“Lão thái quân trong lòng hơi không vui đấy.” Trước khi vào cửa, Lâu tam phu nhân đột nhiên nói. Bà ta đúng là điển hình kiểu “ngoài thì lửa, trong thì dao”. Gương mặt lộ vẻ nhiệt tình, chân thành không ai chê được, nhìn như là một người tính cách nhiệt tình, dáng vẻ lo lắng nhắc nhở cho Lâu nhị phu nhân làm người ta không thể không cảm thấy rằng bà ta thực sự lo lắng cho Lâu nhị phu nhân: “Lão thái thái sáng sớm còn bảo, nuôi một đứa nhi tử mà mười lăm năm không thấy mặt, sao lại có loại hiếu thảo này, tức đến mức bữa sáng cũng không ăn. Đại tẩu còn phải vào Phật đường khuyên mãi mới nguôi.”
Lâu nhị phu nhân biết bà ta chẳng qua chỉ làm bộ bề ngoài, sau lưng không biết đã nói bao lời xấu với Lão thái thái. Bà chỉ mỉm cười: “Nhị gia nhà ta thực sự không phải vậy. Ta thì bị hài tử, gia sự níu chân, nếu không đã ép hắn về kinh từ lâu rồi.”
Lâu nhị phu nhân khó đối phó ở chỗ này, hễ có việc, bà cứ đẩy hết lên Lâu nhị gia. Mà Lâu nhị gia lại chiều bà, lần nào cũng ngoan ngoãn nhận hết trách nhiệm, dù sao hắn cũng là lão gia, người trong nhà cũng không thể làm gì hắn. Dù Lão thái thái có tức giận đến đâu, cũng chỉ trách mắng vài câu là thôi. Phu thê hai người phối hợp quá ăn ý.
Quả nhiên, Lâu nhị gia nghe xong chỉ cười: “Đều là lỗi của ta cả. Lúc đi đường, ta đã nói lần này về nhất định sẽ dập đầu tạ tội với mẫu thân.”
Vừa nói, họ đã qua cửa ngách. Nha hoàn mặc áo vàng nhạt vén rèm lên, cao giọng nói: “Nhị gia, nhị phu nhân đã về!”
Bên trong lập tức vang lên: “Chào nhị gia, nhị phu nhân.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play