Chương 05

“Nè, đang nhắn tin với ai thế? Ăn cơm mà mắt cứ dính vào điện thoại thế kia.”

Tống Kỳ rướn cổ nhìn vào màn hình điện thoại của Trần Liệp Tuyết, "Lớp học buổi tối?" Cậu ta nhìn chằm chằm Trần Liệp Tuyết với vẻ không thể tin được, “Cậu điên rồi à?”

Trần Liệp Tuyết lười trả lời: “Ăn cơm của cậu đi.”

Tống Kỳ cười mỉa: "Mấy người học giỏi các cậu, có phải đầu óc không giống người thường không?" 

Cậu ta lại được chứng kiến một khía cạnh mới của Trần Liệp Tuyết, cái tên "kẻ lừa đảo" gầy yếu này luôn có thể làm mới cái nhìn của cậu ta về bạn bè đồng trang lứa…

Xem ra cuộc sống của con nhà giàu không phải lúc nào cũng toàn màu hồng, vừa đi làm vừa muốn học lớp buổi tối... Chẳng phải rảnh rỗi sinh nông nổi không sợ chết sớm sao?

"Nhìn gì thế, trên mạng toàn quảng cáo lừa đảo thôi." Cậu ta gác chân lên ghế ăn, vừa nhai mì cay vừa nói: “Dưới nhà tớ có một cái đấy.”

"Dưới nhà cậu?" Trần Liệp Tuyết nghi hoặc.

Tống Kỳ liếc cậu: “Khu phố cũ ấy, chỗ nhà tớ thuê đó.”

Không trách Trần Liệp Tuyết không tin, bởi vì thành phố nơi họ sống những năm gần đây không ngừng mở rộng ra ngoại ô, trung tâm thành phố gần như bị chuyển dịch, khu đô thị mới phát triển san sát, khu phố cũ kỹ dần bị quy hoạch lại, còn khu phố nơi nhà Tống Kỳ ở ngoài đang "giải tỏa", tiếng gà gáy chó sủa và đống đổ nát cưỡng chế phá dỡ, gần như không khác gì phế tích.

"Thôi đi, dù sao cậu cũng không thể đến khu nhà tớ học lớp buổi tối được, gần như ra khỏi nội thành rồi." Tống Kỳ mấy ngụm uống hết nước canh rồi đặt bát xuống bàn, dùng mu bàn tay lau miệng.

Trần Liệp Tuyết đưa cho cậu ta nửa gói khăn giấy, không biết đang tính toán gì lại cười tủm tỉm nói: “Chưa chắc đâu, tan học dẫn tớ đi xem.”

"Có gì hay mà xem? Ngoài người già ra thì chỉ có mấy tòa nhà xập xệ với bãi xưởng bỏ hoang." 

Tống Kỳ nói thế nhưng vẫn dẫn Trần Liệp Tuyết đi cùng, họ rẽ qua mấy con hẻm ngoằn ngoèo, cậu ta quay đầu dặn Trần Liệp Tuyết: “Giữ chặt ví tiền đấy.”

Trần Liệp Tuyết sống ở khu nhà giàu nhất thành phố, Tống Kỳ tưởng cậu ta sẽ tỏ vẻ khó chịu nhưng Trần Liệp Tuyết xuất thân từ trại trẻ mồ côi, điều kiện trước đây cũng chẳng khá khẩm gì hơn nơi này nên có lạ gì đâu, cậu đi theo Tống Kỳ không nhanh không chậm, thậm chí còn thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn xung quanh như đang ngắm cảnh.

Cũng không phải không thể cân nhắc, nơi này cách xưởng sửa xe không xa.

"Tiền thuê nhà ở đây bao nhiêu?" Cậu nổi hứng thú hỏi.

“Ở đây á?”

Tống Kỳ cuối cùng cũng rẽ ra đường lớn, chỉ tay về phía mấy tòa nhà xiêu vẹo đối diện: "500 tệ một tháng, nhà tớ đang ở đấy." 

Cậu ta lộ vẻ giễu cợt: “Cậu có muốn đến ở không?”

Trần Liệp Tuyết liếc cậu ta, không nói gì.

Lớp học buổi tối Tống Kỳ nói nằm trong một trường tiểu học cũ nát, có thể thấy người quản lý đã cố gắng sửa sang cho nó trông tươm tất hơn, nhưng ở cái nơi nửa thành thị nửa nông thôn này thì cũng chẳng thể làm được gì nhiều.

Cách đó không xa có một khu chợ, Tống Kỳ bảo Trần Liệp Tuyết vào trường tham quan một mình, cậu ta tranh thủ lúc chợ chưa tan chạy đi mua ít rau.

