Khanh Vân vốn biết lễ nghi, lại là người điềm đạm nhất trước mặt mọi người. Biết mình lớn tuổi hơn, nàng lập tức đứng dậy kéo tay hai đường muội, hành lễ, rồi lần lượt giới thiệu các muội muội của nàng.
Thực ra từ lúc vào phòng, Lăng Sương đã thấy hai tỷ muội kia. Dung mạo họ rất giống Lâu tam phu nhân. Ngọc Châu có khuôn mặt tròn, đôi mắt to, Bích Châu có cằm nhọn, khuôn mặt hình quả đào, sắc sảo hơn, ánh mắt đầy kiêu ngạo. Khi thấy Lâu lão thái quân chăm chú nhìn Khanh Vân, khen nàng xinh đẹp, hiếu thảo, hai nàng lập tức không hài lòng. Đặc biệt là Bích Châu, mắt thoáng ánh lên vẻ lạnh lùng, rõ ràng thường tự coi mình là mỹ nhân.
Đáng tiếc, khi gặp Nhàn Nguyệt, cả hai nàng đều bị lu mờ hoàn toàn. Khanh Vân, tuy xinh đẹp nhưng lại mang vẻ đoan trang, thiếu sự cuốn hút đặc biệt. Nhàn Nguyệt thì sở hữu dung nhan tuyệt sắc, gương mặt mang nét yếu đuối xanh xao như người bệnh, nhưng chính sự mong manh ấy lại khiến nhan sắc của nàng trở nên khó tin. Ngọc Châu thì còn có thể chấp nhận được, nhưng Bích Châu thì lập tức mím chặt môi, thốt ra hai chữ “Tam tỷ tỷ” với giọng đầy gượng ép.
Tam phòng quả thật không dễ đối phó. Mẫu thân bọn họ còn giả vờ dễ gần, nhưng hai tỷ muội này thì như viết chữ “thù” lên mặt.
“Ngọc Kỳ, Ngọc Lân đâu rồi?” Lâu nhị phu nhân hỏi.
“Hai đứa nó à, suốt ngày nghịch ngợm khắp nơi. Chỉ nghe lời cậu của nó. Mấy hôm trước muội vừa gửi chúng sang bên cậu để nhờ dạy bảo cho yên thân. Tam gia hôm nay đi đón, cậu cháu gặp nhau, chắc lại uống rượu vui vẻ, giờ vẫn chưa về.” Lâu tam phu nhân cười nói, khéo léo nhận lỗi: “Thất lễ với Nhị gia, muội thay mặt họ xin lỗi.”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT