Chương 04

Trong xưởng sửa xe có một phòng chứa đồ nhỏ để xếp lốp xe cũ và các vật dụng khác, bên góc tường bẩn thỉu chật hẹp được kê một chiếc giường xếp, thế là không gian càng thêm chật hẹp chẳng có chỗ đặt chân.

Túng Khang kéo bóng đèn dây thắp sáng và bảo Trần Liệp Tuyết vào ngồi trước: “Anh còn chút việc để làm cho xong đã. Nhóc ăn cơm chưa?”

“Không cần đâu anh Túng Khang”, Trần Liệp Tuyết đặt túi nilon lên giường, “Em chỉ đến thăm anh thôi, ba em ở nhà làm cơm rồi, anh cứ làm việc đi, em không làm lỡ việc của anh đâu.”

Túng Khang lớn hơn Trần Liệp Tuyết không nhiều nhưng trông rất già dặn, anh không vui nói: “Đã bảo nhóc đừng mua đồ rồi, anh không thiếu, tiền của nhóc để dành mua sách mua đồ ăn đi.”

Trần Liệp Tuyết cười tủm tỉm: “Em cũng đủ dùng mà.”

Túng Khang cũng giống Trần Liệp Tuyết, là những đứa trẻ vừa sinh ra đã bị bỏ rơi ở bệnh viện vì bệnh hiểm nghèo bẩm sinh, anh cũng từng được vài người giúp đỡ nhưng không có cơ hội thay tim… Bởi vì không phải đứa trẻ mồ côi nào cũng có được vận mệnh kỳ diệu và may mắn như Trần Liệp Tuyết. 

Anh ta có ngoại hình bình thường gương mặt lầm lì ít nói, diện mạo này hòa lẫn trong đám đông là bị lu mờ, theo số tuổi lớn thêm thì sự giúp đỡ ở trung tâm cứu trợ càng giảm dần xuống.

Sau khi anh trưởng thành thì gần như không còn hy vọng chữa trị gì, cũng không thể ở mãi trung tâm cứu trợ trẻ em ăn ở miễn phí, nên Túng Khang một mình đi ra ngoài bươn chải.

Nguồn lực với tài nguyên ở trung tâm cứu trợ trẻ em cùng điều kiện chăm sóc có hạn, cho đến khi cậu được Trần Đình Sâm nhận nuôi, Trần Liệp Tuyết vẫn sống cùng Tụng Khang, được anh chăm sóc lớn lên, được chăm chút cùng ăn cùng ở như anh em ruột nương tựa lẫn nhau.

Túng Khang đóng cửa lại kéo Trần Liệp Tuyết ngồi xuống, cẩn thận hỏi: “Ngài Trần đối xử với nhóc vẫn tốt chứ?”

“Khá tốt.”

Trần Liệp Tuyết tranh thủ lúc anh hỏi chuyện nhanh chóng mở túi nilon và nói: "Lần trước em ở trường không khỏe, chú ấy đặc biệt xin nghỉ đi đón em, chú ấy ở nhà đều tự mình nấu cơm cho em, trực ca đêm về còn mua bánh bao ướt ăn rất ngon cho em... anh Tụng Khang, anh ăn cái này đi." 

Cậu lấy ra hai hộp đào ngâm đường, “Hồi nhỏ anh thích ăn đồ hộp ngâm đường mà.”

Túng Khang có chút ngại ngùng, vì Trần Liệp Tuyết là em trai anh, lại là học sinh không có thu nhập, đồ mua cho anh đều là tiền của người nhận nuôi cậu, lại chiếm dùng trái tim của con trai người ta, ngài Trần dù có tốt đến đâu cũng không thể không để tâm chứ. 

Anh chỉ sợ Trần Liệp Tuyết chọc Trần Đình Sâm không vui, ở nhà phải chịu ánh mắt lạnh nhạt.

"Nhóc ăn đi, giờ anh không thích ăn ngọt." 

Túng Khang xách một túi lớn nhét vào lòng Trần Liệp Tuyết: “Mấy thứ này hết hơn trăm tệ rồi nhỉ? Nhóc cầm về mà ăn, gầy như khỉ đói thế kia. Cầm về ăn cùng ngài Trần đi.”

