CHƯƠNG 2: NHIỆM VỤ NGUY HIỂM 

Editor: Sắc Đỏ Bỉ Ngạn 

Ngay sau đó, trong đầu Cố Tá xuất hiện một tâm pháp, tên là <Dược Thiên Tâm Pháp>. 

Quyển tâm pháp này hình như không hoàn chỉnh, hiện tại chỉ có phần đầu là Nhập Môn. Nội dung trong này thật thâm sâu, thật may Cố Tá là người đến từ thời hiện đại, đọc hiểu là do cậu thông minh, nhưng nếu muốn hiểu sâu hơn bên trong quyển tâm pháp này thì làm sao cậu có thể a!

Cố Tá nhăn mày. 

Nếu không thể lý giải được hết những huyền cơ trong đây thì làm sao cậu có thể tu luyện? Nhưng đây là đồ mà hệ thống đưa cho cậu nghĩa là nó tương thích với cậu, nếu học không tốt có ảnh hưởng đến việc sau này cậu luyện dược hay không? 

Cậu chỉ vừa mới xuyên đến đại lục này liền gặp phải quá nhiều vấn đề, cho dù có hệ thống bên cạnh cũng không dễ sinh tồn…

Không chừa thời gian cho Cố Tá suy nghĩ kỹ càng, hệ thống liền tuyên bố nhiệm vụ đầu tiên cho cậu. 

[-Nhiệm vụ tu luyện: Thu thập 30 sợi dược khí.

 -Đạo cụ nhiệm vụ: <Thủ Quyết Luyện Dược Sơ Cấp>, <Đan Phổ Cấp Nhân>, <Phương Thuốc Cấp Nhân>, <Dược Thiện Bách Khoa Toàn Thư Cấp Nhân>. 

 -Phương thức hoàn thành: Học tập các kiến thức về đạo cụ, trong quá trình luyện dược sẽ sinh ra dược khí, hệ thống sẽ tự động hấp thu dược khí.

 -Thời hạn hoàn thành: Một tháng.

 -Trừng phạt nếu nhiệm vụ thất bại: Loại bỏ!]

Rất tốt, nói rất rõ ràng. 

Nhưng trong lòng Cố Tá vẫn bồn chồn. 

Nếu cậu không luyện dược thành công thì liền phi thẳng tới con đường chết hay sao…

Cậu là một tay mơ, trước nay chưa từng tiếp xúc với loại chuyện luyện dược này, thời hạn một tháng mà hệ thống đưa ra quá ngắn đi?

Không đúng, cậu không học qua cũng chưa từng luyện qua, nhưng trong ký ức của cậu thì có a! 

Nghĩ vậy Cố Tá kiềm chế cơn khủng hoảng trong lòng, bắt đầu lục lọi ký ức của thi thể mà cậu vừa hấp thu trước đó. Nếu cậu nhớ không lầm thì thi thể giống y đúc với cậu hình như là một Luyện Dược sư.

Tuy rằng chỉ là một luyện Dược sư không có phẩm cấp gì. 

Cố Tá cố gắng xem ký ức của thi thể kia, cậu tỉ mỉ nhìn kỹ một lần. Sau một lúc, cậu đã xem hết về cuộc đời của thi thể kia. 

Sau khi xem xong, trên mặt Cố Tá xuất hiện biểu cảm kỳ quái. 

Hóa ra thi thể… À không, thiếu niên trên giường đó là một ‘vạn nhân mê’? Cố Tá sống mười lăm năm nay, đã thấy qua không ít loại người, nhưng đây là lần đầu tiên cậu được diện kiến một thánh phụ chân chính a.

Nói đi nói lại, cũng xem như là có một chút duyên phận đi. 

Thiếu niên này cùng Cố Tá có chút giống nhau, thiếu niên tên là Tề Thiên Hựu, là một đứa trẻ bị vứt bỏ, sau đó được nô bộc của Tề gia thiện tâm trỗi dậy mà nhặt về. Khi còn nhỏ trước khi trở thành nô bộc thì được khảo sát tư chất, không ngờ Tề Thiên Hựu lại có dược châu trong người, là một Luyện Dược sư trong tương lai. Ngay lập tức Tề Thiên Hựu được Tề gia nhận nuôi, ban cho họ ‘Tề’, được bồi dưỡng thật tốt.  

