CHƯƠNG 1: HỆ THỐNG NHẬN CHỦ
Editor: Sắc Đỏ Bỉ Ngạn
Cố Tá ôm một túi đồ ăn chạy chậm về nhà. Nhà cậu không ở gần đây, phải đi thêm khoảng mười phút nữa mới đến nhà.
Cậu có chút sốt ruột, ba ba đang ở nhà chờ cậu, nếu cậu không mau trở về thì ba ba nhất định không chịu ăn cơm. Dạ dày của ba ba không tốt, cha lại không ở bên cạnh ba ba, hiện tại chỉ có mình cậu chăm sóc ba ba.
Nghĩ vậy, Cố Tá liền tăng nhanh tốc độ về nhà.
Khi Cố Tá đang đi qua một khu dân cư, đột nhiên có chiếc xe tải chạy với tốc độ cao lao nhanh tới chỗ cậu. Tài xế trong buồng lái đã gục trên vô lăng, hình như là ngủ say do uống quá nhiều rượu.
Cố Tá hoảng sợ chạy nhanh trốn sang bên kia đường, nhưng diện tích con đường này nhỏ hẹp mà chiếc xe tải kia đang lao thẳng về phía cậu. Cậu thấy cơn đau ập đến, mắt cậu tối sầm lại không biết gì nữa.
Do Cố Tá hôn mê nên không phát hiện ra có thứ gì đó phát sáng ở ấn đường của cậu, sau đó thân thể của cậu liền biến mất. Cùng lúc đó, một khối thân thể khác xuất hiện thay thế cho thân thể bị nghiền nát của cậu bên dưới bánh xe tải.
Rất nhanh liền có nhiều người chạy đến vay quanh nơi xảy ra tai nạn, họ xôn xao phát ra từng trận âm thanh ầm ĩ.
Từ trong hư không, Cố Tá đột nhiên rơi xuống trên mặt đất làm cậu đau đến nhe răng trợn mắt. Nhưng đau đớn không làm cậu yên tâm, tốt xấu gì cậu cũng bị xe tải cán qua người, cũng không biết cái mạng nhỏ của cậu có giữ được hay không?
Cố Tá đứng lên vỗ vỗ bụi trên mông, sực nhớ đến túi đồ ăn nên định chạy ra ngoài tìm. Nhưng khi cậu thấy rõ cảnh vật xung quanh liền hoảng sợ, mắt cậu mở to, miệng lắp bắp kinh hãi.
Những chiếc cửa sổ khắc hoa văn cổ xưa, những bộ bàn ghế cổ kính như trong thời cổ đại, đây rốt cuộc là nơi nào?
Cố Tá liền thấy có điều không ổn, trong nháy mắt khi cậu bị xe đâm cũng không đâm cậu bay tới trong phòng a? Cậu nhìn quanh cũng không thấy dấu vết của việc bị xe đâm! Cậu nhanh chóng đánh giá xung quanh liền phát hiện có một người đang nằm trên giường. Cố Tá lập tức đi sang định hỏi thăm một chút về tình hình hiện tại.
Trong lòng cậu có chút chột dạ, thấy dáng vẻ của người nằm trên giường có điểm không ổn. Chờ cậu đi đến bên cạnh giường, thấy rõ dáng vẻ của người nằm đó liền sửng sốt.
Người này là ai? Vì sao dáng vẻ trông giống cậu như vậy?
Nằm trên giường là một thiếu niên với sắc mặt trắng bệch.
Mặt của Cố Tá cũng trắng nhưng cũng không trắng như thiếu niên này a.
Người này… Không phải đã chết rồi đó chứ?
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Cố Tá lấy hết can đảm đưa tay ra đặt dưới mũi thiếu niên, cảm nhận một lúc liền thấy không ổn… Moạ nó chứ, người này đã chết rồi! Nếu có người xông vào thấy cảnh tượng này, dù cậu có một trăm cái miệng cũng cãi không lại. Hơn nữa cậu vô duyên vô cớ xuất hiện tại đây, lại thấy một cổ thi thể giống hệt với chính cậu, này cũng quá hố cha đi.
