CHƯƠNG 6: UY HIẾP KIM CHỦ

Editor: Sắc Đỏ Bỉ Ngạn 

Sơ hở duy nhất có thể lợi dụng được sao…

Cố Tá ngẩng đầu nhìn bức tường cao khoảng mười mấy mét trước mặt, yên lặng thu hồi tầm mắt. 

Biệt viện của Công Nghi gia, hiện nay là biệt viện của Công Nghi Thiên Hành, chỉ cách một bức tường là có thể gặp được người mà cậu tâm tâm niệm niệm. 

Đáng tiếc, bức tường này cao chọc trời, cậu không thể trèo qua nổi a. 

Đầu năm muốn gặp được kim chủ cũng khó hơn lên trời!

Sau một hồi suy tư bên cạnh gốc cây, Cố Tá bất đắc dĩ lui về sơn động trong núi hoang. 

Không có cách nào khác, trên người cậu không có bao nhiêu tiền, mua một ít màn thầu, theo tin tức mà lần tới được nơi hoang vắng này cũng rỗng túi rồi ạ. 

Tuy không biết vì sao Công Nghi Thiên Hành lại chọn biệt viện ở một nơi hoang vắng như thế, lại không phong tỏa ngọn núi hoang này, xem như cũng tiện đường cho cậu. 

Ví như cậu có thể tìm được một sơn động để tạm thời ở lại.

Số lượng hộ vệ ở đây không ít, với cái thân phế vật của Cố Tá, đừng nói là trà trộn vào, ngay cả tự cậu đi cầu kiến hoặc tự tiến cử chỉ sợ sẽ bị xem thành người xấu mà bắt lại. Cậu cũng không có hy vọng nói chuyện nhân quyền với hộ vệ của thế gia a. 

Cho nên Cố Tá cứ đi qua đi lại hai ngày cũng không tìm được bất kỳ cơ hội nào.

Như lần trước, cậu theo thói quen đi xung quanh tìm xem có cái lỗ chó nào hay không, nhưng cũng không thu hoạch được gì.  

Cố Tá nhịn không được oán hận: [Hệ thống tuyên bố nhiệm vụ thì tại sao không có phần thưởng? Ngươi cho ta một cái Ẩn Hình đan hoặc Xuyên Tường đan thì ta cần gì phải lao tâm khổ cực thế này?] 

Hệ thống dứt khoát trả lời như cũ: [Hệ thống chỉ cung cấp phương pháp học tập, thuộc hình thức trước phát thưởng sau thu lệ phí, sách đạo cụ đưa cho chủ nhân cũng như thế, tránh cho chủ nhân mang tâm lý không làm mà muốn hưởng, tránh cho chủ nhân bước lên con đường sai lầm.] 

Cố Tá: “...” 

Cậu nói một câu, hệ thống có thể nói lại trăm câu phản bác, sao không dứt khoát nói không có hàng luôn đi. 

Được lắm, xem như nó nói có lý. 

Trở lại sơn động, Cố Tá khoanh chân ngồi xuống, tâm tình có chút ảm đạm, một tháng này xem như đã lãng phí hết mười ngày. 

Hiện tại ngoại trừ việc cố gắng học tập thủ quyết, tranh thủ đem ba loại thủ quyết học đến nhuần nhuyễn ra thì cậu cũng không làm được cái gì nữa.  

Sống hơn mười năm, trước giờ Cố Tá chưa từng chịu nhiều khổ cực như thế, nghĩ đến mục đích của mình, cậu cắn môi mà nhịn. 

Vốn dĩ cậu không hiểu những tâm pháp kia, may mắn là gần đây không biết vì nguyên do gì lại đột nhiên hiểu ra, thuận lợi dẫn khí nhập thể, tuy cảm giác không quá mãnh liệt, nhưng việc học thủ quyết càng thêm thông thuận.  

Trong lúc thần không biết quỷ không hay mà luyện tập ba loại thủ quyết từ khó khăn đến thuần thục, tốt xấu gì cũng xem như có chút hy vọng. 

Sau khi ngồi nửa canh giờ, Cố Tá chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, trong lúc tu luyện thân thể sẽ sinh ra tạp chất, tạp chất này hóa thành khí đi ra ngoài cơ thể nên được gọi là trọc khí. 

Hiện tại cậu đã biết chỗ lợi hại của <Dược Thiên Tâm Pháp>, chỉ dựa vào mấy ngày nhập môn ngắn ngủi mà cơ thể đã nhẹ nhàng hơn không ít. Hình như thân thể cậu dần trở nên sạch sẽ, cảm giác có chút ảo diệu a. Đặc biệt, lúc cậu có suy nghĩ trong đầu thì tâm pháp sẽ tự động vận chuyển, đúng là tiện lợi, tiết kiệm được rất nhiều thời gian. 

Sau đó, Cố Tá tiếp tục luyện tập thủ quyết. 

Trời dần dần tối. 

Sau khi luyện được một lúc, Cố Tá cảm thấy có chút không đúng, hình như có hơi ồn ào. 

