DẪN TRUYỆN
Một, hai, ba, năm, bảy... bước.
Trần Liệp Tuyết dựa vào tường từ từ lần bước, miệng lẩm bẩm đếm số.
Người đi qua dưới hàng cây xanh trước rồi lên lầu, mỗi tầng có mười hai bậc cầu thang, tổng cộng bốn mươi tám bậc.
Chuyển qua ba ngã rẽ, từ cửa thang máy lầu ba lại rẽ trái, đi đến phòng đầu ở phía tây, người cần đi thêm ba mươi ba bước chân nữa…
Cậu xốc chăn lên, với tay lấy tạp chí ở đầu giường lật qua lật lại, trong lòng niệm lại mấy con số cuối cùng.
Năm, bốn, ba, hai…
“Cốc cốc.”
Trần Đình Sâm gõ cửa bước vào, trên người hắn vẫn là bộ đồ tây và giày da giống như lúc đi ra ngoài buổi sáng, khi nhìn thấy cậu từ xa liền gọi: “Trần Liệp Tuyết.”
Trần Liệp Tuyết hạ mi mắt xuống, trong ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc và áy náy, biểu cảm trên mặt càng thêm rõ ràng.
Cậu gấp tạp chí lại rồi ngồi dậy, theo cử động tự nhiên của cơ thể mà cổ áo đồng phục xộc xệch mở rộng, ánh mắt Trần Đình Sâm dõi theo từng động tác của cậu.
“Ba ơi.” Cậu dựa vào đầu giường dịu dàng gọi.
Trần Liệp Tuyết vốn không gọi tên là Trần Liệp Tuyết, tên thật của cậu là do tổ chức cứu trợ đặt cho, ghi trên giấy tờ hộ khẩu chung của tổ chức, đó là một cái tên chẳng có gì đặc biệt để nhớ.
Thật ra đối với Trần Liệp Tuyết mà nói, không chỉ tên gọi mà cả cuộc sống của cậu, một nửa cuộc đời của cậu từ khi sinh ra trước khi gặp Trần Đình Sâm, cuộc đời ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Cậu là trẻ mồ côi, từ khi mới sinh đã mang trong mình một trái tim dị dạng, vừa chào đời đã phải chiến đấu với cái chết.
Lúc ba tháng tuổi, mẹ ruột cậu vứt bỏ con mình với một ít tiền mặt tại trung tâm cứu trợ trẻ em, một đứa bé thân thể suy nhược có một trái tim bệnh tật đang suy kiệt dần, trái tim Trần Liệp Tuyết có thể ngừng đập bất kì lúc nào.
Trần Đình Sâm và vợ cũ của hắn đến trung tâm cứu trợ trẻ em để lựa chọn đối tượng được tài trợ, khi đó Trần Liệp Tuyết mới năm tuổi, trên người cậu bé mặc bộ đồ cũ mèn, bàn tay cậu cầm cây kẹo que chảy dính đứng trong sân giữa những đứa trẻ mồ côi khác.
Cậu nhỏ xíu và gầy nhẳng, y như một cây đậu non thiếu dinh dưỡng mọc từ đất cằn, giữa một đám trẻ con cao thấp không đều về mặt hình thể, cậu trông chẳng có gì nổi bật.
Trần Liệp Tuyết không hiểu lý do gì mà lại dùng ánh mắt tròn xoe nhìn những người lạ ăn mặc sạch sẽ tinh tươm xung quanh, rồi dừng lại trên người Trần Đình Sâm.
Dù còn nhỏ, cậu bé không có khái niệm về tuổi trẻ hay sắc đẹp, nhưng khi ánh mắt của Trần Đình Sâm bắt gặp cậu, Trần Liệp Tuyết hé miệng cười một cách tự nhiên, nở một nụ cười thật tươi hướng về phía người đàn ông cao lớn đó.
Đó là lần đầu tiên Trần Liệp Tuyết nhìn thấy Trần Đình Sâm, cũng là lần duy nhất cậu nhìn thấy Trần Đình Sâm, cho đến khi cậu được mười hai tuổi, sau khi trải qua ca phẫu thuật quan trọng nhất, là thay thế trái tim mình.