Cố Tá sợ quá liên tiếp lùi vài bước, đến bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy đây là một tiểu viện tương đối hẻo lánh, một người sống cũng không có, nhưng khi nhìn ra phía xa vẫn thấy những bóng người di động.
Trong lúc nhất thời, lòng cậu vô cùng phức tạp.
Thị lực của cậu vô cùng tốt nên có thể đảm bảo, những bóng người di động ngoài xa kia đang mặc trang phục cổ trang.
Cho nên nói…
Dù Cố Tá không tình nguyện tin tưởng, nhưng không thể không suy đoán theo chiều hướng kinh hãi kia được.
Cố Tá cậu bị xe tải đâm, hơn nữa là đâm bay tới cổ đại luôn rồi! Không được, ba ba còn đang ở nhà đợi cậu về, cậu một chút cũng không vui khi nghĩ đến chuyện xuyên không này.
Nghĩ đến cậu cùng ba ba nương tựa vào nhau mà sống đến thời điểm hiện tại đã trải qua biết bao nhiêu là gian khổ, trong lòng cậu lại càng thấy khó chịu hơn.
Không thể như vậy được! Hôm nay ở Hồi Xuân Đường cậu được yêu cầu xử lý một ít dược liệu, làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy được a… Cố Tá thất hồn lạc phách ngồi xuống ghế vuông trong phòng, cho dù bị xe tải đâm cũng không nên xuyên tới cổ đại như vậy.
Từ từ… Càng nghĩ sắc mặt Cố Tá càng tái nhợt.
Bị cán phải!
Càng nghĩ càng thấy không đúng, rõ ràng là cậu đã bị xe tải cán qua người, cậu đã cảm nhận được nỗi đau kịch liệt khi xe tải cán ngang qua thân thể. Nhưng hiện tại trên người cậu không có một tí vết thương nào, điều này không khoa học.
Chẳng lẽ trong lúc xuyên không còn tồn tại một lực lượng thần kì nào đó giúp cậu chữa lành vết thương?
Cố Tá nghĩ mãi không ra nên trong lòng cũng không yên, sau này cậu phải làm thế nào đây.
Thi thể trên giường này giống y như cậu, điều này là trùng hợp hay là cố tình? Chẳng lẽ giống như trong tiểu thuyết, cậu xuyên tới đây để thay thế thân phận của cổ thi thể này?
Vào lúc này trong đầu Cố Tá hiện lên một hàng chữ: [Hệ thống luyện dược xin chào ký chủ, xin hỏi ký chủ có muốn nhận chủ với hệ thống hay không?]
Nhìn thấy dòng chữ, Cố Tá sửng sốt.
Hệ thống gì? Trong đầu cậu là cái gì a?
Ngay sau đó trong đầu Cố Tá lại hiện lên một đoạn chữ nữa: [Sau khi hệ thống luyện dược nhận chủ có thể trợ giúp ký chủ trở thành luyện dược thiên sư. Trước mắt hệ thống sẽ ở trong không gian não của ký chủ, hiện tại hệ thống còn chưa kích hoạt. Trong lúc ký chủ cận kề ranh giới tử thần, hệ thống đã trực tiếp truyền tống ký chủ đến Thiên Võ Đại Lục Thương Vân Quốc, hơn nữa cũng chữa trị hoàn toàn thân thể cho ký chủ. Xin hỏi hiện tại ký chủ có muốn kích hoạt hệ thống, tiến hành nhận chủ hay không?]
Sau khi đọc xong, Cố Tá có chút hoảng loạn. Cậu nhéo nhéo ngón tay, tận lực bình tĩnh cùng hệ thống trong không gian não trò chuyện.
Cậu trực tiếp đưa ra các vấn đề với hệ thống: [Nhận chủ như thế nào? Sau khi nhận chủ ta có thể làm được gì? Ta có thể trở về nhà không? Nếu ta không muốn nhận chủ với ngươi thì sẽ như thế nào?]
