CHƯƠNG 4: THOÁT KHỎI TỀ GIA

Editor: Sắc Đỏ Bỉ Ngạn 

Thúy Nga không ở lại lâu, nàng nói: “Dù sao ngươi cũng đã trở thành như vậy nhưng Tề gia vẫn luôn nhớ tới ngươi, ngươi phải ăn cơm đầy đủ, nghỉ ngơi thật tốt không cần phải ghi hận, tiểu thiếu gia cũng không cố ý.”, nói xong liền xoay người rời đi. Nói nhiều chẳng qua cũng tóm gọn trong một câu ‘Giữ mặt mũi cho Tề gia’, ngữ khí nhẹ nhàng, câu từ uyển chuyển nhưng cũng không che giấu được cảm giác từ trên cao nhìn xuống. 

Cố Tá thấy lòng dạ Tề Thiên Hựu vô cùng rộng lượng. Nếu đổi lại là cậu gặp tình huống này, có thể sẽ bị nha đầu này làm cho tức chết. 

Tề gia bày ra bộ dáng như thế cũng quá đáng giận! Thật ra bọn họ vì bồi dưỡng Tề Thiên Hựu mà dùng không ít tài nguyên, từ khi Tề Thiên Hựu luyện chế ra dược thủy đã mang đến cho Tề gia không ít tài phú. Thậm chí Tề Thiên Hựu còn mang danh thánh phụ nên kéo theo thanh danh của Tề gia ở Vân Dương Thành rất tốt, để cho bọn họ tranh đoạt địa vị trong thành rất thuận lợi, chiếm được không ít chỗ tốt, kết quả hiện tại lại…

Cố Tá: “Hơi…”

Cố Tá lần thứ hai xoa mặt.

Cậu thế mà lại đồng cảm với ký ức của Tề Thiên Hựu, như vậy là không tốt a. 

Một lúc sau Cố Tá bước tới bàn, nhìn khay thức ăn đầy màu sắc. 

Hai món mặn, hai món chay và một món canh, thoạt nhìn cũng không tệ. 

Nhưng so với con của vợ cả ở Tề gia mỗi bữa đều có ba mặn, bốn chay, một canh còn thêm hai điểm tâm mà nói thì còn kém xa. 

Bỏ đi, bây giờ cậu rất đói bụng, trước tiên lấp đầy cái bụng đang réo này đã. 

Nhưng có điều Cố Tá không nghĩ đến, khi cậu vừa duỗi tay gắp một đũa thức ăn, trong lòng liền reo một hồi báo động - Cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, cậu sợ tới mức xém  ném bay đôi đũa trong tay. 

Đồ ăn này có độc? 

Sắc mặt Cố Tá biến đổi, không quan tâm tới ăn uống gì nữa, ngón tay lần lượt chạm vào từng đĩa đồ ăn. Một lúc sau, cậu lau tay, sắc mặt trở nên khó nhìn. 

Tề gia là cái dạng gì đây, Tề Thiên Hựu đã lưu lạc đến nông nổi này mà cũng không buông tha, chẳng lẽ là do Tề Phong làm? 

Cố Tá cũng thật may mắn. 

Từ nhỏ cậu đã vô cùng nhạy cảm với các loại dược liệu, ngoại trừ khả năng có thể phân biệt các loại dược liệu tốt hay xấu, cậu còn có một loại năng lực thiên phú dị bẩm, mỗi lần ngửi mùi hương của dược liệu thì có thể biết được độc tính dược liệu mạnh yếu ra sao.  

Nhờ vào thiên phú này nên cậu và ba ba đã tránh được một ít ‘chó săn’. Người thường sẽ không biết trong đồ ăn bị hạ độc, nhưng cậu có thể ngửi ra được, trong khay đồ ăn này có mùi hương độc dược… Mùi tanh ngọt nhàn nhạt. 

Nói cách khác đây chính là một loại độc mãn tính!

Trong lòng Cố Tá dâng lên một cỗ tức giận. 