Tề Thiên Hựu rất thông minh, tính tình lương thiện, lễ nghi đều tốt, chưa bao giờ xem thường người khác cũng không dựa vào thân phận của mình mà kiêu ngạo. Mà ngược lại, Tề Thiên Hựu là người khiêm tốn, hiếu học, luôn giúp đỡ mọi người, làm nhiều điều tốt. 

Khi Tề Thiên Hựu dần lớn lên, thiên phú luyện dược ngày càng bộc lộ rõ ràng, lại cộng thêm sự nỗ lực không ngừng. 

Nếu có người mời Tề Thiên Hựu hỗ trợ khám bệnh luyện dược, Tề Thiên Hựu chưa bao giờ cự tuyệt, gặp nô bộc khó khăn thì cũng ra tay tương trợ. Tề gia dòng chính chi thứ, mà Tề Thiên Hựu chỉ là con nuôi nên không được xem là người của Tề gia. Đặc biệt là người bên dòng chính, nhìn Tề Thiên Hựu không thuận mắt liền ra tay ngáng đường, nhưng Tề Thiên Hựu cũng không quá để ý, thường xuyên cười cho qua chuyện.   

Lâu dần, từ trên xuống dưới Tề gia có rất ít người ghét Tề Thiên Hựu, thanh danh của Tề Thiên Hựu ở Vân Dương Thành rất tốt nên mang lại cho Tề gia rất nhiều thể diện. 

Theo lý thuyết, một Luyện Dược sư đơn thuần lại là người có ơn tất báo như Tề Thiên Hựu ở Tề gia rất được xem trọng. Thế nhưng vì sao Tề Thiên Hựu lại bị móc dược châu ra khỏi cơ thể như thế? Thậm chí một người đến thăm cũng không có? Vấn đề nằm ở đây, đều do hai người này gây ra. 

Cố Tá thấy được chuyện này trong ký ức của Tề Thiên Hựu liền tức giận, nghiến răng mắng: Hai tên nam nhân cặn bã! 

Cặn bã của cặn bã nam nhân. 

Như đã nói thì Tề Thiên Hựu là một ‘vạn nhân mê’… Đương nhiên không phải ai cũng yêu mến Tề Thiên Hựu, mặc kệ nam nữ già trẻ, không bàn thân phận thì phần lớn đều vì phẩm hạnh của Tề Thiên Hựu mà sinh ra hảo cảm. 

Mà người ái mộ thiếu niên đương nhiên cũng có. 

Nhất là những tên tra nam, một tên là người đến từ Bạch gia-Con của vợ cả, hiện tại là Luyện huyết Tam Trọng-Thiên tài Bạch Văn Tuấn.  

Khoảng hai năm trước, Bạch Văn Tuấn đến Tề gia làm khách. Với thân phận của Bạch Văn Tuấn có thể ở Tề gia một khoảng thời gian, sau đó Bạch Văn Tuấn liền coi trọng Tề Thiên Hựu. Bạch Văn Tuấn vô cùng ôn nhu, săn sóc đối với Tề Thiên Hựu, luôn tìm mọi cách để lấy lòng Tề Thiên Hựu đến nổi trên trán đều hiện lên ba chữ ‘Cầu kết giao’. 

Nhưng tuổi của Tề Thiên Hựu cũng không lớn, đối với loại chuyện này liền không có kinh nghiệm gì cho nên không nhìn ra được mưu đồ trong đây, Tề Thiên Hựu chỉ cảm thấy Bạch Văn Tuấn là hảo hữu tốt nên rất gần gũi với Bạch Văn Tuấn. 

Loại chuyện đoạn tụ ở đại lục này cũng không được hoan nghênh mấy, nhưng những người như vậy cũng không hiếm thấy. Giống như xã hội phong kiến thời cổ đại, đoạn tụ thì có nhưng vẫn phải cưới vợ, trừ phi ngươi có thực lực kinh người đến mức có thể ngó lơ hết thảy nguyên tắc, nếu không việc lập gia đình, duy trì hương quả cho dòng tộc nhất định phải làm. Những người đoạn tụ có thể cùng nhau bên nhau trọn đời rất là hiếm thấy. 

Từ góc độ của Cố Tá mà nói, tên Bạch Văn Tuấn này chính là đoạn tụ bẩm sinh, Bạch Văn Tuấn đối với Tề Thiên Hựu cũng có vài phần thật lòng. Bộ dạng Tề Thiên Hựu không tệ, bản thân Tề Thiên Hựu là một Luyện Dược sư có thiên phú hơn người, Bạch Văn Tuấn muốn đưa Tề Thiên Hựu đi thì cũng được. 

Nhưng hố cha nhất ở đây chính là dòng chính của Tề gia vẫn còn một Luyện Dược sư khác-Tề Phong. Tề Phong đột nhiên coi trọng Bạch Văn Tuấn. 

Tề Phong lớn hơn Tề Thiên Hữu ba tuổi, là nhi tử của đại phòng-Dòng chính Tề gia. Sau khi kiểm tra tư chất ra Luyện Dược sư thì luôn được tâng bốc nên tính cách kiêu căng, nhưng sau khi kiểm tra lại lòi ra thêm một tên Luyện Dược sư khác-Tề Thiên Hựu thì tài nguyên của Tề Phong liền bay mất một nửa, sự sủng ái dành cho Tề Phong trong gia tộc cũng vơi đi. Hơn nữa, từ trên xuống dưới Tề gia đều thích Tề Thiên Hựu hơn Tề Phong, thử hỏi làm sao một thiếu gia luôn thuận buồm xuôi gió như Tề Phong có thể vui vẻ nổi đây?

Tề Thiên Hựu chịu ân, hơn nữa mọi người trong gia tộc đều khuyên Tề Thiên Hựu đừng chấp nhặt với Tề Phong, nên Tề Thiên Hựu luôn chọn cách tránh mặt Tề Phong, cái gì nhường được thì nhường. Mà Tề Phong luôn mặc kệ những việc mà Tề Thiên Hựu làm, càng lúc càng quá đáng, Tề Phong không muốn Tề Thiên Hựu được sống tốt. 

Nếu chỉ vậy thì còn miễn cưỡng chịu được, nhưng ai mà ngờ Bạch Văn Tuấn lại đến. Bạch Văn Tuấn đối với ai cũng ôn nhu dịu dàng, lại anh tuấn tiêu sái vì thế mê hoặc luôn Tề Phong. 

Tề Phong lớn lên thuộc dạng diễm lệ, Bạch Văn Tuấn vừa đến Tề gia liền mười phần vừa lòng với Tề Phong, mập mờ không cự tuyệt. Nhưng sau này khi Bạch Văn Tuấn gặp được Tề Thiên Hựu liền quay đầu chạy theo Tề Thiên Hựu. Lúc này xem như đã chọc trúng tổ ong vò vẽ. 

Tề Phong là người cao ngạo, sao có thể cho phép một tên hạ tiện được nhặt từ bên ngoài về cướp đi người mà mình đã nhìn trúng? Đặc biệt là người kia còn chủ động đi theo Tề Thiên Hựu, điều này như một cú tát thẳng vào mặt Tề Phong. 

Oán khí tích tụ lâu ngày đã khiến Tề Phong khó chịu, Tề Phong lén dẫn người đến lăng mạ Tề Thiên Hựu một trận, sau đó móc dược châu trên hai tay Tề Thiên Hựu ra, buông lời lăng mạ: “Nếu ngươi muốn cha mẹ thương tâm thì ngươi liền nói với bọn họ là ta làm chuyện này đi.”, nói xong Tề Phong nghênh ngang rời đi. 

Lỗ nhỏ trên tay Tề Thiên Hựu chảy máu không ngừng, trong lòng Tề Thiên Hựu lại càng khổ sở hơn. Tề Thiên Hựu hoàn toàn không biết khi nào mình đã đoạt mất nam nhân của Tề Phong, Tề Thiên Hựu với Bạch Văn Tuấn chỉ là bằng hữu với nhau a. Đồng thời cũng không muốn cha mẹ Tề Phong-Gia chủ cùng phu nhân Tề gia thương tâm, nên chỉ có thể đè nén sự khó hiểu trong lòng, quay về phòng của mình.  

Chuyện Tề Thiên Hựu bị móc mất dược châu nhanh chóng lan truyền ra ngoài, ai hỏi Tề Thiên Hựu đều nói không biết ai làm, nhưng thực ra Tề Phong làm việc không kín kẽ, gia chủ và những người khác trong tộc có thể không biết sự thật hay sao? Phẫn nộ đương nhiên là có, nhưng đã tổn thất một Luyện Dược sư, sao có thể để mất thêm một Luyện Dược sư nữa. Mà Tề Phong lại là nhi tử được Tề gia chủ yêu thương nhất, cho nên chỉ bị phạt úp mặt vào tường vài ngày liền xem như xong chuyện. 

