CHƯƠNG 3:  TỪ TỪ ĐẾN CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC 

Editor: Sắc Đỏ Bỉ Ngạn 

Trong trí nhớ của Tề Thiên Hựu, nơi này được gọi là Thiên Võ Đại Lục, Luyện Đan sư phân thành hai loại: Có phẩm cấp và không có phẩm cấp. Nếu có thể luyện chế ra được đan dược thì thuộc loại có phẩm cấp, còn chỉ có thể luyện ra dược thủy mà không thể hợp thành đan dược sẽ thuộc loại còn lại.

Cấp bậc của Luyện Dược sư đều gọi là Nhân Đan, chia làm tam đẳng (ba cấp), mục đích chính là phục vụ cho Võ giả.

Cố Tá gật đầu.  

Rất tốt, thị trường không nhỏ đâu a…

Võ giả được chia làm hậu thiên và tiên thiên. Trên tiên thiên còn một cảnh giới gọi là Thoát Phàm Cảnh-ý nghĩa như tên.

Thoát Phàm Cảnh nghĩa là thoát khỏi cảnh giới phàm nhân, tuổi thọ có thể tăng lên gấp đôi. Bình quân tuổi thọ trên cả đại lục này là một trăm năm mươi tuổi, nếu có thể tìm được dược liệu trân quý, mời Luyện Dược sư cao cấp luyện chế ra Thọ Nguyên Đan thì tuổi thọ có thể kéo dài thêm. 

Hơn nữa, tuổi thọ của một Võ giả càng cao thì có thể che chở cho gia tộc càng lâu, gia tộc có thể bồi dưỡng ra nhiều nhân tài mới. Cứ tích lũy dần qua mỗi thế hệ mới tạo ra một thế gia cường đại. 

Cho nên mới nói, ba cấp bậc Nhân Đan có thể tương đương với ba cấp bậc của Luyện Dược sư và ba cảnh giới của Võ giả. 

Có thể luyện chế Nhân Đan hạ cấp là Luyện Dược sư cấp thấp, đan dược được luyện ra thích hợp với Võ giả thuộc cảnh giới hậu thiên. Còn luyện ra được Nhân Đan trung cấp thì tương ứng với Luyện Dược sư trung cấp, dùng cho Võ giả thuộc cảnh giới tiên thiên. Nếu là Nhân Đan cao cấp thì chính là Luyện Dược sư cao cấp, chỉ có họ mới có thể ngẫu nhiên luyện chế ra Thiên Nhân đan phù hợp với cảnh giới Thoát Phàm Cảnh.   

Giống như Tề Thiên Hựu, năm nay Tề Thiên Hựu chỉ mới mười lăm tuổi nhưng đã có thể luyện chế ra dược thủy, hơn nữa đã thử hợp đan, tuy thất bại nhưng nếu cho Tề Thiên Hựu thêm hai năm nữa thì có thể thành công hợp đan, trở thành Luyện Dược sư cấp thấp. 

Tuy rằng Tề Phong cũng có tư chất của Luyện Dược sư, nhưng Tề Phong kém xa so với Tề Thiên Hựu. Hiện tại Tề Phong luyện chế dược thủy thường xuyên thất bại, làm sao có thể so được với Tề Thiên Hựu luyện mười lần dược thủy thì đã thành công hết bảy, tám lần? 

Đây cũng chính là nguyên nhân mà Tề Phong ghen ghét với Tề Thiên Hựu.

Vấn đề hiện tại là… 

Tề Thiên Hựu thật sự đã luyện chế ra được dược thủy, Cố Tá cũng nhìn kỹ quá trình mà luyện chế dược thủy, rất phức tạp và vô cùng lâu. Đôi khi qua một ngày mới chỉ luyện ra được một phần dược thủy mà thôi. Càng không cần nói đến ký ức và hiện thực là hai việc hoàn toàn khác nhau. Trước nay Cố Tá chưa từng tiếp xúc qua chuyện luyện dược này,  hơn nữa nghĩ cũng biết, hệ thống nói trong quá trình luyện dược sẽ sinh ra dược khí. Nhưng dược khí là cái gì, dám cá không thể tùy tiện mà luyện ra được. 