Cố Tá nghĩ sau khi thay thế thân phận của Tề Thiên Hựu thì sẽ nhẫn nhục ở lại Tề gia một đoạn thời gian, cậu muốn dựa vào một ít nô bộc mà Tề Thiên Hựu quen biết lúc trước để tìm kiếm một số dược liệu bình thường, tới khi hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao. 

Nhưng xem ra, nếu ở lại Tề gia vào lúc này, đừng nói đến việc kiếm dược liệu, mà mạng nhỏ cũng không giữ lại được!

Đi lại vài vòng, Cố Tá không quan tâm cơn đói nữa, điều quan trọng nhất bây giờ là phải tìm cơ hội rời khỏi Tề gia.

Nhưng nếu rời khỏi Tề gia thì thân phận Tề Thiên Hựu này còn có thể làm được gì? Một khi cậu luyện dược thì người khác sẽ biết dược châu của Tề Thiên Hựu hoàn toàn không bị tổn hại. 

Hệ thống: [Chủ nhân cần một thân phận. Thiên Võ Đại Lục đã từng xuất hiện thiên tài Luyện Dược sư có song dược châu.] 

Cố Tá có chút sửng sốt: [Được rồi, nhưng sau khi rời khỏi Tề gia thì phải tìm dược liệu ở đâu hả? Ta một xu cũng không dính túi, Tề Thiên Hựu cũng chẳng tích góp được bao nhiêu, không thể mua đủ các loại dược liệu.]

Hệ thống: [Hiện tại chủ nhân cần tìm một kim chủ cho mình.]

Cố Tá ngoáy tai:.... [Gì?]

Hệ thống đổi cách nói khác: [Người chi tiền.]

Cố Tá trầm mặt. 

Hiện tại chỉ có biện pháp này… Bất quá, cậu có giá trị gì để cho người ta đầu tư sao? Hơn nữa kim chủ này còn phải có sự tín nhiệm đối với cậu, không sợ hãi trước sự trả thù của Tề gia mới được. 

Còn một vấn đề cấp bách hiện giờ là làm cách nào để thoát khỏi Tề gia đây?

Ban đêm, dưới chân tường của một tòa nhà rộng lớn ở thành Nam, một thân ảnh thấp bé gầy yếu không một tiếng động chui ra. Cậu quay đầu nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai liền bò nhanh ra ngoài, lần mò đi dưới chân tường một lúc sau đó liền chạy một mạch, hòa vào bóng đêm mênh mang. 

Sau khi quyết tâm rời khỏi Tề gia, Cố Tá đem khay thức ăn chứa độc thu vào trữ vật cách. Nhanh chóng quyết định, sau hai canh giờ nửa Thúy Nga sẽ đến thu dọn chén đũa, cậu sẽ núp ở phía sau cánh cửa tìm cơ hội đập một cú thật mạnh vào ót nàng.

Theo ký ức của Tề Thiên Hựu thì Thúy Nga chưa bắt đầu luyện võ, nhưng đã tập võ từ lâu, cú đánh này chỉ làm Thúy Nga ngất xỉu chứ sẽ không đánh chết.  

Cố Tá biết cái mạng của mình sắp bay mất nên cũng không thương hoa tiếc ngọc, nghĩ đến việc cậu chưa từng tập võ nên chỉ có thể dồn hết sức lực vào cú đánh này, quả nhiên đã thuận lợi làm Thúy Nga ngất xỉu. Cậu không quan tâm lễ nghi gì nữa, trực tiếp cởi ngoại bào của Thúy Nga khoác lên người, sau đó lăn Thúy Nga nhét lên giường dùng chăn che lại, rồi vội vàng bưng khay, cúi đầu đi ra ngoài. 

Để đảm bảo không bị vạch trần thân phận, trước khi đi Cố Tá không quên lưu lại mảnh giấy: ‘Đồ ăn có độc, ân đoạn nghĩa tuyệt’. 