Mười phút sau, hai người gặp lại nhau ở ngã tư.

Tống Kỳ không biết là mua hay nhặt, hay là trộm được của ai được một cây củ cải, cậu ta nhai ngấu nghiến như ăn hoa quả, cái gọi là mua rau chỉ là hai bó rau cải thìa héo úa.

“Xem xong rồi à?”

Thằng nhãi này ngồi xổm trên mặt đất, bĩu môi nghiêng đầu hỏi Trần Liệp Tuyết, cậu chỉ "ừ" một tiếng.

Tống Kỳ vứt vỏ củ cải đứng lên, vẫn không nhịn được tò mò hỏi: “Rốt cuộc cậu đang cân nhắc cái gì vậy?”

Mọi người đều biết về mười bảy năm cuộc đời ngắn ngủi của Trần Liệp Tuyết, chỉ cần lật vài tờ báo hai năm trước là có thể thấy tên cậu và Trần Đình Sâm, cậu chưa bao giờ giấu diếm thân phận trẻ mồ côi của mình, nhưng chưa bao giờ nhắc đến những mối quan hệ trong quá khứ, những câu như "tôi có một người bạn" sẽ không bao giờ được nghe thấy từ miệng Trần Liệp Tuyết.

Vì vậy, khi nghe Trần Liệp Tuyết nói cậu có một người anh trai, người anh Trần Liệp Tuyết muốn tìm một ngôi trường như vậy để học, Tống Kỳ rất tò mò, đặc biệt muốn nhân cơ hội này để buôn chuyện.

Tiếc là Trần Liệp Tuyết rõ ràng không muốn chia sẻ câu chuyện về người "anh trai" đó, nên cậu ta chỉ có thể từ bỏ.

Nói rồi cũng đến dưới nhà Tống Kỳ, một tòa nhà ba tầng nhỏ cũ kỹ bẩn thỉu, những người ra vào đều là những người thuê nhà "tạm bợ" như ở đây.

Tống Kỳ giơ tay: “Lên xem không?”

Trần Liệp Tuyết có chút do dự, Tống Kỳ có một người mẹ mắc bệnh tâm thần, đây là điều mọi người trong trường đều biết, cậu không hỏi kỹ Tống Kỳ nhưng vẫn tò mò về mức độ "tâm thần" của mẹ cậu ta.

"Tớ không cần cậu mua gì đâu." Cậu đang nhìn xung quanh tìm siêu thị thì bị Tống Kỳ kéo lên lầu với vẻ khinh bỉ: “Đừng tỏ vẻ thế, cậu mới mấy tuổi chứ.”

"Trong nhà bừa bộn lắm, mẹ tớ lúc tỉnh lúc không, cậu đừng sợ nhé." 

Cậu ta dặn dò, dẫn Trần Liệp Tuyết đến trước cửa một căn hộ ở tầng trên cùng, dán chữ "Phúc" đã rách nát, Tống Kỳ vừa móc chìa khóa ra đã nghe thấy tiếng đổ vỡ của chai rượu trong phòng.

Tống Kỳ vội vàng vặn khóa cửa hét lên “Mẹ ơi”, một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, Trần Liệp Tuyết theo bản năng quạt quạt mũi.

“Cút!”

Một người phụ nữ tóc tai bù xù chân trần khô gầy, đứng giữa những mảnh vỡ chai rượu, hét lên với giọng khàn khàn.

Tống Kỳ chửi thề một tiếng lao vào giữ mẹ lại, mẹ Tống Kỳ hét lên kinh hãi, kéo tóc Tống Kỳ giãy giụa như điên.

Tống Kỳ không dám buông tay, nghiến răng nghiến lợi hét lên với mẹ: “Mẹ ơi, con đây! Con trai mẹ đây!”

Một lúc sau Tống Kỳ mới trấn an được mẹ mình, người phụ nữ tiều tụy dựa vào giường, để cậu con trai lau chân cho mình.

Khi ngẩng đầu lên bà ấy mới nhìn thấy Trần Liệp Tuyết ở cửa, bà ấy huých tay Tống Kỳ, kì quái lẩm bẩm hỏi: “Tống Hiện Quốc, đó là con trai con à?”

Tống Kỳ dường như đã quen với những cuộc trò chuyện khó hiểu này, bình tĩnh trả lời: “Mẹ ơi, con là Tống Kỳ. Đây là bạn học của con, mẹ đừng dọa người ta.”