Hệ thống giải đáp các vấn đề cho cậu: [Sau khi nhận chủ với hệ thống, hệ thống sẽ cung cấp phương pháp luyện dược theo thứ tự cho ký chủ. Ký chủ thông qua các phương pháp luyện dược để hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao, dần dần trở thành Luyện Dược sư xuất sắc nhất. Nếu ký chủ nỗ lực, có thể dựa vào năng lực của chính ký chủ để trở về nhà. Nếu muốn nhận chủ, ký chủ chỉ cần nghĩ đồng ý là có thể nhận chủ thành công. Nếu ký chủ không đồng ý, hệ thống sẽ tự động rời đi để một mình ký chủ sinh tồn ở nơi này.]
Nghe hệ thống giải đáp xong, Cố Tá liền sửng sốt.
Một mình sinh tồn ở nơi này là có ý gì… Chính là ý ‘tự sinh tự diệt’ có đúng không?
Tuy rằng cậu không biết hệ thống luyện dược là cái gì, nhưng nó có thể đưa cậu xuyên không tới nơi này, còn có thể cho cậu một số lợi ích, xem như là có được bàn tay vàng đi, tất nhiên là cậu muốn tiến hành nhận chủ!
Nhưng Cố Tá vẫn rất cảnh giác: [Sau khi tiến hành nhận chủ với ngươi thì có hạn chế gì với ta không? Lúc làm nhiệm vụ mạng sống có gặp nguy hiểm không?]
Hệ thống: [Nếu ký chủ không hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, sẽ bị hệ thống tiến hành loại bỏ.]
Cố Tá: “...”
Quả nhiên cái hệ thống chết tiệt này rất là nguy hiểm.
Hay là không nhận chủ sẽ tốt hơn… Cậu sợ nhất là chết a.
Cảm nhận được sự sợ hãi của Cố Tá, hệ thống an ủi: [Họa phúc tương y, mong ký chủ thận trọng suy xét, ở đại lục này rất nguy hiểm.]
Nghe đến nguy hiểm, Cố Tá liền do dự.
Hệ thống: [Năng lượng không đủ, còn nửa canh giờ nữa hệ thống sẽ lâm vào giấc ngủ say, mong ký chủ mau chóng suy xét. Trong nửa canh giờ mà ký chủ còn chưa đưa ra quyết định, tức là ký chủ lựa chọn từ bỏ cơ hội này.]
Cố Tá lại càng do dự.
Nếu nhận chủ, không hoàn thành nhiệm vụ sẽ phải chết.
Còn không nhận chủ, thế giới này rất nguy hiểm a.
Nhưng tại sao thế giới này lại nguy hiểm? Cậu có thể một thân một mình sinh tồn ở đây không? Những nhiệm vụ hệ thống giao có khó hay không? Hiện tại cái gì cậu cũng không biết, không có đủ thông tin thì sao cậu có thể quyết định được.
Không nắm bắt được các thông tin cần thiết thì lựa chọn của cậu là đúng hay sai.
Hệ thống: [Ký chủ tiếp xúc với thi thể trên giường sẽ có được ký ức của đối phương, từ đó có thể đưa ra quyết định.]
Nghe vậy khóe miệng Cố Tá co rút. Thế giới này chỉ cần sờ qua thi thể là có thể lấy được kí ức của thi thể đó hay sao.
Dường như hệ thống nghe được tiếng lòng của cậu nên giải đáp ngay: [Cũng không phải.]
Nghe thế Cố Tá liền yên tâm.
Nói cách khác cậu được hệ thống hỗ trợ. Nếu vậy thì sờ thi thể!
Thi thể nằm trên giường kia cũng không có mùi hôi thối gì, cũng không giống m xác chết vùng dậy…
Sau khi lấy thêm can đảm, Cố Tá đi đến bên giường, dùng tay của cậu áp lên mu bàn tay thi thể. Ngay khi chạm vào, vô số ký ức điên cuồng chui vào đầu cậu làm đầu cậu trướng đau, vô cùng khó chịu, cơn đau ập đến khiến cậu lui về sau vài bước. Rất nhanh, ký ức của thi thể đã bị cậu hấp thu.