Trần Liệp Tuyết nghiêng người tránh anh nhét đồ lại, tay liền bẻ khóa đồ hộp đưa thẳng cho anh: “Anh lúc nào cũng thế, không nỡ ăn, cuối cùng đều bị anh An với mấy người kia lấy mất.”

Túng Khang cười cười không nói gì.

Trần Liệp Tuyết mút ngón tay dính nước đường, thấy vị hơi tanh ngọt trong miệng, nhìn kỹ mới phát hiện  bị nắp lon cắt vào tay, ngón út có vết cắt dài một centimet.

Cậu giấu tay đi không cho Tụng Khang thấy, lại lau mồ hôi nhìn quanh phòng chứa đồ tối tăm, khẽ hỏi: “Anh Túng Khang, buổi tối anh ngủ ở đây có nóng không?”

"Giờ gara đóng cửa thì anh trải chiếu ngủ ngoài kia, ngoài đó có quạt không nóng đâu. Em có nóng không Tiểu Liệp?" 

Anh đặt đồ hộp xuống định ra ngoài lấy quạt thì bị Trần Liệp Tuyết ngăn lại: “Đừng chạy ra ngoài lấy quạt làn gì, em chịu được, khó khăn lắm mới được lười biếng một chút, anh An thấy lại bắt anh làm việc đấy.”

Nghĩ ngợi một chút, Trần Liệp Tuyết lại hỏi: “Anh không định đổi công việc khác à?”

“Đổi cái gì?”

“Đổi cái đỡ mệt hơn, đừng quá tốn sức, cái nào cũng được.”

Túng Khang liếc nhìn cậu một chút rồi cụp mắt xuống. 

Tiểu Liệp chưa bước chân ra ngoài kiếm sống trong xã hội, em trai anh ngây ngô không biết người không bằng cấp, không thể lực như anh muốn tìm một công việc tử tế mà kiếm được tiền thì sẽ khó khăn đến mức nào. 

Nhưng anh làm công ở cái xưởng sửa xe tồi tàn này cũng có tính toán riêng, thợ làm công ở xưởng đến nhiều đi cũng nhanh, không giữ được người, nghe nói anh An đang định bàn với ông chủ thuê lại mặt bằng này, anh được anh An giới thiệu vào, nếu có thể làm tay chân đắc lực dưới trướng anh An, ổn định làm việc thì sau cũng có thể được đãi ngộ tốt hơn bây giờ.

“Hơn nữa”, anh ngượng ngùng dừng lại một chút, lật gối đầu lên cho Trần Liệp Tuyết xem, bên dưới có hai quyển sách giáo khoa cũ, “Anh định đăng ký lớp học thêm buổi tối lấy cái bằng trường nghề, học thêm chút kiến thức cũng tốt, biết đâu sau này anh có thể tự mở xưởng sửa xe thì sao.”

Trần Liệp Tuyết xem hai quyển sách tự học, chắc là nhặt được ở hiệu sách cũ, Tụng Khang chỉ học hết cấp hai, chữ viết còn nguệch ngoạc, chữ viết của anh đè lên những dòng ghi chú cũ của chủ nhân quyển sách toát ra vẻ nghiêm túc ngốc nghếch, đồng thời cũng thể hiện ý chí vượt khó vươn lên đáng quý.

"Tốt quá! Em ủng hộ anh Túng Khang." Trần Liệp Tuyết cười tít mắt, “Anh bắt đầu học chưa?”

"Chưa đâu." Túng Khang nhét sách trở lại, hiếm khi lộ nét mặt vui vẻ, đôi mắt hiền lành ánh lên chút sinh khí: “Anh phải tiết kiệm thêm tiền lương, đến cuối năm mới đăng ký được.”

“Tiểu Khang!”

Anh An ở bên ngoài gọi lớn, Túng Khang quơ nhanh hai ba miếng lùa hết chỗ đồ hộp còn lại vào miệng, nhồm nhoàm nhai rồi đáp một tiếng, phần còn lại trong hộp đưa cho Trần Liệp Tuyết: “Tiểu Liệp em ăn đi, lát nữa anh...”

