phạt tùy ý.] 

Sau khi nghe xong giải thích, sắc mặt Cố Tá khẽ biến đổi, biết ngay không phải thứ tốt lành gì mà!

Cậu lắc đầu, nói: [Không cần phải nói, ta không có khả năng thu Công Nghi Thiên Hành làm dược nô đâu.]

Hệ thống: [Đây là biện pháp đơn giản nhất.] 

Không biết Cố Tá nghĩ đến thứ gì, trên mặt lộ ra vẻ hoảng hốt: [Công Nghi Thiên Hành bị bệnh nhưng vẫn có thể làm nên thành tựu lớn, nếu ta thu hắn làm dược nô, không nói đến niệm lực của ta có đủ để khống chế được y hay không, nếu ta không dùng đến niệm lực mà có thể thành công thu y làm dược nô, y cũng sẽ không nghe theo ta a… Chắc là y tình nguyện tìm cái chết còn hơn.]

Hệ thống: [Không làm dược nô thì có thể làm Hộ Đạo Nhân.] 

Cố Tá sửng sốt, tên nghe lạ quá: [Hộ Đạo Nhân là cái gì?]

Mong rằng nó đừng cùng một loại với dược nô. 

Hệ thống giải thích: [Hộ Đạo Nhân còn gọi là người bảo vệ. Chủ nhân là Luyện Dược sư, Hộ Đạo Nhân sẽ luôn đi theo bên cạnh chủ nhân, chịu ân huệ của chủ nhân, bảo vệ an toàn cho chủ nhân, trong đó có rất nhiều quy tắc do hai bên cùng nhau định ra.]  

Cố Ta nghe mà đau hết cả đầu: [Nói ngắn gọn, nói ngắn gọn thôi.]

Hệ thống lời ít ý nhiều: [Tức là làm bảo tiêu, có hợp đồng.] 

Cố Tá nháy mắt liền hiểu ngay: [Ta giúp y chữa bệnh, y bảo vệ an toàn cho ta, chúng ta là quan hệ giao dịch đúng không?] 

Hệ thống: [Không thể tổn thương lẫn nhau.] 

Cố Tá rất hài lòng, cậu được hệ thống truyền phương pháp ký kết Hộ Đạo Nhân, thấy vô cùng vừa lòng, giống như những gì mà cậu nghĩ, đây là một Khế Ước Bình Đẳng nha! 

Tuy Công Nghi Thiên Hành không thể luyện võ, nhưng chắc chắn y luôn có hộ vệ bên người. Chỉ cần đi theo y, những hộ vệ bên cạnh y cũng sẽ thuận tiện bảo vệ cậu một chút, như vậy cũng đủ rồi.  

Cậu chỉ muốn tìm một nơi có thể yên tâm luyện dược, sớm ngày tìm đường trở về với ba ba thôi. 

Từ từ… 

Đột nhiên Cố Tá nhớ đến một chuyện, sắc mặt có chút khó coi mà hỏi: [Hệ thống, ngươi nói ta có thể trở về, nhưng phải đạt đến cảnh giới nào mới có thể trở về? Chờ đến lúc ta có đủ sức mạnh thì mới có thể trở về đã qua bao nhiêu năm rồi? Ở cái thế giới ngược với khoa học này, nếu qua mấy trăm năm ta mới có thể thỏa mãn các điều kiện để trở về, thì ba ba và cha của ta đều đã chết già, ta trở về còn có ít gì nữa!]

Hệ thống: [Hư Không đan, có thể xuyên qua thời không, thời điểm trở về tự chọn.] 

Mắt Cố Tá trừng lớn: [Ý ngươi là dù thời gian mà ta tu luyện là bao lâu đều không ảnh hưởng gì hết?]

Hệ thống: [Đúng vậy, chủ nhân.] 

Cố Tá nhẹ nhàng thở ra: [Đan phương của Hư Không đan đâu?] 

Hệ thống: [Lúc cấp bậc của chủ nhân tăng dần, hệ thống sẽ từ từ giải khóa, đan phương chính là phần thưởng để tặng cho chủ nhân.]   

Nghe đến đây, trên mặt Cố Tá hiện lên nụ cười thoải mái nhất từ lúc xuyên qua đến giờ. 

Như vậy rất tốt… Cậu đã an tâm. 

Chờ tìm được kim chủ, cậu sẽ tranh thủ thời gian tu luyện thật tốt. 

Nhưng vừa thoải mái được một lúc, giây sau cậu liền suy sụp. 

Không đúng, còn một vấn đề rất nghiêm trọng a! 

Cậu phải làm thế nào để tiếp cận Công Nghi Thiên Hành, cùng y lập khế ước đây hả?