Khi hấp thụ hết thông tin trong ký ức của thi thể, trán Cố Tá liền nảy lên vài cọng gân xanh. Rốt cuộc cậu có bao nhiêu xui xẻo a!
Bản chất của thế giới này chính là một bi kịch, ở đây không có thứ gọi là vương pháp. Chuyện xưa về các võ hiệp tuy rằng dụng võ mà luôn mặc kệ các luật lệ, nhưng tốt xấu gì cũng có một chữ ‘hiệp’, còn ở đây thì khác, nơi này chính là thế giới cá lớn nuốt cá bé thật sự - Dùng võ vi tôn.
Bá tánh dân thường ở đây bị đánh chết thì không có chỗ để giải oan. Chỉ có một con đường là trở thành Võ giả mới có thể trở nên nổi bật, Võ giải có thực lực càng cao sẽ càng nhận được nhiều sự tôn kính cùng coi trọng, không những vậy mà còn có thể che chở cho người nhà, có được tài phú, thực lực càng cao thì tuổi thọ càng dài.
Tuy nhiên cũng có điểm đáng mừng, tuy rằng Võ giả cường đại thật nhưng ở đại lục này vẫn còn một ít Đế quốc nhân đạo. Tuy là xã hội phong kiến nhưng ở một số thành trì còn có pháp luật, có thể làm cho bá tánh an tâm mà sinh sống.
Nhưng ở đại lục lấy võ làm đầu này, nếu không thể tập võ, may mắn thì có thể sống bình an qua cả đời, nếu không may thì sẽ chết một cách vô ích. Bản thân không có tài, tài phú tích lũy được cũng bị tầng trên bóc lột, một lời không hợp liền mất cả mạng.
Nói một cách đơn giản chính là cái chết đến thật dễ dàng.
Ngoại trừ Võ giả thì còn một loại người nữa so với Võ giả thì càng được tôn kính hơn, chính là Luyện Dược sư. Bởi vì trong quá trình tu luyện của Võ giả, mỗi giai đoạn đột phá đều cần một lượng lớn đan dược để gia tăng thực lực, mà số đan dược này đều do Luyện Dược sư luyện chế.
Đồng thời không phải ai nỗ lực cũng có thể trở thành Luyện Dược sư, điều kiện tiên quyết để trở thành Luyện Dược sư hai tay đều phải có dược châu, nếu không thể chải chuốt dược khí thì không nổ lò luyện đan được, đan dược luyện ra không có tác dụng với Võ giả.
Những người đạt được điều kiện này vô cùng ít ỏi, trong một vạn người nếu may mắn sẽ được một, những người này có địa vị rất cao ở đại lục này.
Có thể nói, nếu có hệ thống luyện dược thì Cố Tá liền trở thành Luyện Dược sư, có được một thân bản lĩnh, sẽ không bị người khác tùy tiện giết chết, bảo toàn được tính mạng của bản thân.
Cố Tá cũng không ngốc, tuy rằng cậu không phải người ở nơi này, nhưng nếu hệ thống dám để cậu luyện dược thì khẳng định cậu có dược châu. Còn nếu không có dược châu thì dưới sự giúp đỡ của hệ thống cậu nhất định có thể luyện ra được dược châu. Như vậy xem ra nếu cậu không nhận chủ với hệ thống thì có khả năng cao cậu sẽ được thưởng thức bát canh nồng nàn của Mạnh bà sớm thôi.
Cố Tá đưa hai tay xoa xoa mặt, đành nhận mệnh.
Cứ làm đi, dù sao cũng phải đào ra một con đường sống.
Nghĩ thế cậu liền mở miệng: “Ta đồng ý nhận chủ.”
Ngay sau đó, một cảm giác huyền diệu truyền khắp cơ thể cậu trong nháy mắt. Cậu cảm giác trong đầu của mình nhiều ra thêm một thứ.
Tuy rằng cậu không thể khống chế thứ này, nhưng cậu có thể cảm nhận được cậu cùng hệ thống này ‘tâm liên tương thông’, thật… Thần kỳ a.
Đây chính là hệ thống sao?