Sau khi ra khỏi phòng, Cố Tá liền gặp không ít người, nhưng vì trời tối nên cũng không có nhiều người chú ý, cậu nhanh chóng nắp vào một góc tối, tìm thời cơ ra tay đánh ngất một hạ phó thô sử, thay đổi xiêm y, dựa theo ký ức của Tề Thiên Hựu mà đi đến chỗ cái lỗ chó. 

Thật trùng hợp, lúc nhỏ Tề Thiên Hựu bị Tề Phong ức hiếp, chỉ thiếu chút nữa thì bị Tề Phong buộc phải chui qua cái lỗ chó này. Hiện tại Tề Thiên Hựu bị hại chết, cậu chỉ là hàng giả, vì khó khăn nên nhớ tới cái lỗ chó này bèn mượn để chạy trốn. 

Vì thế sau khi chui ra khỏi lỗ chó, Cố Tá không dám dừng lại, càng không dám ở Dương Vân Thành lưu lại dấu vết gì về bản thân. Cậu vò tóc thành ổ quạ, lăn lộn trên mặt đất kiến cả người dính đầy bùn mới dám giả làm ăn xin, chạy suốt đêm tới thành trì khác.  

Khoảng ba ngày sau, Cố Tá cũng nhìn thấy cửa của thành trì khác, cậu không quan tâm đến vết thương đầy máu ở chân, đem một nửa tài sản của Tề Thiên Hựu hiếu kính với thủ vệ cửa thành mới có thể thuận lợi vào thành. Sau khi vào được thành, Cố Tá mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm. 

Tên tòa thành này là Vĩnh Thanh Thành, có chút lớn hơn Vân Dương Thành. Các thế lực thế gia ở đây không có chút quan hệ nào với Vân Dương Thành, ngược lại vì tranh đoạt tài nguyên mà đã từng xích mích với nhau. Nếu Tề gia muốn diễu võ dương oai ở nơi này để tìm cậu thì sẽ không có khả năng. 

Trong suy nghĩ của Cố Tá, hiện giờ Tề Thiên Hựu không còn giá trị gì, tính cách của Tề Thiên Hựu lại tốt, chắc Tề gia sẽ không phí thì giờ để nhổ cỏ tận gốc đâu cho nên cậu tạm thời an toàn. 

Sau khi nghĩ xong toàn bộ mọi chuyện, cậu  tìm một khách điếm, mua một bộ trang phục để thay rồi ở lại. 

Mặc dù không thể loại bỏ sự uy hiếp từ Tề gia, nhưng hiện tại Cố Tá lại suy nghĩ một chuyện khác. 

Cậu nghĩ phải làm thế nào mới tiếp cận được vị kim chủ đã chọn được. 

Chuyện này không thể chậm trễ, nếu không với khoảng thời gian đã lãng phí trên đường đi thì cậu sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn.  

Nói một tý về vị kim chủ mà cậu đã chọn, sau khi tổng hợp ký ức của Tề Thiên Hựu, trải qua một đoạn thời gian suy xét, cậu đã chọn được kim chủ cho mình, tên kim chủ là Công Nghi Thiên Hành, là con cháu của một thế gia. 

Cố Tá nghĩ rất đơn giản, muốn luyện dược chắc chắn sẽ tiêu hao rất nhiều tài nguyên, nhưng sách đạo cụ mà hệ thống đưa cho vừa nhìn đã biết là bảo vật hiếm thấy. Chỉ với ba loại thủ quyết kia liền đá văng thủ pháp luyện dược của Tề Thiên Hựu ra chuồng gà. Đồ vật càng hiếm thì càng cần nhiều tài nguyên, đó là chuyện bình thường. 

Mà một thứ tốt như vậy lại rơi vào tay một kẻ không có bối cảnh như cậu, nếu bị lộ ra ngoài thì chỉ có con đường chết. Cho nên vị kim chủ mà cậu muốn tìm không chỉ phải có tiền, mà cò phải có thế lực lớn. 

Ở Thiên Võ Đại Lúc này, có thể đáp ứng hai điều kiện như thế ngoại trừ hoàng thất ra thì chính là các đại thế gia có lịch sử võ đạo lâu đời. Mà trong hai lựa chọn này, cái thứ nhất là xa vời nhất nên cậu chỉ có thể chọn kim chủ của một trong các đại thế gia lâu đời này. 