Người phụ nữ chậm rãi "à" một tiếng rồi đột nhiên tỉnh táo lại, bà vội vàng vuốt lại tóc tai để lộ ra một khuôn mặt phờ phạc còn lưu giữ nét thanh tú, mỉm cười với Trần Liệp Tuyết: “Là bạn học của Kỳ Kỳ à, mau vào đi.”

"Đừng gọi con như thế." Tống Kỳ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đen mặt quay người lại đón Trần Liệp Tuyết.

Trần Liệp Tuyết không có tâm trạng cười nhạo biệt danh của cậu ta, cậu nhìn chằm chằm vào mắt mẹ Tống Kỳ, khuôn mặt này quen thuộc đến kỳ lạ, cậu luôn cảm thấy đã gặp ở đâu đó.

"Chào dì ạ, cháu là Trần Liệp Tuyết." Cậu ngập ngừng tự giới thiệu.

Nửa tiếng sau, hai người mới ra khỏi căn phòng nồng nặc mùi rượu, Tống Kỳ đưa Trần Liệp Tuyết lên xe, thằng ranh này chống tay vào cửa xe ngại ngùng gãi đầu: “Xin lỗi nhé, định mời cậu ăn thử mì tớ nấu, ai ngờ chưa kịp ăn thì cậu đã phải giúp tớ dọn dẹp nhà cửa...”

Trong tai Trần Liệp Tuyết vẫn còn văng vẳng tiếng hét chói tai của mẹ Tống Kỳ, trước mắt vẫn còn những mảnh vỡ thủy tinh dính máu, với cả hình ảnh cậu bạn mệt mỏi rã rời vẫn cố gượng gạo cười.

Nghe Tống Kỳ nói vậy Trần Liệp Tuyết cười khẩy, dùng mũi chân đá cậu ta một cái: "Biết rồi, về đi đừng lề mề nữa, kẻo dì lại phá hết giày dép." Cậu cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối: “Kỳ Kỳ.”

"Chết tiệt!" Tống Kỳ đỏ mặt tía tai ném mạnh cửa xe, ném tờ tiền nhàu nhĩ lên ghế lái, Bác tài ơi, chở bạn cháu đến khu Minh Châu.”

Trần Liệp Tuyết nhìn Tống Kỳ đút tay vào túi quần đi về nhà qua gương chiếu hậu, chậm rãi chớp mắt thở dài trong lòng. 

Mẹ Tống Kỳ lúc bình thường rất hiền lành, chỉ là lúc phát bệnh thì quá đáng sợ, Tống Kỳ mỗi ngày có thể cười nói vui vẻ như vậy cũng thật khó khăn.

Nghĩ vậy, hình ảnh mẹ Tống Kỳ vén tóc lại hiện lên trong đầu cậu, cảm giác quen thuộc khó hiểu lại trỗi dậy trong lòng.

Nhưng mẹ Tống Kỳ hoàn toàn xa lạ với cậu.

Là đã gặp ở đâu đó sao?

Rất nhanh Trần Liệp Tuyết không thể tiếp tục suy nghĩ, tài xế nhìn cậu qua gương chiếu hậu, hạ hết cửa sổ xuống, giọng điệu ghét bỏ: “Cậu học sinh này, sao người cháu toàn mùi rượu thế?”

Trần Liệp Tuyết "bộp" một tiếng bật dậy khỏi ghế, túm cổ áo mình ngửi ngửi rồi trong lòng cậu ngay lập tức chùng xuống.

Cậu bảo tài xế dừng lại ở siêu thị bên ngoài khu dân cư, chậm rãi đi lại giữa các kệ hàng, thỉnh thoảng chọn một món đồ rồi đưa lên ngửi, khi mua trái cây còn cố ý nán lại khu sầu riêng một lúc.

Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, Trần Đình Sâm hỏi cậu có phải đi mua sắm với bạn gái không, cậu đã nói dối, thái độ của Trần Đình Sâm cũng giống như lần đầu tiên nghe cậu nói "bạn gái", không hề để tâm, chỉ nhìn cậu với ánh mắt châm biếm.

“Tùy cháu. Nên làm gì, không nên làm gì, tự cháu phải biết rõ.”

Sau khi Trần Đình Sâm nói xong câu này, thịt mông đùi Trần Liệp Tuyết theo phản xạ có điều kiện bắt đầu nhói đau.

Đối với Trần Đình Sâm, chỉ có một điểm mấu chốt  “không được làm” dành cho cậu chính là “ không tự làm tổn thương bản thân”.

Trần Đình Sâm không uống rượu, thỉnh thoảng hút thuốc cũng sẽ đóng cửa đi ra ban công, chú ấy biến cả căn nhà thành một "phòng an toàn" rộng hai trăm mét vuông. 