Cậu ngẩng đầu lên nhìn liền phát hiện có một ít bóng người đang tung bay bên ngoài sân của Công Nghi Thiên Hành. 

Có người đến ám sát Công Nghi Thiên Hành! Đã bị hộ vệ ngăn cản. 

Cố Tá nhảy dựng lên, đây là một thời cơ tốt để đục nước béo cò! 

Lợi dụng cơ hội, cậu chạy như bay về phía biệt viện. 

Lúc gần đến nơi, Cố Tá thả chậm tốc độ, vội vàng trốn vào sau thân cây, quan sát tình hình phía trước. 

Gần sân biệt viện, có một số võ giả phi thân bay lên, cùng nhau tấn công qua lại đầy kịch liệt, hơn nữa hình như rất chuyên tâm…

Lúc này chỉ cần cẩn thận một chút…

Cố Tá vòng ra sau, nhờ vào bóng đêm mà tránh đi sự chú ý của hai bên, đến bên chân tường nhanh chóng trốn đi. 

Trong tay cậu cầm một cục đá có quấn một sợi dây thừng, chỉ cần dùng sức ném để sợi dây thừng cuốn vào thân cây là có thể thành công leo lên, vượt qua bức tường cao chót vót này mà lén vào biệt viện.  

Nhưng khi Cố Tá đi đến dưới tàng cây, chợt phát hiện phía dưới chân tường có một đống đá rối tung lên. Cậu nhanh tay nhẹ nhàng kéo đống đá ra liền thấy… Thật đúng là không uổng công. 

Cậu đã nói thế quái nào mà không tìm được lỗ chó, thì ra là bị đống đá này che lại a. Như vậy cậu không cần phải mạo hiểm cách ném dây thừng dễ dàng bị phát hiện này nữa.

Cố Tá gạt đống đá vụn ra, tay chân nhanh nhẹn mà chui vào. 

Hiện giờ cậu rất kích động, vài ngày rồi, đã vài ngày rồi! Cậu cuối cùng cũng thành công lẻn vào biệt viện của Công Nghi Thiên Hành, tiếp theo, cậu sẽ đi tìm Công Nghi Thiên Hành.  

Cố Tá cẩn thận trốn tránh, yên lặng lén đi tìm. 

Trong biệt viện đầy âm thanh loạn xạ, hành tung của thích khách quỷ dị, cậu lắng tai nghe âm thanh đuổi giết không ngừng của hộ vệ, biết được Công Nghi Thiên Hành đang ở nội viện yên tĩnh ngắm trăng, dù bên ngoài hỗn loạn thế nào, bọn họ cũng không cho thích khách tiến vào phá vỡ sự thanh tĩnh của y. Hơn nữa, nghe nói Công Nghi Thiên Hành không thích tiếp xúc với người khác, nói một cách đơn giản thì… Hiện tại ở nội viện chỉ có một mình y? 

Đây là một cơ hội tốt, là cơ hội ngàn năm có một!

Nghĩ như thế nên Cố Tá càng thêm cẩn thận, chạy trốn ngày càng nhanh. 

Một đường thuận lợi, tất cả hộ vệ đều được điều động ra sân ngoài bắt thích khách, không dám quấy rầy Công Nghi Thiên Hành, vừa lúc thuận lợi cho cậu. 

Thời gian trôi qua rất chậm nhưng mới chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khi đến được nội viện cậu liền thấy một bóng người dưới trăng đang đưa lưng về phía cậu, tim cậu bắt đầu nhảy lên dồn dập.  

Bình tĩnh, bình tĩnh a… 

Cố Tá cúi xuống giày, rút ra chủy thủ, chậm rãi tiến đến. 

Sau đó cậu đột nhiên nhảy lên, dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới sau lưng người nọ, một tay giữ chặt bờ vai y, tay còn lại đưa chủy thủ lên cổ y.

Giọng có chút run: “Công Nghi công tử, ngươi đừng cử động! Ta… Ta sẽ không làm hại ngươi, chỉ là muốn làm giao dịch với ngươi.” 

Qua một lúc yên lặng, một giọng nói trầm thấp và từ tính vang lên vững vàng: “Hử? Ngươi muốn làm giao dịch gì?” 

Giọng nói quá mức hấp dẫn làm Cố Tá ngây người trong chốc lát, nhưng cậu rất nhanh đã phản ứng lại, nhanh chóng nói: “Ta chữa khỏi bệnh cho ngươi, ngươi chuẩn bị dược liệu cho ta.” 

Nói xong câu này cậu cảm thấy mình có chút cường ngạnh nên liền bổ sung: “Sao? Thế nào?” 

Người phía trước không nhanh không chậm mở miệng: “Như vậy nghĩa là ngươi tự tiến cử chính mình.”

Cố Tá: “... Ngươi nói như vậy cũng được.” 

Nghe thế giọng người nọ có chút nghi hoặc: “Đã tự mình tiến cử thì tại sao lại dùng cách này?” 

Cố Tá nghẹn họng. 