Trên con đường của đô thành, hơn năm mươi chiếc xe ngựa chở đầy hàng hóa đang tiến về phía trước, hai bên trái phải có các hộ vệ cưỡi ngựa hộ tống đoàn xe.  

Người đi đầu khoảng chừng năm mươi tuổi, đã là võ giả luyệt huyết tam trọng, tuy rằng kém một chút so với các đệ tử thế gia tuổi trẻ tài cao được bồi dưỡng, nhưng luận về kinh nghiệm hay chuyện sinh tử thì hắn đều mạnh hơn rất nhiều.  

Với quy mô của đoàn xe này, dám chắc hàng hóa chuyên chở là hoang thú cấp ba - Thổ Tích, ít nhất cũng là hàng hóa của thế gia nên thanh thế mới to lớn như vậy. 

Bởi vì thanh thế lớn nên phía sau đoàn xe khổng lồ này còn có một ít xe vận tải của các tiểu thương gia đi theo. Chỉ cần nộp cho quản sự vận tải hàng một ít tiền liền có thể hưởng chút lợi ít. Dù phải bỏ ra một ít tài vật, nhưng nếu so với việc tự đi  đường một mình thì biện pháp này an toàn thêm không ít. 

Phía sau đoàn xe, trên mấy chiếc xe đẩy, có một số hán tử vân du tứ phương, người lữ hành, các tiểu thương gia đi theo đoàn vận tải cùng nhau lên đường. 

Đồng thời để giữ an toàn nên phân nửa người đều dùng thân phận giả, cùng nhau trả phí, đây xem như là nguyên tắc ngầm. 

Trên một chiếc xe đẩy, có một thiếu niên mười mấy tuổi với khuôn mặt xám xịt, hai tay nhét trong hai ống tay áo đang nghe đại hán răng vàng kể chuyện, thần thái nghiêm túc, trong mắt đều là sự sùng bái. 

Đại hán răng vàng càng nói càng cao hứng, nước miếng bay tứ tung, tâm trạng cực kỳ hưng phấn. 

Hiện tại hắn đang nói đến tin tức hấp dẫn người nhất ở Thương Vân Thành, công tử của Tư Mã gia chiến đấu cùng một võ giả cường đại, công tử này nhỏ hơn vị võ giả kia mười tuổi, chỉ dùng hai mươi chiêu đã đem đối thủ đánh bại, danh tiếng vang xa.

Còn có công tử của Đoan Mộc gia đi đến nơi sâu nhất trong Khốc Quỷ Lĩnh, tìm được một gốc cây, nghe nói là kỳ trân bảo dưỡng thanh xuân để làm thọ lễ tặng cho mẫu thân. Hoặc là công tử của Hoàng Phủ gia, trảm liên tiếp mười tám tên đạo tặc Hoành Sơn, lấy thủ cấp của chúng về.

Công tử của Hách Liên gia đã giết chết một con hoang thú có cảnh giới cao hơn một bậc so với hắn. Cuối cùng chính là công tử của Công Nghi gia, thân thể của Công Nghi Thiên Hành ngày một yếu đi, bản thân y ở trong biệt viện dưỡng bệnh, nhiều quyền lực trong tay y đều giao cho đệ đệ ruột xử lý.

Sự tích về ngũ đại công tử của đô thành, mọi người nghe hoài không chán, mà người truyền lại tin tức thì lại càng không chán.

Đại hán răng vàng này chính là người nói mãi mà không chán, đặc biệt hôm nay lại gặp được một tiểu đệ hợp ý, không giống người khác luôn sợ hắn là người xấu mà xa lánh hắn, ngược lại vị tiểu đệ này còn trò chuyện vài câu với hắn, khiến hắn như tìm được một tri kỷ cho mình.  

Nhưng đại hán răng vàng không phát hiện tiểu đệ này sau khi nghe xong chuyện công tử của Công Nghi gia, ánh mắt càng thêm lấp lánh, càng không biết hai tay giấu trong hai ống tay áo đang không ngừng tạo ra những động tác kỳ lạ, lặp đi lặp lại, một chút cũng không dừng lại. 

Dần dần, đoạn đường này đã đi xong. 

Đại hán răng vàng được thỏa mãn tâm tình, khi vào thành phải tách ra khỏi thiếu niên nên hắn có chút lưu luyến không muốn. Thiếu niên nói lời cảm tạ với hắn, vừa vào thành đã không thấy bóng dáng đâu. 

Thiếu niên này chính là Cố Tá, cậu vất vả mới có thể trà trộn vào đội thương gia đi đến đây, trên đường nhờ đại hán răng vàng nên biết được rất nhiều thông tin hữu ích, giúp cậu càng hiểu thêm về Thương Vân Thành cùng với Công Nghi Thiên Hành.  

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play