"Biết rồi," Trần Liệp Tuyết xua tay, “Anh cứ làm việc đi, em ăn xong là đi ngay.”

Sau khi cửa đóng lại, Trần Liệp Tuyết mở điện thoại tìm kiếm thông tin về lớp học buổi tối, trong lòng đã có tính toán mới. 

Cậu lấy một ít đồ ăn vặt để mang cho mấy anh đồng nghiệp của Tụng Khang, số còn lại giấu dưới gầm giường, làm xong cậu tắt đèn rồi đi ra ngoài.

Về đến nhà mới hơn bảy giờ rưỡi, sớm hơn nhiều so với giờ tan học buổi tối, Trần Liệp Tuyết xuống xe taxi, nhìn căn nhà mình sáng đèn, lấy băng cá nhân mới mua từ cặp sách dán lên tay.

Cậu loay hoay tìm chìa khóa mở cửa, còn làm rơi cả chùm chìa khóa một lần, người trong nhà dường như nghe thấy tiếng cậu lóng ngóng ở cửa, tiếng xoay chốt chống trộm từ bên trong "cạch" một tiếng và cửa mở ra.

Trần Liệp Tuyết tỏ vẻ ngạc nhiên đúng lúc, nhân cơ hội chưa vào nhà gọi một tiếng "ba ơi": 

“Hôm nay ba ở nhà sao?”

Trần Đình Sâm không quan tâm cậu có trốn học hay không, cứ về sớm vẫn tốt hơn về muộn, hắn quay người ngồi lại trước bàn ăn: “Nghỉ phép.”

Trần Liệp Tuyết thay giày rồi đi theo vào, trong nhà có chút mùi dầu mỡ, rõ ràng phòng bếp vừa được dùng, cậu nhìn hai món mặn một món canh còn bốc khói trên bàn, cười hỏi: “Chú nấu cơm ạ?”

“Ừ.”

Trần Liệp Tuyết tự vào bếp lấy bát đũa ra, vừa định ngồi vào bàn, Trần Đình Sâm đưa mắt liếc qua cậu: “Tay.”

Cậu theo bản năng sờ ngón út đang dán băng cá nhân, nhận ra Trần Đình Sâm chỉ bảo cậu đi rửa tay ăn cơm chỉ đành cười trừ một tiếng, đặt bát xuống rồi đi vào nhà vệ sinh.

Bữa cơm diễn ra im lặng như mọi khi, Trần Liệp Tuyết cũng không thấy khó chịu, Trần Đình Sâm nấu ăn rất ngon nhưng hiếm khi vào bếp, thỉnh thoảng ăn được một bữa, dù chỉ là trứng gà xào cà chua và khoai tây sợi xào giấm cũng thấy rất thỏa mãn.

Thấy Trần Đình Sâm dừng đũa, cậu cũng vội gắp thêm hai miếng cơm, cậu quen đợi chú ấy ăn xong đi nghỉ trước, cậu rửa bát là được.

Trần Đình Sâm không nhúc nhích.

Trần Liệp Tuyết liếc nhìn qua vành bát, thấy ánh mắt Trần Đình Sâm đang dán vào miếng băng cá nhân của mình.

"Tay làm sao vậy?" Trần Đình Sâm hỏi.

Trần Liệp Tuyết "à" một tiếng giả vờ không để ý, câu giấu ngón út vào lòng bàn tay: “Cháu bị dao cắt vào một tí.”

Cậu nuốt vội hai ba miếng cơm trong miệng, bưng bát đũa đi ra bồn rửa bát, Trần Đình Sâm hỏi xong câu đó thì không nói gì nữa, Trần Liệp Tuyết cảm thấy mình thật nhàm chán, bóc băng cá nhân vứt vào thùng rác.

Rửa bát đũa xong, cậu lại lấy nửa quả dưa lưới từ tủ lạnh ra, vừa cắt vừa nghĩ trong nhà hết hoa quả rồi, phải đi siêu thị mua thôi. 

Lại nghĩ không biết anh Túng Khang có ngốc nghếch đem chia hết quả sơn trúc đi không, thứ đó đắt chết đi được nên cậu mua có mấy quả, chia xong chắc anh mình chẳng còn được hai miếng mà ăn.