Cái này… Cậu làm sao mới có thể làm được? 

Nhất thời, trong lòng Cố Tá có chút bi phẫn, nhịn không được mà kháng nghị với hệ thống: [Ngươi nói có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ sao? Với thân phận hiện tại của ta thì đào đâu ra Dược châu, dược liệu cũng không có thì muốn luyện dược thế nào? Thời hạn nhiệm vụ chỉ có một tháng, ngươi muốn ta tự tìm đường chết sao?]

Hệ thống: [Mời chủ nhân nghiêm túc học tập tâm pháp, sử dụng tốt các đạo cụ mà hệ thống cung cấp. Thủ pháp của Tề Thiên Hựu yếu kém không chịu được, chủ nhân nên tham khảo <Thủ Quyết Luyện Dược Sư Sơ Cấp>]

Cố Tá bình tĩnh lại: [Cho nên nói, việc ta cần làm chính là học hết những đạo cụ cùng với tâm pháp mà ngươi đưa, ký ức của Tề Thiên Hựu là để ta có thể hiểu rõ hơn về thế giới này đúng không?]

Hệ thống: [Đúng vậy, chủ nhân.]

Cố Tá có chút vô lực. 

Được rồi, dù sao cậu cũng mượn thân phận của Tề Thiên Hựu mà sống… Sau đó lại nảy ra thêm nghi vấn: [Lúc nãy ngươi nói ngươi chỉ có thể duy trì tỉnh táo nửa canh giờ, hiện tại đã nhận chủ rồi vậy ngươi có ngủ say nữa không?]

Hệ thống: [Nếu chủ nhân có thể hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một tháng, hệ thống có thể tiếp tục vận hành. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống sẽ tự hủy.]

Cố Tá: “...”

Cho nên đây mới là loại bỏ!

Hệ thống này cũng đủ tàn nhẫn, cơ bản là nói ‘Nếu ngươi không hoàn thành nhiệm vụ thì hai ta cùng nhau đồng quy vô tận’. Thật sự muốn làm mọi chuyện trở nên thảm thiết đến vậy ư? Ai muốn cùng một cái hệ thống như ngươi đồng quy vô tận chứ!

Bỏ đi, học thì học. 

Cậu không muốn chết! Cậu còn phải quay về để tìm ba ba nữa. 

Cố Tá xoa gương mặt cứng đờ của mình: [Hệ thống, đem đạo cụ cho ta.] 

Còn tâm pháp gì đó, trước hết thì bỏ qua một bên đi, chờ cậu chậm rãi nghiền ngẫm rồi nói sau. 

Ngay sau đó, trong tay Cố Tá xuất hiện bốn quyển thư tịch, thoạt nhìn đậm chất cổ xưa, sau khi mở ra mới biết, câu chữ bên trong toàn bộ đều là chữ chép tay. Nếu không phải Cố Tá nhạy cảm với dược liệu, từ nhỏ đã theo ba ba gặm nhấm những tác phẩm vĩ đại tương tự thì hiện tại không có khả năng quen với việc không có dấu chấm câu thế này đâu. 

Cũng may, trước mắt xem như không có vấn đề gì a. 

Cố Tá rất thông minh, đặc biệt là về phương diện y thư, đã xem thì không quên, hiện tại cậu mới phát hiện trí nhớ dường như tốt hơn so với trước kia, xem ra là phúc lợi hệ thống cho cậu. Chờ xem xong các quyển cổ tịch, một chữ cậu cũng không quên, tất cả đều nằm trong đầu cậu.  

Rất nhanh, từ bên trong cổ tịch cậu đã có thêm tin tức hữu dụng. 

Đầu tiên chính là khái niệm về Luyện Dược sư. 

Trong trí nhớ của Tề Thiên Hựu về Thiên võ Đại lục, lại xem cách nói trong <Thủ Quyết Luyện Dược Sư Sơ Cấp>, luyện dược chia làm ba nhóm: Đan dược, dược thủy và dược thiện. Cả ba nhóm đều rất phức tạp, đồng thời cũng quan trọng như nhau. 

Dược thiện chủ yếu là điều trị, dược thủy trị tận gốc rễ của bệnh tật, đan dược chủ yếu hỗ trợ tu luyện. Mặc kệ là loại nào, thủ pháp khi luyện chế đều không giống nhau, như thế mới có thể phát huy tác dụng tốt nhất.  

Luyện Dược sư trên Thiên Võ Đại Lục này, dù là loại dược thủy hay hợp đan đều thuộc về luyện đan trung cấp. Dược thủy là một phần trong quá trình luyện đan, bên trong tràn ngập tạp chất, nếu dùng để chữa bệnh hoặc hỗ trợ Võ giả tu luyện thì tác dụng không lớn, so ra vẫn kém hơn đan dược. 

Cho nên, cái gọi là Luyện Dược sư chẳng qua cũng chỉ là Luyện Đan sư mà thôi. 

Trước tiên trên <Thủ Quyết Luyện Dược Sư Sơ Cấp> chỉ ghi có ba loại thủ quyết luyện dược, phân ra là: 

-Luyện chế đan dược: Tiểu Trích Tinh Cửu Quyết

-Luyện chế dược thủy: Tiểu Hàn Mai Du Lộ Quyết

-Luyện chế dược thiện: Tiểu Nhu Cốt Phân Hoa Quyết.  

Cố Tá nhìn mỗi loại thủ quyết đều rất phức tạp, nhưng nghe nói đây là những thứ đơn giản nhất. Cậu không thể không hoài nghi thêm lần nữa: Trong thời gian ngắn cậu có thể học được những thứ này sao? 

Về phần ba quyển thư tịch khác, may mắn nó chỉ là những phương thuốc. Phương thuốc dân gian cùng với dược thiện, bao gồm những tác dụng, liều dùng… Chờ cậu học được ba loại thủ quyết trên liền có thể đem chúng ra mà luyện tập.  

Nhưng điều làm cho cậu buồn bực là muốn dùng được ba loại thủ quyết trên thì cần phải học phần nhập môn <Dược Thiện Tâm Pháp>, nếu không sẽ không đủ nguyên khí, lúc bấm thủ quyết sẽ không thể kiên trì được dẫn đến không thể luyện dược thành công.  

Không có biện pháp nào khác, cuối cùng vẫn phải tu luyện tâm pháp trước a. 

Cố Tá: [Trước tiên đem mấy quyển sách này thu lại đi.]

Hệ thống: [Vâng, chủ nhân.]

Ngay sau đó, những quyển sách trên tay Cố Tá liền biến mất. 

Cố Tá có chút ngạc nhiên: [Ngươi đặt chúng nó ở đâu vậy?] 

Hệ thống: [Hệ thống có trữ vật cách, có thể đặt vật chết cùng vật sống nếu nó không có linh trí, mời chủ nhân tự mình trải nghiệm.] 

Cố Tá sửng sốt. 

Sau khi nhận chủ, cậu cảm thấy mình có mối liên hệ chặt chẽ với hệ thống, nhưng lại không phát hiện ra những điều huyền diệu khác. Sau khi được hệ thống nhắc nhở, cậu lấy lại bình tĩnh, bắt đầu nỗ lực cảm nhận liên hệ mỏng manh kia. 

Quả nhiên, cậu dần dần cảm nhận được có mười hai hắc động giống nhau ở trong đầu, đó có phải là trữ vật cách không?

Sau đó liền cố gắng tập trung nhìn vào những hắc động, quả nhiên có thể ‘nhìn’ được a. Hắc động thứ nhất có đặt mấy quyển sách cổ, không gian vô cùng lớn, nếu để thêm nhiều sách nữa e rằng không có vấn đề gì nhỉ? Nếu đã như vậy, hắn sẽ dùng trữ vật cách thứ nhất này làm kệ sách, sau này nếu nhận được sách từ hệ thống thì đặt ở đây là tốt nhất. 

Cố Tá chuẩn bị trải nghiệm một chút: [Hệ thống, ngươi đừng cử động vào lúc này.]

Hệ thống: [Tuân lệnh, chủ nhân.]

Cố Tá muốn lấy Tiểu Hàn Mai Du Lộ Quyết ra, liền tập trung suy nghĩ, trong tay lập tức xuất hiện quyển thủ quyết, cậu thử tập trung thu hồi, quyển thủ quyết trở lại vào trữ vật cách. 