Một lúc sau mới buồn bực nói: “Tuổi của ta còn quá nhỏ…”    

Đúng vậy, tuổi tác chính là một vấn đề lớn, một thiếu niên mới mười mấy tuổi thì lấy bản lĩnh gì khiến người khác tin tưởng mình? Huống chi cậu chỉ vừa mới học được vài thủ quyết, lại còn có một bí mật rất lớn a. 

Cậu chỉ có thể nghĩ ra hạ sách này. 

Một lúc trầm mặt, tim Cố Tá bắt đầu nảy lên càng lúc càng nhanh. 

Rốt cuộc là có được hay không? Được hay không đây? Nói cái gì đi chứ! Tên nam nhân này thế nào lại câm như hến! 

Rốt cuộc người nọ cũng chậm rãi lên tiếng: “Nếu ta không đáp ứng, ngươi sẽ giết ta?” 

Cố Tá không cần suy nghĩ liền đáp: “Sao có thể!” 

Mua bán không thành còn nhân nghĩa, chiếm tiện nghi không thành mà còn làm hại tính mạng người khác, cậu thực sự không làm được. Hơn nữa nếu làm như vậy, cậu chạy cũng không thể thoát được a, sẽ bị đánh hội đồng đến chết. 

Công Nghi Thiên Hành: “Vậy?”

Cố Tá hít một hơi thật sâu: “Ta chỉ có thể mời Công Nghi công tử cùng đi với ta một chuyến, đợi ta được an toàn thì sẽ thả ngươi ra.” 

Nghe vậy người nọ liền bật cười. 

Hình như y rất vui vẻ, thân thể y run nhẹ, sau đó nhẹ giọng ho khan. 

Vừa ho y vừa đứt quãng nói: “Vậy ta sẽ đáp ứng ngươi…”, ý thở gấp mấy hơi lại nói: “Làm cái giao dịch này.” 

Nghe vậy, Cố Tá thở hắt một hơi. 

Wow! Thật sự đáp ứng sao! Thật là tốt quá! Cậu ấm này không hổ danh là thiên tài, quá rộng lượng rồi.  

Người nọ đã cười đủ rồi, bình tĩnh chậm rãi lên tiếng: “Nếu ta đã đồng ý với ngươi, ngươi còn không hạ vũ khí xuống? Khi chúng ta làm giao dịch cũng nên biết diện mạo của đối phương mới phải phép chứ.” 

Cố Tá biết lời nói của người này tựa thiên kim, cậu có ấn tượng rất tốt với Công Nghi Thiên Hành, nhưng bí mật của cậu rất quan trọng nên nhất định phải kiên định: “Trước tiên phải lập khế ước đã.” 

Người phía trước dừng lại một chút: “Ngươi không tin ta?” 

Cố Tá: “Về sau ta sẽ càng tin tưởng ngươi hơn!”

Cậu biết Công Nghi Thiên Hành đã nghi ngờ nên giải thích: “Ngươi yên tâm, chỉ là một bản khế ước đảm bảo cho hai chúng ta, hai bên đều cùng có lợi, khế ước này đảm bảo hai bên không tổn thương lẫn nhau, hơn nữa cách lập khế ước rất đơn giản.” 

Sau khi nói xong, không cho Công Nghi Thiên Hành có cơ hội phản ứng, cậu duỗi tay đến trước mặt y làm vài thủ quyết phức tạp, rất nhanh có một dòng khí nhè nhẹ tụ tập lại, mang theo sức mạnh thần bí mờ ảo. 

Đề ngừa Công Nghi Thiên Hành đổi ý, miệng Cố Tá cũng không rảnh rỗi: “Thượng tiên làm chứng, ngươi - Công Nghi Thiên Hành sẽ trở thành Hộ Đạo Nhân của Cố Tá, không tổn thương lẫn nhau, hỗ trợ lẫn nhau…” 

Nhanh chóng nói xong lời thề, trong lòng cậu có chút thẹn thùng: “Nếu ngươi đồng ý thì nhỏ một giọt máu vào lòng bàn tay ta.” 

Tay người phía trước cử động, thong thả vươn tay đến chủy thủ đắt trên cổ cắt một đường. 

Máu tươi chảy xuống lòng bàn tay Cố Tá, Cố Tá cũng nhanh chóng cắt một đường nhỏ máu vào lòng bàn tay, máu tươi nhanh chóng dung hợp vào nhau. 

Khế ước thành công! 

Cố Tá lập tức thu hồi chủy thủ, bước nhanh đến trước mặt người nọ, cao hứng nói: “Hiện tại chúng ta có thể yên tâm mà nói chuyện…” 

Thấy rõ dung mạo người nọ, cả người cậu liền ngẩn ngơ. 

Mi thanh mục tú, mắt như biển sâu, mũi tựa thái sơn… Cạnh môi mỏng hơi mím lại. 

Là một ma ốm nên màu da trắng bệnh, giống như châu báu, cả người y tựa như phát sáng khi ở dưới ánh trăng.  

Nói đơn giản, vị kim chủ này đẹp đến mức vượt cả quy tắc khoa học nha. 

Còn nói một cách văn chương, thì là tuấn mỹ tựa thiên tiên, nếu nói cách thông thường sẽ là kẻ thù chung của tất cả nam nhân. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play