Nghĩ đông nghĩ tây rồi mất tập trung, dao trượt, lưỡi dao sượt qua vết thương khiến cậu đau đến nhăn nhó. 

Trần Liệp Tuyết mút ngón tay rồi cầm miếng dưa hami dính máu lên, ý định vứt đi nhưng nghĩ gì đó cậu lại thu tay về, xếp gọn vào đĩa, cắm tăm rồi mang ra.

Trần Đình Sâm vậy mà không về phòng, vẫn ngồi trên sofa phòng khách xem máy tính, Trần Liệp Tuyết có chút vui mừng, đặt đĩa hoa quả lên bàn trà trước mặt người đàn ông này.

“Chú ơi, ăn hoa quả ạ.”

Trần Đình Sâm "ừ" một tiếng, Trần Liệp Tuyết biết chú ấy sẽ không ngồi tán gẫu với mình, muốn ở lại không gian này thêm chút nữa, lại sợ làm chú ấy khó chịu, cậu quay người định về phòng.

Trần Đình Sâm gọi cậu lại,

“Băng cá nhân sao lại gỡ ra rồi?”

Chú ấy thấy rồi.

Trần Liệp Tuyết xoa xoa tay, hơi xấu hổ quay đầu lại: “Rửa bát dính nước.”

“Đưa tay đây.”

Lòng cậu nhảy dựng, âm thầm xoa xoa lòng bàn tay, bước từng bước nhỏ đến gần rồi chìa ngón út cho Trần Đình Sâm nhìn.

Vết thương chéo trên đầu ngón tay, mép vết thương bị nước làm nhăn nhúm trắng bệch, như quả mọng chín nứt vỏ, lộ ra phần thịt rớm máu bên trong.

Thật sự không tính là nghiêm trọng nhưng da Trần Liệp Tuyết trắng, đầu ngón tay lại nhỏ như que xiên, ngón tay hơi run rẩy trong tay Trần Đình Sâm trông càng thêm đau đớn.

Thật khó nhận ra là Trần Đình Sâm có đang nhíu mày hay không, Trần Liệp Tuyết phân tích một chút, xác định chú ấy nhíu mày là vì ghét bỏ và không tình nguyện, bởi vì giây tiếp theo Trần Đình Sâm nắm lấy ngón tay cậu.

"Sao lại cắt vào tay được?" 

Chú ấy chỉ hỏi vậy thôi chứ không định nghe ngọn ngành, như thể đang cầm một món đồ chơi, xoay trái xoay phải hai cái rồi buông tay ra, ánh mắt lại dời về máy tính. 

“Trong hộp thuốc có miếng dán chống nước, dùng povidone lau qua rồi dán.”

"Vâng ạ." Trần Liệp Tuyết gật đầu, nén dòng khí đang cuộn trào trong ngực xuống, “Cảm ơn chú.”

Cậu đi tìm hộp thuốc dưới kệ TV, cố ý giơ hai lọ nhỏ lên hỏi Trần Đình Sâm: “Chú ơi, cái này ạ?”

Vừa quay đầu lại, cậu thấy Trần Đình Sâm đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt kỳ lạ, tuy rằng người đàn ông này nhanh chóng quay đi nhưng vẫn bị Trần Liệp Tuyết bắt gặp.

Cậu giả vờ như không phát hiện ra gì chờ Trần Đình Sâm trả lời, Trần Đình Sâm lại không hiểu sao mà không vui, liếc nhìn cậu một cái sắc lạnh, mất kiên nhẫn nói: “Lọ nhỏ.”

Trần Liệp Tuyết đặt lọ to xuống, khẽ nhếch mép.

Cậu cố ý trở lại bàn trà ngồi quỳ, cọ tới cọ lui bôi thuốc cho mình, Trần Đình Sâm thấy cậu loay hoay mãi không dán được, lại nhíu mày: “Con nít à, ngồi dưới sàn làm mãi không xong thế?”

Trần Liệp Tuyết không ngẩng đầu đáp mà chậm rãi dán băng cá nhân lên, còn quay lại khuyên Trần Đình Sâm: "Chú ơi, đừng quên ăn hoa quả." 