Còn Tề Thiên Hựu không có dược châu liền đồng nghĩa với việc không có tiền đồ, địa vị nhanh chóng xuống dốc, không có người nào chú ý tới Tề Thiên Hựu nữa. Thiếu niên bị vứt bỏ ở tiểu viện này, cô đơn một mình. Một số người không có ý tốt tùy thời đều đến đây trào phúng Tề Thiên Hựu, nhưng một chút thương hại này có thể kéo dài bao lâu?

Chỉ một, hai tháng Tề Thiên Hựu đã bị mọi người lãng quên, có lúc Tề Thiên Hựu đi lãnh một ít tài nguyên cũng không có ai để ý tới. 

Về phía Bạch Văn Tuấn lại rất bình tĩnh, nếu Tề Thiên Hựu mất đi dược châu thì không có khả năng trở thành bạn lữ của Bạch Văn Tuấn. Tự nhiên Bạch Văn Tuấn sẽ không hao phí tâm tư lên người Tề Thiên Hựu nữa, sự chú ý nhanh chóng chuyển sang Tề Phong. Lúc này Tề Phong mới cảm thấy vừa lòng, cảm thấy bản thân đúng là quá thông minh. 

Bên này Tề Thiên Hựu dần dần tiều tụy. 

Tề Thiên Hựu không trách bất cứ ai, hết thảy đều do Tề Thiên Hựu tự mình lựa chọn. Nhưng rốt cuộc Tề Thiên Hựu vẫn không hiểu vì sao lại có người xấu xa đến như vậy. 

Vốn tưởng rằng Tề gia sẽ là nơi để Tề Thiên Hựu nguyện trung thành cả đời, nhưng khi Tề Thiên Hựu không còn giá trị gì nữa thì tất cả mọi người đều không xem Tề Thiên Hựu là người Tề gia. Kể cả việc chăm sóc cho Tề Thiên Hựu cũng chỉ là vẻ bề ngoài. Tề Thiên Hựu có nhiều lẩn quẩn trong lòng, nhất thời liền chọn cách tự sát. 

Đối với Tề Thiên Hựu mà nói, Tề Thiên Hựu không nhìn ra con đường phía trước, lại càng không muốn nghĩ về quá khứ với Tề gia, nên nhân lúc bản thân chưa hoàn toàn thất vọng với Tề gia liền nguyện ý tự sát. 

Cố Tá xoa xoa trán, lòng thầm nghĩ người này đúng là ngu tàn bạo. 

Có một chút bất hạnh liền từ bỏ cả mạng sống, mạng chỉ có một cái, được sống luôn là điều tốt nhất, vì cái gì lại muốn tìm đường chết a?

Gì mà tín ngưỡng tan biến cậu đều không hiểu, nhưng cảm giác bị người thân phản bội thì cậu biết rất rõ. 

Cố Tá chỉ cảm thấy, nếu ba ba nói không cần cậu nữa… Ừ… Ba ba không thể nào không cần cậu đâu, cho nên giả thiết này không được thành lập. 

Cũng chỉ có thể nói vận khí của Tề Thiên Hựu quá kém, mà bản thân Tề Thiên Hựu lại quá đơn thuần. 

Cố Tá lắc lắc đầu, đem hai tên nam nhân cặn bã kia ném ra khỏi đầu. 

Giờ đây cậu dùng thân phận của Tề Thiên Hựu, nếu sau này cậu có năng lực sẽ báo thù giúp Tề Thiên Hựu. Tề gia có ân dưỡng dục với Tề Thiên Hựu, chuyện đến kết cục này xem như là đã trả hết ân tình, nhưng hai tên đầu sỏ gây tội là Bạch Văn Tuấn cùng Tề Phong, nhất định phải cho họ một một mạng đổi một mạng. 

Sau đó Cố Tá nhanh chóng bỏ qua đoạn tình cảm này, xem đến những thứ khác. 

Mặc kệ thế nào, trước tiên cậu phải ưu tiên mạng sống của mình. Trước mắt đem hết mấy thứ liên quan đến Luyện Dược sư làm rõ rồi nói sau… 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play