“Chủ nhiệm lớp con gọi điện cho ba, thầy nói là trái tim của con không ổn.”
Trần Đình Sâm bước vào phòng thì cô giáo phòng y tế đã đi ăn cơm, Trần Liệp Tuyết ngượng ngùng cắn môi nói: “Con xin lỗi, con lại làm phiền ba trong giờ làm việc.”
“Không sao đâu.”
Trần Đình Sâm bước đến bên giường, Trần Liệp Tuyết đã tự giác cởi cúc áo cho chú ấy kiểm tra.
Cậu mười bảy tuổi, cơ thể thiếu niên gầy gò vẫn như vậy, dù trái tim khỏe mạnh để có thể chạy nhảy và phơi nắng như bao đứa trẻ khác, nhưng làn da Trần Liệp Tuyết vẫn tái nhợt gần như suy nhược với một vết sẹo dài gồ ghề khắc trên ngực.
Dù nhìn nơi đó bao nhiêu lần, vết sẹo ấy vẫn luôn làm người khác cảm thấy ghê sợ.
Trần Đình Sâm đưa tay kiểm tra khiến Trần Liệp Tuyết hơi run rẩy, đồng thời cậu lại dùng khóe mắt lẳng lặng quan sát phản ứng của Trần Đình Sâm.
Trần Đình Sâm chú tâm vào việc cảm nhận nhịp tim dưới vết sẹo, nhịp đập ổn định và khỏe mạnh, đó là một trái tim hoàn mỹ.
Người đàn ông thu tay lại, nhìn Trần Liệp Tuyết: “Cảm thấy lạnh à?”
Trần Liệp Tuyết mỉm cười: “Có chút.”
Khi cô giáo phòng y tế trở lại nhìn thấy Trần Đình Sâm, liền gọi hắn là “bác sĩ Trần” một cách quen thuộc không chút khách sáo, rồi nói rằng Trần Liệp Tuyết hôm nay tham gia thể dục và chạy bộ hơi quá sức nên nhịp tim không ổn, nhưng cậu ấy không gặp vấn đề gì nghiêm trọng.
Nói xong cô ấy quay lại, ngón tay ấn nhẹ trán Trần Liệp Tuyết, hơi bất đắc dĩ: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, trò không thể vận động mạnh như thế. Thầy Vương đã bảo trò chạy chậm thôi, nếu cảm thấy không ổn thì dừng lại, sao trò cứ làm vậy? Giờ thôi trò về nhà cùng ba Trần đi.”
Trần Liệp Tuyết cúi đầu, vặn vò nút áo: “Xin lỗi cô Lý, gần đây em cảm thấy khỏe hơn một chút, nên nghĩ là có thể chạy cùng bạn bè……”
Còn chưa nói xong, ý tứ gì trong lời nói thì đã rõ ràng. Cô giáo phòng y tế thở dài nhìn Trần Liệp Tuyết với ánh mắt không nỡ, cô ấy không nỡ trách móc cậu học trò này.
Cô ấy bất lực nhìn Trần Đình Sâm, còn người đàn ông này chỉ lặng lẽ nhìn Trần Liệp Tuyết mỉm cười nhẹ, xoa đầu cậu không nói gì.
Trần Liệp Tuyết chỉnh lại áo xong bước xuống giường xỏ giày, Trần Đình Sâm nhận lấy cặp sách của cậu, Trần Liệp Tuyết lẳng lặng đưa bàn tay đặt vào lòng bàn tay Trần Đình Sâm, rồi chào tạm biệt cô giáo phòng y tế.
“Về nhanh nào, ba sẽ mua đồ ăn ngon cho con.”
Bốn tầng lầu, là bốn mươi tám bậc cầu thang.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống xuyên qua hàng cây xanh, tiếng ồn ào của trường học dường như kéo xa ra rồi nhỏ dần bên tai, Trần Đình Sâm dừng lại tìm lấy chìa khóa xe.
Trần Liệp Tuyết không nói gì, tự giác rút tay khỏi lòng bàn tay Trần Đình Sâm, ngón tay cậu hơi cuộn lại.