Cậu hơi nghẹn giọng, nói chuyện có chút khàn khàn mà ngữ điệu lại mềm mại, không biết có phải cố tình thêm chút nũng nịu hay không, Trần Đình Sâm nhìn cậu, thiếu niên ngẩng lên vẫn là một khuôn mặt ôn hòa vô hại.

Trước khi ngủ, Trần Liệp Tuyết ra ban công lấy quần áo tắm, đi ngang qua phòng khách thấy Trần Đình Sâm và đĩa dưa hami đều biến mất, còn cố ý vào bếp mở tủ lạnh xem, dưa hami đã được bọc màng bọc thực phẩm, hình như thiếu vài miếng, cũng không phân biệt được miếng dưa dính máu cậu cố tình để lại còn ở đó không.

Vừa bước ra đã đụng phải Trần Đình Sâm vừa từ phòng tắm đi ra, tóc mái người đàn ông ướt đẫm vuốt ra sau đầu, mặt còn vương những giọt nước chưa lau khô, chỉ mặc quần ngủ lộ ngực trần, dùng khăn tắm khoác trên vai lau nước.

Hơi nước nóng hổi và hormone xộc thẳng vào mặt Trần Liệp Tuyết.

Lông mi cậu run rẩy dữ dội cụp xuống vì sợ vẻ mặt mình lộ ra manh mối kì quặc, Trần Đình Sâm không để ý đến hành động nhỏ của cậu, liếc nhìn bàn tay đang rũ xuống của cậu rồi lập tức quay đi.

Đêm đó, Trần Liệp Tuyết cuộn tròn trong chăn toàn thân nóng bừng như nhóm lửa, cả đêm hé mắt nhìn ra khe cửa, thấp thỏm mong chờ hôm nay Trần Đình Sâm sẽ đến nghe nhịp tim của cậu.

Cậu muốn ngửi mùi hương của Trần Đình Sâm, muốn được người đàn ông này ôm lấy, muốn da thịt dán chặt vào bờ vai rắn chắc của chú ấy, muốn hơi thở nóng rực của người đàn ông này phả lên vết sẹo ngứa ngáy trên ngực mình.

Nhưng đến khi cậu mơ màng ngủ thiếp đi, cánh cửa vẫn không hề động đậy.

Sáng hôm sau, Trần Liệp Tuyết căn giờ thức dậy nấu cháo, ra ngoài mua thêm bữa sáng, về đến nhà thì Trần Đình Sâm vừa mới dậy rửa mặt.

Trần Liệp Tuyết ăn ít, hai chiếc quẩy là đủ no bụng, cậu chậm rãi húp cháo trắng, ngắm nhìn đôi môi Trần Đình Sâm trong làn hơi nước mờ ảo. 

Trần Đình Sâm ăn cơm cũng rất tao nhã, môi miệng mím chặt không phát ra tiếng động thừa nào, Trần Liệp Tuyết cũng lén mấp máy môi theo nhịp nhai của chú ấy.

Đợi Trần Đình Sâm ăn gần xong, cậu liếm môi đặt bát xuống, rụt rè hỏi: “Chú ơi, tối nay chú về nhà chứ ạ?”

Câu hỏi này lọt vào tai Trần Đình Sâm thì ý tứ rõ ràng là cậu có ý định tối không về nhà, chưa đợi người đàn ông này hỏi, Trần Liệp Tuyết đã tự giác giải thích: “Cháu tan học định đi trung tâm thương mại mua ít đồ, chú có gì cần cháu mua giúp không ạ?”

Trần Đình Sâm hờ hững nhìn cậu, từ chối thẳng: “Không cần.”

Trần Liệp Tuyết "vâng" một tiếng, đứng dậy đeo cặp sách chuẩn bị đi học, cậu vừa bước đến khu vực cửa ra vào, câu hỏi của Trần Đình Sâm vọng đến từ phía sau, giọng điệu hời hợt không mặn không nhạt, không hề lộ ra sự cố ý: “Đi mua sắm cùng bạn gái à?”

Trần Liệp Tuyết dừng động tác xỏ giày, vành tai mỏng manh nhanh chóng ửng hồng.

Cậu hơi ngượng ngùng quay đầu lại hỏi.

“Không được sao ạ?”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play