Những yêu cầu của người đàn ông này đối với Trần Liệp Tuyết cũng chỉ có mấy điều, đều là để bảo vệ lấy trái tim của Trần Trúc Tuyết trong lồng ngực cậu.

Trần Đình Sâm cố chấp, lạnh lùng, vô tình, dường như chỉ cần trái tim trân quý của chú ấy còn đập, thì cái gọi là sống chết của người khác đều không quan trọng.

Nhưng Trần Liệp Tuyết không thể không dựa dẫm vào Trần Đình Sâm, cậu dùng mọi cách để được gần gũi người đàn ông này, mọi thứ cậu đều muốn thử nghiệm để mài mỏng sự kháng cự xa lánh đó.

Sau khi chọn lựa một lúc ở khu đồ nam giản dị, cậu vẫn tay không đi ra, trong đôi mắt cậu lúc sáng lúc tối, vừa háo hức vừa sợ hãi.

Một lát sau, Trần Liệp Tuyết cắn răng quyết tâm, quay người đi mua một thanh chocolate ở khu đồ ăn vặt.

Dù sao hôm nay cũng sẽ bị đánh, cậu có thể tự thưởng cho mình chút ngọt ngào trấn an trước.

Trần Đình Sâm dừng xe trước đèn đỏ, từ xa đã thấy một bóng dáng quen thuộc phía trước, xách túi mua hàng chậm rãi đi trên đường.

Đèn xanh bật sáng, chú ấy lái xe đến sau người đó rồi bấm còi, Trần Liệp Tuyết giật mình vội quay đầu lại, miệng còn đang nhai thứ gì đó lung tung, làm má phải phồng lên một cục nhỏ.

Người đàn ông này hạ cửa sổ xe xuống, Trần Liệp Tuyết quả nhiên vui mừng cười rộ lên, gọi chú ấy một tiếng giòn tan: “Ba ơi.”

“Ừ.”

Trần Đình Sâm vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa thường ngày, nhận lấy túi mua hàng lớn của cậu rồi quay người đặt vào ghế sau.

Trần Liệp Tuyết lên xe ngồi, cửa xe đóng lại điều hòa bật lên, không gian trong xe lập tức kín mít, cậu nghiêng đầu cài dây an toàn, khi Trần Đình Sâm quay người lại chóp mũi hắn lướt qua đỉnh đầu cậu, người đàn ông này dừng một chút siết chặt khóe miệng không nố gì nữa.

"Ba ơi, hôm nay không tăng ca ạ?" 

Trần Liệp Tuyết trong lòng lo lắng, âm thầm hít hà mũi ngửi mùi hương trên người mình, vị chocolate thơm nồng trong miệng át đi những mùi khác khiến cậu không ngửi thấy gì lạ.

Trần Đình Sâm rất nhạy cảm với mùi hương, cậu nghĩ vậy nhưng không biết là sợ hãi hay mong chờ.

Rượu.

Chocolate.

Mùi son phấn rẻ tiền.

“Ừ.”

Ánh mắt Trần Đình Sâm nhanh chóng lướt qua đôi môi Trần Liệp Tuyết, kìm nén sự khó chịu trong người mà nhìn thẳng phía trước lái xe đi tiếp.

Về đến nhà Trần Liệp Tuyết vừa thay giày vừa nói cậu muốn đi tắm, Trần Đình Sâm không nói gì nhưng cậu cảm thấy ánh mắt người đàn ông này đang dán chặt vào gáy mình.

“Xong rồi.”

Trong lòng cậu run lên khi nghe tiếng cửa đóng lại, cơ thể và đầu óc rối loạn, ký ức đau đớn nhắc nhở Trần Liệp Tuyết: Từ giờ phút này trở đi, Trần Đình Sâm có thể làm bất cứ điều gì với cậu trong không gian này, ví dụ như một trận đòn tàn nhẫn… 

Bản năng khiến cậu vừa kích thích vừa hoảng sợ, cậu vừa nhấc chân định bước nhanh thì bỗng sau gáy thiếu niên căng cứng, Trần Đình Sâm một tay kéo giữ lại cổ Trần Liệp Tuyết như bắt gà con, hắn không nói lời nào ấn thiếu niên vào tường.

Chóp mũi lạnh lẽo của chú ấy chạm vào thái dương Trần Liệp Tuyết ngửi ngửi, thái dương căng thẳng của cậu lập tức giật lên, ánh mắt quen thói khi hoảng sợ liền tìm kiếm ánh mắt Trần Đình Sâm, thấy gương mặt tuấn tú của người đàn ông toát ra ánh sáng lạnh lẽo.

“Cháu đã đi đâu?”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play