Nhưng một đại thế gia đã nuôi dưỡng rất nhiều Luyện Dược sư, Cố Tá dựa vào cái gì mà bảo họ bỏ ra một nguồn tài nguyên lớn chỉ với một lời nói của cậu? Cậu chỉ là một cái rễ cây trong vô số các rễ cây khác, mặc dù có tâm muốn gia nhập nhưng người ta có chú ý đến hay không cũng là cả một vấn đề, tin chắc hơn năm mươi phần trăm cậu sẽ lộ tẩy, sau đó liền bị ném sang một bên, trở thành một cu li sống nay chết mai. Lúc đó cũng không có cách nào hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao, chỉ còn con đường chết. 

Hệ thống cho cậu đồ vật để cậu có thể an thân lập mệnh, nhưng sự tồn tại của nó cũng là một bí mật. 

Hơn nửa cái bí mật này cậu không thể giữ được, thậm chí còn không có khả năng giấu giếm với kim chủ - Người mà cậu phải dựa vào. Vì vậy, việc lựa chọn kim chủ liền trở nên vô cùng quan trọng. 

Cố Tá thấy thay vì dựa vào một thế gia, không bằng chỉ cần dựa vào một người quyền lực nhất trong thế gia đó, hơn nữa người này phải có nhân phẩm cùng với sự quyết đoán, điều quan trọng nhất là: Người này và cậu phải có mối quan hệ đôi bên cùng có lợi, tận lực giảm thiểu khả năng phản bội lẫn nhau.  

Công Nghi Thiên Hành chính là người mà Cố Tá đã tỉ mỉ lựa chọn. 

Đầu tiên, Công Nghi Thiên Hành thuộc Công Nghi gia, là một trong năm đại thế gia của Thương Vân Thành. Mà Thương Vân Thành chính là thành phủ lớn nhất của Thương Vân Quốc. 

Năm đại thế gia so với Tề gia ở Vân Dương Thành không giống nhau, đó chính là năm đại thế gia của toàn bộ Thương Vân Quốc, sản nghiệp của mỗi đại thế gia đều trải rộng khắp cả Thương Vân quốc. Mỗi đại thế gia đều có vô số võ giả, thực lực cường đại, chỉ dưới trướng của hoàng tộc, ngay cả con cháu hoàng tộc đều cùng với con cháu dòng chính của các đại thế gia này xưng huynh gọi đệ. 

Một kẻ hèn như Tề gia đây, trong mắt của năm đại thế gia không là gì, chỉ cần giơ một chân là có thể giẫm chết như giẫm một con kiến. 

Công Nghi Thiên Hành là trưởng tử đích tôn của Công Nghi gia, y thông minh trác  tuyệt, tài trí kinh người, mới mười mấy tuổi mà đã nắm giữ hơn phân nửa sản nghiệp trong gia tộc. Hơn nữa nhờ cố gắng mấy năm nay đã làm cho sản nghiệp phát triển không ngừng, đem bốn đại thế gia còn lại đè ép một phen. 

Nghe nói y không chỉ bản lĩnh hơn người, mà vẻ ngoài xinh đẹp tựa ánh trăng, tính tình khiêm tốn hòa nhã, làm việc một lời chính trực tựa thiên kim, từ phẩm hạnh đến nhân phẩm đều không có chỗ chê. 

Đã từng có người ca ngợi y, nếu không bởi vì nguyên nhân đó, Công Nghi gia nhất định nằm trong tay Công Nghi Thiên Hành, vươn lên phát triển thành đệ nhất đại thế gia, đem mấy đại thế gia còn lại trấn áp trăm năm. 

Mà nguyên nhân đó chính là Công Nghi Thiên Hành không thể tập võ, đây chính là nhược điểm lớn nhất của y. 

Vì sao Công Nghi Thiên Hành không thể tập võ? Bởi vì y là một ma ốm, cho nên không thể tập võ. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play