Cậu rất hài lòng. 

Nói một cách khác, về sau khi ra ngoài không cần phải mang theo hành lý, muốn mang thứ gì thì có thể đặt hết vào trữ vật cách.  

Chờ khi Cố Tá hiểu biết hết các chức năng của hệ thống, liền không muốn lãng phí thêm thời gian, cậu chọn một chỗ ngồi, dựa theo những gì viết trong sách chuẩn bị tư thế để tu luyện. 

Cậu vẫn chưa ngộ ra được gì, nhưng cứ thử trước xem sao. 

Chỉ là trước khi xuyên qua đây Cố Tá cũng không nhàn rỗi gì, hiện tại xuyên đến đây thì cái ‘vận may’ này cũng theo cậu xuyên đến a.

Không để cậu tĩnh tâm nghiên cứu tu luyện,  bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân nặng nề, sau đó dừng lại trước cửa phòng, người bên ngoài bắt đầu gõ cửa: “Thiên Hựu thiếu gia, bữa tối của ngươi đã tới rồi, mau mở cửa!” 

Nghe cách nói thì có vẻ là một người hầu, nhưng câu chữ thốt ra thì không có một chút sự tôn trọng. Thánh phụ Tề Thiên Hựu không để ý, nhưng trong trí nhớ của Tề Thiên Hựu cậu có thể nhận ra được. 

Từ trước đến nay, các thiếu gia trong dòng chính đều được xếp theo thứ tự, điều đó chứng tỏ là người cùng một nhà. Nhưng Tề Thiên Hựu chỉ được gọi là ‘Thiên Hựu thiếu gia’... Cũng chỉ có cái tên đầu đất Tề Thiên Hựu mới không nhận ra sự bất thường. 

Nghĩ một chút cơn tức liền bốc lên, nhưng Cố Tá không có thời gian mà tức giận. 

Ánh mắt cậu nhìn thi thể Tề Thiên Hựu, cảm thấy hoảng sợ. Nếu mở cửa, người ngoài cửa sẽ xông vào, nhìn thấy thi thể này thì phải làm sao đây?

Hệ thống: [Trữ vật cách.]

Nghe vậy Cố Tá nín thở, theo bản năng đem thi thể thu vào trữ vật cách. 

Trong nháy mắt, trên giường đã trống không, nhưng trong 12 ô trữ vật cách thì có một ô xuất hiện một thi thể. Thi thể an tĩnh nằm lơ lửng trong ô trữ vật cách.  

Lúc này cửa bị một lực mạnh mẽ đẩy ra.

Cố Tá thở phào nhẹ nhõm. 

Thật nguy hiểm…

Cậu quay đầu lại, thấy một thiếu nữ trong chiếc váy xanh biếc đứng bên ngoài. Trong trí nhớ của Tề Thiên Hựu, thiếu nữ này tên là Thúy Nga - thị nữ bên cạnh đương gia chủ mẫu, trước kia luôn ôn nhu với Tề Thiên Hựu, sau khi Tề Thiên Hựu xảy ra chuyện vẫn ân cần đưa cơm đến, là một nha đầu rất tốt. 

Nhưng khi Cố Tá nhìn rõ diện mạo của Thúy Nga liền cười lạnh trong lòng ‘Ha hả’. 

Diện mạo của Thúy Nga xinh đẹp, nhưng đáng tiếc là mắt một mí, tướng mặt nghiêm khắc đến cay nghiệt, hiện tại trong đôi mắt kia mang theo tia khinh miệt nhìn cậu. 

Ánh mắt của Tề Thiên Hựu… Thật không ra sao cả. 

Cố Tá bắt chước dáng vẻ của Tề Thiên Hựu, lộ ra nụ cười suy yếu: “Thúy Nga, ngươi đã đến rồi.”

Trong mắt Thúy Nga mang theo khinh miệt nhưng vẫn uyển chuyển bước đến, đặt một khay chứa năm, sáu đĩa đồ ăn đầy lên bàn, phát ra âm thanh giòn vang.

Cố Tá cảm thấy ở thời đại toàn là người luyện võ như thế này, sức lực của cậu còn không bằng một nha đầu của thế gia a.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play